fhjb vhn
vcxh cunvhkn…
vcxh cunvhkn…
Tôi tìm nhặt những câu chuyện tình yêu để ghép thành một bức tranh tuyệt đẹp. Trên đó tôi sẽ nhìn thấy đa dạng màu sắc, cảm xúc của tình yêu. Tôi bật cười vui sướng khi một cặp đôi nhận ra tình cảm của đối phương và cái kết cho họ là một cuộc sống hạnh phúc . Tôi bật khóc khi một cặp đôi phải cách xa nhau chỉ vì sự hờ hững nhút nhát của chính bản thân đã đẩy hai người họ cách xa nhau mãi. Mỗi câu chuyện một vẻ, tuỳ từng tính cách của nhân vật mà thể hiện tình cảm một cách khác nhau. Dẫu sao thì tôi cũng muốn nói rằng " tình yêu là một thứ tình cảm tuyệt vời nhất và không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta" 💛💙💜💚❤💗💞💖💕💓…
Mùa đông lạnh buốt,anh rời bỏ em...nhưng anh ơi,thật ra em còn nhiều điều hối tiếc lắm chứ,em tiếc tuổi trẻ,em tiếc đam mêEm tiếc cả khoảng thời gian ngắn ngủi đã không bên anh lâu thêm một chút nữa...…
Nội dung truyện dựa theo trí tưởng tượng của mình,lần đầu viết thể loại nhân thú có thể sai sót vui lòng bỏ qua choĐây là ý tưởng của mình nên vui lòng không reupMình cảm ơn…
"Hào ơi, em câu được cá rồi này! Chúng ta về nhà nhé!" - tiếng nói trong trẻo của Sơn vọng lại giữa không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông ngân lên vào mỗi buổi chiều tà, Sơn đánh thức tôi khỏi những suy tư không hồi kết trong đầu. Tôi cười khẽ, đứng dậy tiến tới nơi em, bên cạnh tôi có riêng một mặt trời nhỏ mà. -----Truyện viết ra thỏa mãn nhu cầu sìn otp của bản thân, tình tiết không có thật, không bê ra khỏi phạm vi wattpad.…
RHYCAP TRUYỆN CHỈ TƯỞNG TƯỢNG KHÔNG CÓ THẬT…
Bầu trời vẫn xanh thôi mà chúng ta lạc nhau mất rồi…
Phan Thanh Tùng: tóc đen, ngắn, sống cùng anh trai cho tới khi sáu tuổi thì anh trai mất, có món nợ 15tỷ và phải làm việc cật lực để trả nơ, có khả năng giỏi mọi môn thể thao, cn có thể nấu ăn khá giỏi. Từng học taywondoPhạm Băng Băng: em út trong gia đình họ Phạm khá giả thuộc top 10 đất nước. Tóc đen, dài, khó tính trong ăn uống, thik nấu ăn và nhận xét các món ănPhạm Từ Đan: đứa con thứ hai của gia đình họ Phạm. Tóc vàng, dài, xoăn. Là người mạnh mẽ nhất trong 3 chị em, vi có học taywondo *cười đểu*Phạm Như Như: Tóc nâu, hơi ngắn. Là chị cả, có tính cách bướng bỉnh, khó bảo, ít khi rút kinh nghiêm *kekekeke*Vũ Quang Hùng: Là người yêu của Phạm Như Như nhưng về sau cô ta phát hiện anh chàng này phản bội và hắn chỉ nhằm vào gia tài của cô tạ…
-Anh có yêu em không?-Tôi không yêu cô!-Thế vì sao lại lấy em?-Chẳng phải do tờ hôn ước vô nghĩa của gia đình cô à, cô phiền phức quá. Hỏi nhiều thế để làm gì? Có biết thời gian của tôi rất quan trọng không. Làm phí thời gian của tôi, cút đi............................................-Together có nghĩa là gì hả anh?-Có nghĩa là cùng nhau, ở bên nhau. Như chúng ta vậy.-Vậy thời gian có hạn không hả anh?-Có, thời gian có hạn. Nhưng tình yêu của chúng ta là vô hạn.-Thế tại sao lại có tương lai?-Vì quá khứ anh phạm phải sai lầm rất lớn, nên ông trời cho thêm tương lai để anh dùng nó để sửa chữa lỗi lầm ở quá khứ.-Sao em hỏi gì anh cũng trả lời thế?-Vì thời gian của anh, không! Tất cả mọi thứ của anh đều là của em!-Anh tốt với em thật đấy.-Đương nhiên rồi.-Chỉ tốt với em thôi sao?-Ừm chỉ tốt với em thôi.-Anh ơi!-Ơi, anh đây sao thế?-Em có thể gả cho anh không???-Không cần phải gả nữa, vì em đã là vợ của anh rồi.-Em sao? Em là vợ của anh bao giờ cơ chứ?-Từ lâu rồi, em không nhớ sao?-Thế ạ? Vậy em sẽ làm vợ đến bao lâu?-Cả đời này, cho đến khi anh chết đi.-Anh không lấy thêm vợ ạ? Em thấy người ta có nhiều vợ lắm nha...-Không. Bây giờ có em là vợ, sau này cũng sẽ chỉ có em là vợ. Kiếp sau, kiếp sau nữa thì cũng sẽ chỉ lấy em làm vợ. Trời nổi gió rồi bà xã nào lên lưng anh cõng, chúng ta về nhà thôi.…
Tác giả : Ani Thể loại: ngược tâm, HE hay SE không rõ ( tác giả rất vô trách nghiệm trong việc ghi thể loại) Couple : Cheolhan, Jihan Trích ngang: "Bước qua Quỷ Môn Quan, đi đường Hoàng Tuyền, suốt dọc đường đi có hoa Bỉ Ngạn, nhớ ngắt một bông. Cuối đường Hoàng Tuyền là sông Vong Xuyên, bắc qua sông có cái cầu tên Nại Hà. Qua cầu, đi một đoạn thì đến Vọng Hương Đài, ở đó có Mạnh Bà, có đá Phục Sinh. Lấy ra bông Bỉ Ngạn em vừa hái, sẽ có một điều dành cho hai chúng ta." Ban đầu dự đing viết Onéhot nhưng hình như không Oneshot được thì phải. fic đầu tay của tui về tụi nhỏ ahihi. chắc không hay đâu…
Trịnh Tiểu Song(cô): 17t ngoại hình chuẩn, khuôn mặt trái xoan, tóc dài ngang lưng có màu đen móc lai đỏ, đeo bông tai hình đầu lâu xương chéo bằng bạc. Tính tình vui vẻ, hòa đồng, dễ gần, nhoi, nhây. Học ngu tất cả các môn trừ điạ và mĩ thuật. Gia đình cô khá giả, ba cô là một trửơng phòng thiết kế của công ty ba anh (vì thế nên luôn bị anh uy hiếp) Vương Nhiên Khiêm(anh): 20t ngoại hình chủân soái ca mang vẻ lạnh lùng hỉêm ác. Tóc có màu đỏ thẫm, chiếc khuyên tai bạch lim kim ẩn hiện dưới làn tóc của Anh. Tính tình lạnh lùng, ít nói, nguy hiểm. Học giỏi nhưng không thích học, Anh học là chỉ để lấy được tấm bằng đại học cho cha vui lòng. Ba anh là chủ tịch của công ty lớn nhất thành phố. Anh đang giữ chức Tổng giám đốc và cũng là cấp trên của ba côHai người gặp nhau và những tình huống dở khóc dở cười xảy đến......Kí tên: Nala cute hột me 💝💝😘😘😘😘#lề đọc r cho tớ ý kiến nha. Yêu *uhmoaaa*…
Nhân vật sự kiện…
Thôi mô tả làm gì có ai đọc đâu mà mô tả... ~T_T~…
Lấy bối cảnh ở thế giới giả tưởng hậu thiên tai . Thế giới xuất hiện những khe nứt - nơi xuất hiện những con quái vật, Karmis , mang đến sự hủy diệt và khủng hoảng cho con người.Tại học viện Lumenrift, Aleria, nữ pháp sư tài năng , cùng Kael, cậu bạn có thể nghe được tiếng gọi từ vực sâu, bước vào hành trình phong ấn những vết rạn của thế giới.Nhưng càng đi xa, họ càng nhận ra: nguồn gốc của mọi khe nứt không nằm ngoài kia , và từ đó vén màng những sự thật bị che dấu.…
Kì thi Đại Học vừa kết thúc đã mở ra một mùa hè đầy nhiệt huyết và năng động của tuổi trẻ. Từng khoảnh khắc từng kỷ niệm đều có một dấu ấn riêng... Không chỉ là những câu chuyện về tình bạn thông thường mà còn cả những khoảnh khắc tình yêu, rung động ở lứa tuổi 19 20...Hãy cùng nhóm bạn 6 người của chúng mình trải nghiệm những khoảnh khắc đáng nhớ bên nhau nhé 🖤…
ĐỪNG BÊ TRUYỆN ĐI ĐÂU HẾT,tôi chỉ đăng dyu nhất 1 nơi là wattpad còn lại là wed lậu,dù tôi viết chuyện dở nhưng vẫn là chất xám của tôi,nên đừng bê đi đâu hết…