☘ Tác giả: Heulwen☘ Thể loại: Đồng nhân, đam mỹ.☘ Tình trạng: Hoàn☘ Disclaimer: Các nhân vật đều không thuộc về tôi nhưng cốt truyện là của tôi.☘ Vui Lòng Không Sao Chép Hoặc Đem Truyện Đi Nơi Khác!- Cốt truyện sẽ khác so với bản gốc nên khi đọc có lẽ mọi người sẽ thấy nó rất khác, trong quá trình đọc truyện nếu mọi người có thắc mắc hoặc phát hiện lỗi có thể bình luận nói với mình ^^…
Tác giả: Lão Nạp Bất Đổng ÁiEdit cover: SaharaNguồn cover: WikidichThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, SủngCâu chuyện bắt đầu từ Lý Ỷ La vốn chỉ là một đại sư với chuyên môn chính là thêu thùa đó là hình ảnh trước mạt thế.Nhưng khi trãi qua mạt thế thì kỹ năng thêu thùa được đánh thức, đem kĩ thuật thêu luyện thành Đông Phương Bất Bại. Sau khi vùng vẫy cầu sinh trong mạt thế được vài năm thì Lý Ỷ La xuyên về cổ đại.Đến kiếp này thì Lý Ỷ La lại xuyên vào thân thể của một thứ nữ , bị bức gả cho gia đình nghèo thay trưởng nữ. Trượng phu là một con ma ốm, tính tình mềm yếu, hai mắt hàm xuân. Mẹ chồng có miệng lưỡi mắng chửi vô địch. Cha chồng thì không nhìn rõ hiện thực, rằng bản thân là một địa chủ phá sản, vẫn lo tiếp tế người trong tộc.Ở mạt thế không thể ăn no thì đã đành, bây giờ đến nơi này cũng phải vì vấn đề no bụng mà sầu lo? Lý Ỷ La tỏ vẻ không thể nhẫn nhịn được nữa. Ở mạt thế, dị năng thêu thùa là râu ria, ở đây, cuối cùng cũng có đất dùng. Bất quá, uy lực phát ra quá mạnh rồi. Lý Ỷ La chẳng những dựa vào thêu thùa kiếm cơm no bụng, mà còn đem trượng phu ma ốm nuôi thành trạng nguyên. Vốn tưởng, hắn là một cái bánh bao mềm, ai mà ngờ, hắn lại là một cái bánh trôi vỏ trắng ruột đen....…
Lingling Kwong đã nỡ làm cho Orm Kornnaphat có thai khi cả hai chưa có tình cảm với nhaukhi Orm muốn bỏ đứa nhỏ suy là vậy nhưng Lingling Kwong lại phản đối kịch liệt…
em mong rằng thứ gọi là định kiến ngoài kia sẽ không hóa thành những ngọn sóng đục ngầu và dìm em xuống nữa. nó rút cạn nước mắt và hơi thở, kể cả dáng hình người mà em thương.warning : lowercase. hoàn.…
Tựa tiếng Pháp: Tu es mon bonheur- Em là hạnh phúc của tôi.Em:"Nếu một ngày biển chẳng còn xanh chắc là ngày anh đang nhớ em"Tôi:"Không! Ngày biển không con xanh là ngày anh thôi yêu em. Trừ khi biển phai màu xanh thì anh sẽ không đợi em nữa. Về em nhé! Anh và Đà Lạt vẫn đời em về. Đừng để anh thêm hờn trách em vì chúng ta xa nhau quá lâu."…
• Đây chỉ là đam mê CKG , viết theo cảm xúc của mình nên sẽ không giống nguyên tác. • Tính cách mỗi thành viên sẽ khác so với bên ngoài• mong mọi người đọc và góp ý cho mình nhó• nhiều lúc văn vở nó lủng củng mong mọi người thông cảm nhé• Tớ bị mê 2Huang và Anh Long với Miền Tây ngố... Sẽ có nhiều cặp khác nữa• Đây mẫu truyện ngắn nên cốt truyện sẽ không liên kết với nhau…
biết bao thời gian đi qua, ta đâu thể vò lại tháng năm như vò một tờ lịch đã cũ. rồi bỗng nhận ra rằng tất thảy dù đủ rộng đủ dài, nhưng chẳng đủ mênh mông cho những ân cần, thương mến.…