choi seungcheol và yoon jeonghan cũng không ngờ rằng bản thân sẽ trở thành chủ một nhà hàng ở cái tuổi mới quá nửa hai ba. -------thể loại: bạn biết rồi đó tôi nghĩ zì viết đấy, không dám đảm bảo toàn hài toàn ngọt nhưng mà sure kèo bao té ghế =)))/// lowercase, có chửi thề, ooc (?) hoặc chỉ là sự dở hơi của tui, teenfic trẻ trâu đọc để giải trí.…
Chiếc oneshot lấy cảm hứng từ chiếc GOING SEVENTEEN 2021 tập 16.-----"Tôi lại lườm nguýt thầy Chwe, trông thấy thầy đang nhìn chằm chằm cái chân bó bột nặng mấy tạ của tôi. Mắt buồn thế hẳn là hối hận lắm vì đã làm Boo Seungkwan đệ nhất thiên hạ này chấn thương rồi chứ gì. Phải thế. - Chẹp, đống bột này mai mốt tháo ra mà đi bán ve chai không biết ai mua không chứ. Nặng vậy chắc được bộn tiền."-----Cảm ơn em @meilinh_04 đã beta nha ^^…
au: bun.couple: hansol x seungkwan.trong đêm cuối cùng bên nhau, seungkwan tiễn biệt linh hồn hansol.giữa ánh trăng và ký ức, họ chia sẻ những điều chưa kịp nói, những giấc mơ dang dở. sau khi hansol tan biến, seungkwan sống tiếp với tình yêu chưa trọn vẹn trong tim.dù hansol không còn, cậu vẫn giữ lời hứa: nhớ về anh, kể câu chuyện của anh, và tin rằng tình yêu ấy sẽ sống mãi qua những mùa trăng không tên.…
.•♫•♬• _Open_ •♬•♫•.Yêu, là chết ở trong lòng một ít,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu;Người ta phụ hoặc thờ ơ, chẳng biết.Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt,Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!- Yêu, là chết ở trong lòng một ít.Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,Những người si theo dõi dấu chân yêu;Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.Và tình ái là sợi dây vấn vít.Yêu, là chết ở trong lòng một ít." Yêu " - Cre Xuân Diệu .•♫•♬• _About _ •♬•♫•.• Name : Dandelions• Attention :- Không có lịch đăng cụ thể- Không nhận gạch đá- Không thích thì out- Nhân vật bị OOC- Văn phong kém- Có thể DROP bất cứ lúc nào- Các nhân vật thuộc quyền sở hữu của Monsta- Truyện chỉ đăng trên nền tảng Wattpad.•♫•♬• _Note_ •♬•♫•.• "Chủ yếu là ngọt nhưng tụt mood là thành đắng"…
giáo sư trung chiến ở tương lai đã phát minh thành công cỗ máy thời gian của doraemon, vô tình những đứa trẻ bé nhỏ của các anh của giáo sư đã trở thành người thử nghiệm chức năng xuyên thời gian và thành côngtrung chiến ở hiện tại đang say giấc nồng thì thấy mình được gửi gắm…
Kết thúc buồnVề Hansol và SeungkwanĐã hoàn thànhDựa trên một bài reddit mình đọc được, nhân vật chính của câu chuyện là một đôi nam nữBài hát nên nghe: Big girls don't cry - Fergie "Sẽ thật nực cười" Anh buồn bã nói "Sẽ thật nực cười nếu em tỉnh giấc trong vài năm tới và nhận ra một số thứ đã thay đổi""Ý anh là sao?""Như là em chợt nhận ra em sẽ không thể yêu ai như em đã từng yêu anh. Và em sẽ vô cùng hối tiếc về mối tơ duyên mà em đã bỏ lỡ"…
tớ dành riêng hai mươi giây này cho cậu ấy, tớ nhất định chỉ đợi hai mươi giây thôi, sau hai mươi giây ngắn ngủi ấy... tớ sẽ từ bỏ mọi trông đợi của mình.start: 15/11/23end: 16/08/24lowercase.dino.…
anh giáo sư tiếng anh hong joshua được điều chuyển công tác về trường đại học x, nơi có cậu sinh viên khoa công nghệ thông tin lee seokmin đang theo học.…
"có lẽ, đây chính là lý do vì sao con người chung sống cùng với nhau ngay từ thuở ban đầu. họ san sẻ với nhau, trọng trách neo giữ một cá thể tồn tại trên thế gian này. họ nắm lấy tay nhau, nắm thật chặt bằng tất cả sức lực của mình, và khi họ buông tay, họ biết rằng họ có thể,bởi vì họ biết rằng đối phương sẽ không bao giờ làm vậy."_brandon taylortags: ooc, oneshot, slices of life, seventeen vẫn là một, fic verkwan nhưng ở đây có mười ba người yêu nhau, không beta.mar0523…
Người ta hay bảo vũ trụ một khi đã kết duyên cho ai, dù có xa nhau cách mấy, vũ trụ vẫn sẽ vẽ đường cho đôi bên về bên nhau mà thôi. Hansol và Seungkwan là ví dụ điển hình.…
au: bun.couple: hansol x seungkwan.trên con phố nhỏ vốn yên tĩnh như một khúc nhạc jazz buồn, v café của hansol là nơi trú ẩn cho những tâm hồn thích trầm lặng và cà phê đậm vị. mọi thứ vẫn êm ả trôi cho đến một ngày, tiếng khoan đục, tiếng cười nói rộn ràng và tấm bảng hiệu lấp lánh mang dòng chữ boo's tea bất ngờ xuất hiện trước mặt anh như một cú đấm vào thói quen cố định.một quán nước sặc sỡ, ồn ào, náo nhiệt và tệ hơn hết là đông khách. hansol không hiểu nổi tại sao một nơi yên tĩnh như thế này lại trở thành đích đến của một người như cậu ta.seungkwan, chủ quán boo's tea, chỉ mỉm cười vô tư khi được hỏi lý do:"tôi mở quán ở đây vì thích nơi này"không phải vì chiến lược kinh doanh, không phải vì khách hàng tiềm năng, chỉ đơn giản là thích.sự xáo trộn cứ thế âm thầm len vào thế giới gọn gàng của hansol. và khi anh nhận ra, có lẽ điều đáng sợ không phải là sự náo nhiệt kia mà là ánh mắt rực rỡ và đầy sức sống của seungkwan, người khiến cả con phố và cả trái tim anh không còn yên bình như trước nữa.…
"tôi yêu em. yêu em, yêu dịu dàng và mãnh liệt như bản liebestraum."chỉ mất một hai giây để seungkwan bước ra khỏi căn phòng, nhanh như khi cậu bước vào. và khi cánh cửa đóng lại sau lưng cậu, seungkwan tưởng như cái thế giới của riêng cậu, cái thế giới mà cậu tìm mọi cách để bấu víu vào và bảo vệ cũng đã khép lại với mình.…