Cậu ấy luôn đến bên tôi mỗi khi tôi cần. Cảm ơn cậu, Yuto! Chúc cậu hạnh phúc! -----------------------------------------------------------------Truyện do 2 đứa viết: Chou (@chouchan165) và Hasane (@hasane125)_Cốt truyện: Chou_Lời văn ( chả biết nói sao '-' ): HasaneSự kết hợp giữa 1 đứa hơi nhạt nhưng trí tưởng tượng phong phú và 1 đứa hơi mặn nhưng trong đầu toàn mấy cốt truyện sad end…
Tiêu Chiến là một fanboy trung thành của Vương Nhất Bác. Bao nhiêu tiền làm ra chỉ để mua đồ đại ngôn, album của hắnMỗi ngày lên nick "Vương Cún Con Của Anh" để theo dõi từng sự kiện của Vương Nhất Bác, phản hắc anti, tẩy quãng trường, donate, vote đều tích cực tham gia.Ngoài đời Tiêu Chiến là một nhiếp ảnh gia bình thường, thỉnh thoảng sẽ design logo theo yêu cầu. Đến một ngày bộ ảnh của anh bất ngờ nổi tiếng rộng rãi, một đêm vụt sáng trở thành nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Anh trở thành photographer của thần tượng mình.Chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu? Xin mời theo dõi " Nhật Ký Theo Đuổi Thần Tượng" Là nhật kí nên tâm lí nhân vật sẽ được miêu tả kĩ hơn,văn phong còn non nớt, xin được chiếu cố! ______________Fanfic BJYX : Nhật Ký Theo Đuổi Thần Tượng Niên hạ phúc hắc vô sĩ công x Fanboy tiểu thố tử thụ Warning: 21+ Fans only, kỳ thị LGBT, kỳ thị fans couple, kỳ thì fanfic mời clickback! Cảm ơn Tác giả: Quả Quả…
Câu chuyện được lên ý tưởng vào một ngày tháng 4 ở Hà Nội, sáng thì nắng ấm, chiều xầm xịt gió còn tối thì trời đổi gió mùa. Truyện viết bởi một tay mơ ngơ ngác thích súp lơ và viết chậm như sên.Thể loại: gia đình, bạn bè, đời thường, lãng mạnĐây cũng là lần đầu tiên mình viết về chủ đề này sau một khoảng thời gian khá dài đu bám các truyện về 12 chòm sao. Mình cũng chưa đủ tự tin về vốn từ để có thể viết một truyện dài như thế này, vì vậy mong mọi người đọc và góp ý cho mình nhé. Thanks all :]Cover was designed by me @SuploLengkeng#TRUYỆN ĐƯỢC POST DUY NHẤT TRÊN WATTPAD…
Năm mười bốn tuổi, Tuyết Lam từng gặp Nguyên Anh trong một buổi chiều mưa, rồi cậu rời đi, để lại trong ký ức cô chỉ là bóng dáng mờ nhạt.Ba năm sau, Lam sống trong căn nhà chật hẹp với cha và mẹ kế, lặng lẽ nuốt những tủi hờn không ai thấu. Giữa lúc ấy, lớp 11A1 đón một học sinh mới - Lâm Vũ Nguyên Anh. Cậu xuất hiện với dáng vẻ lạnh lùng, trầm mặc, hoàn toàn khác xa ký ức năm nào.Lam không nhận ra cậu. Chỉ có một cảm giác rất đỗi quen thuộc lướt qua, nhạt nhòa và mơ hồ, như một vết sẹo trong tim mà chính cô cũng quên mất đã tồn tại..._____•Lưu ý : Ảnh bìa chỉ mang tính minh hoạ, không thuộc sở hữu của tác giả truyện!Tên Truyện : Vì Em Là Ngoại LệTác giả : Diệp Châu…
Vào một ngày đẹp trời, tôi bỗng dưng crush chị bạn cùng lớp, một cosplayer. Tôi không dám, và cũng không muốn tiến tới làm quen với chị, chỉ đơn giản ngắm nhìn chị từ xa, và ngắm những bộ ảnh cosplay của chị, rồi cuối cùng, việc can đảm nhất mà tôi có thể làm là viết một chiếc fic tưởng tượng về chị.Câu chuyện chỉ có những tình tiết hạnh phúc, sẽ không có ngược, không có đau buồn, không có nước mắt, vì tôi muốn chị mãi mãi là một kỉ niệm đẹp trong tôi.…
Bắt nguồn từ tám năm trước, trong một chuyến về thăm quê của mình, Thuận đã bắt gặp một chiếc bảng đen được để ở trên cái ghế gần dòng sông.Tò mò và lạ lẫm, Thuận đã mang chiếc bảng ấy về nhà dì Thu, người dì đang cho cậu ở nhờ. Suốt buổi tối hôm ấy, Thuận lấy phấn vẽ vời lên bảng và ra vẻ khoái chí lắm. Rồi cho đến khi cậu bắt gặp được dòng chữ : " Gửi tặng Điền Như, sinh nhật bảy tuổi vui vẻ!" cậu đã...Sau khi nghĩ kĩ, Thuận đã mang trả chiếc bảng lại chỗ cũ và ghi thêm lên bảng:" Của cậu để quên nè, lần sau giữ cẩn thận nhé!" và rời đi.Sáng hôm sau khi quay trở lại chơi, một điều bất ngờ đã xảy ra. Chiếc bảng đen vẫn còn đó nhưng khác ở chỗ có thêm một dòng chữ được viết bằng phấn rất nhẹ nhàng ngay ngắn và đẹp mượt mà : " Cảm ơn nhen!" Sau đó một chuỗi các ngày dài tiếp theo Thuận và cô bé tên Điền Như kia vẫn trao đổi với nhau qua chiếc bảng ấy. Những năm tháng thơ ấu ấy của Thuận thật đẹp biết bao nếu như mùa hè năm ấy không chóng kết thúc như vậy. Cậu phải rời xa quê, quay lại thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi rời đi, cậu vẫn không thể gặp mặt người bạn quen qua chiếc bảng đen một lần. Cậu lấy làm tiếc lắm. Nhưng điều gì đến cũng phải đến...Cậu rời đi mà không kịp nhắn lại lời tạm biệt...Tám năm sau, hoá ra người mà cậu luôn tìm kiếm lại là...…