Chuyện thường ngày
Nói thế thôi chứ thực chất nó chẳng khác gì một phiên bản "mi en mai lai phừ" made by Brit cả.Cảnh báo: Sẽ có chửi bậy.…
Nói thế thôi chứ thực chất nó chẳng khác gì một phiên bản "mi en mai lai phừ" made by Brit cả.Cảnh báo: Sẽ có chửi bậy.…
Hơi kinh dị thôi…
tóm tắt nó (Trịnh Hoàng Thanh Băng) 17 tuổi, là 1đứa lạnh lùng, vô cảm, ko quan tâm đến người khác (dĩ nhiên là trừ gia đình và cô bạn thân) ,giỏi võ: đai đen karate, đai đen tewondo,judo, thành thục các loại vũ khí như :súng, bom,kiếm.Bật mí nó là bang chủ bang Black.hắn ( Vũ Huỳnh Phong) 17 tuổi aiiii tính tình giống nó y chang nhưng mà khác ở chỗ hắn rất chung tình 1 khi yêu ai thì yêu hết lòng vì người đó. là bang chủ của bang Devil.nhiều chuyện rắc rối xảy ra và tình yêu của họ đến nhu thế nào? mời các bạn đón đọc…
kể về một cô gái tên Tuệ bị bắt nạn ở năm cấp 3 và gặp được Huy người đã giúp cô tìm ra ánh sáng thoát khỏi quá khứ tồi tệ…
Tác giả : Huyền Trang Chuyển ver : DonaSteward951 Mày có biết vì sao tao luôn bắt nạt mày hết lần này đến lần khác không?""Vì sao?""Cũng bởi vì mày dốt chứ sao?""...""Nhưng không ngờ anh đây lại thích tính cách của mày"Cô chưa từng sợ điều gì, chỉ sợ mỗi mình hắn…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…