Đây là chuyên mục tưởng tượng ( hay nói thẳng cmn ra là ảo tưởng =) ) của t .Fic này sinh ra là để thỏa mãn trí tưởng tượng của 1 con Circle. Đến với cái động này các mày hãy cứ thỏa sức tưởng tượng các anh là người yêu, bạn thân, hàng xóm...* Lưu ý * dành cho những ai không hiểu imagine là gì : imagine là thể loại tưởng tượng, các mày có thể tưởng tượng mình là nữ chính trong fic =) tên nữ chính sẽ được thay bằng từ T/B (tên bạn ) hoặc bạn.…
Tính kế thừa là cơ chế trong Java cho phép một lớp (gọi là lớp con hoặc subclass) kế thừa các thuộc tính và phương thức từ một lớp khác (gọi là lớp cha hoặc superclass).…
This story wasn't mine, please don't take out without creditEnglish Fic : https://archiveofourown.org/works/6746449/chapters/15417184Author: cassiemBản dịch chỉ đúng từ 70-80% nên có gì không hợp lí, mong bạn đọc giúp chỉ ra nhé.…
Title: One last timeAuthor: EverclearCategory: Đam mỹ, fanficCouple: Jihoon x Junkyu (Treasure)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuậnSummary: So one last time I need to be the one who takes home.Warning: Tình tiết hoàn toàn không có thật, tất cả là sự tưởng tượng của tác giảNote: CẤM SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
Jihoon và Jonghyun sống ở hai căn phòng cạnh nhau, Jonghyun là một nhạc sĩ còn Jihoon là một sinh viên theo nghiệp văn chương. Chuyện bắt đầu khi Jihoon thấy bị làm phiền bởi tiếng nhạc hàng đêm của anh.…
Ảnh Truyện: (Cre: Violettpnk @llavenderriin)*Không theo Lore Gốc 100% của Forsaken chỉ mượn làm nhánh chính để phát triển**Nếu không thích/NOTP hãy lướt!*- Những mảnh ghép nho nhỏ về Azuretime.- Mang nhiều yếu tố phi hư cấu.- Lãng mạng,ngôn từ trên tuổi.- Không nhận A&D,độc giả.- Xuất hiện nhiều Au khác nhau để hint OTP.Xin cảm ơn!…
Kể về lần đầy gặp gở ở Melbourne khiến cho Alex ghét Henry đến mãi sau này gặp lại mới có cơ hội giải bày. Câu chuyện dựa trên bộ phim cùng tên bai gồm các nhân vật. Các dữ liệu sự kiện diễn ra đều không có thật.…
Một câu chuyện về những tâm hồn cô đơn học cách chữa lành và tìm lại chính mình giữa những vết thương cũ. Có những ngày chẳng cần tên gọi.Có những ngày trôi qua như một bản nhạc không lời, chẳng có cao trào, cũng chẳng có đoạn kết. Chỉ là một giai điệu lặng lẽ, vang vọng trong tâm trí những con người lạc lối. Có những người đang tìm kiếm một lý do để sống, để yêu và để cảm nhận. Cũng như những mảnh ghép bị vỡ nát của một tấm gương cũ. Những ngày mà con người ta sống bằng thói quen, bằng nhịp điệu quen thuộc đến mức đôi khi quên mất mình đã đi qua nó thế nào.Lâm An Vy có quá nhiều những ngày như thế.Lâm An Vy từng nghĩ cuộc đời cô sẽ mãi như vậy-một chuỗi ngày dài vô định, không màu sắc, không cảm xúc. Không đau thương nhưng cũng chẳng có niềm vui. Cô đi qua tuổi trẻ với một trái tim đầy những vết xước, học cách thu mình lại để tránh những tổn thương.Nhưng rồi, có những cuộc gặp gỡ giống như ánh nắng chiếu rọi qua khe cửa, nhẹ nhàng len lỏi vào thế giới vốn dĩ khép kín của cô. Cuộc gặp gỡ không phải để thay đổi quá khứ, mà để giúp ta nhận ra rằng, trong những mảnh vỡ ấy, vẫn có thể có một cuộc sống trọn vẹn.Hoàng Minh Dương, cậu vẫn luôn sống như ánh nắng-rực rỡ, tươi cười, lúc nào cũng mang năng lượng tích cực. Nhưng có ai biết, ngay cả ánh mặt trời cũng có những ngày nhạt nhòa, những lúc chẳng thể soi chiếu được chính tâm hồn mình.Hai con người, hai thế giới tưởng chừng không liên quan đến nhau, lại chạm vào nhau trong một buổi chiều đầy gió.Và rồi, từ đó, những ngày không tê…