❖ dịch chưa có sự cho phép của tác giả, CẤM MANG ĐI ĐÂU"Non voglio perderti." - "I do not want to lose you."2 phần dịch từ shortfic của "eisdenbrodium" trên tumblr và phần tự viết thêm.[☂]: là fic gốc của tác giả được tui dịch[☼]: là viết thêm theo ý tui…
Tác giả: Đông TàngSố chương: 105 chương + 1 phiên ngoạiTình trạng raw - convert: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thànhEditor: DiuTynTổng tài văn | Bối cảnh ABO | Kết hợp A-OThể loại: ABO, gương vỡ lại lành, HE (kết thúc có hậu)Nhân vật chính: Trình Tử Gia, Hàn Dịch*CHÚ Ý: BẢN DỊCH PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER HAY REUPBẢN EDIT ĐÚNG TRÊN 0% DƯỚI 100%.…
Triển Hiên bảo, Lưu Hiên Thừa vẫn còn nhỏ, chuyện yêu đương phải bắt đầu một cách thật dịu dàng - bằng một bó hoa được trao tận tay, và một lời tỏ tình được đáp lại bằng tiếng "ừm" khe khẽ. Sau đó là những tin nhắn qua lại mỗi ngày, là những bất ngờ nhỏ được chuẩn bị một cách nghiêm túc, là thư tay và những cành hoa chưa bao giờ lỗi thời.Tình cảm nếu quá vội vàng, chỉ khiến đứa trẻ cảm thấy rằng anh có mục đích khác, khiến cậu không nhìn thấy được tấm chân tình trong tim anh.__________Lời tự sự của Triển Hiên về quá trình gặp gỡ và thầm thương trộm nhớ em Hiên Thừa. OOC, không đại diện cho cảm xúc và suy nghĩ của người thật. Cái gì vui vẻ thì mình ưu tiên__________Không mang đi nơi khác. Không sử dụng cho mục đích thương mại. Edit bởi Hồng Nghê.…
Tiệm Mây Nhỏ - Nắng Vừa Đủ Trên Cổ Tay Em"> Vân Nhi, 22 tuổi, là cậu chủ của "Tiệm Mây Nhỏ" - một tiệm hoa kiêm bánh ngọt và trà nằm giữa con phố có nắng.Mái tóc cậu trắng như mây sớm. Làn da mỏng manh, nhạy cảm với ánh mặt trời, khiến cậu luôn phải tránh nắng mỗi khi trời chuyển mùa.Cậu sống một mình cùng bé mèo tên Cá, trong căn nhà nhỏ mà bà ngoại để lại trước khi mất nơi cậu từng được yêu thương và dạy cách làm bánh bằng đôi tay ấm nhất đời.Cậu dịu dàng, ít nói, sống bình thản... cho đến ngày ánh nắng làm cổ tay cậu đỏ rát, nhưng cậu vẫn cố chịu.Dì 8 Gấm - hàng xóm kiêm "bà mối tự phong" - thấy da cậu bị dị ứng với ánh nắng vậy là kéo cậu đến phòng khám mới mở trong thị trấn.Nơi đó có Trần Kha - bác sĩ đa khoa nên cũng biết về da liễu 27 tuổi, nói chuyện thì hỗn mà tay lại mát như thuốc bôi lên vết thương.Lần đầu gặp nhau, là ánh mắt đụng ánh mắt.Là cổ tay đỏ của Vân Nhi nằm trong lòng bàn tay bác sĩ Trần -và từ đó, có thứ gì đó đã không còn nguyên vẹn.Một người quen chịu đựng. Một người không giỏi dịu dàng.Họ sống trong một thị trấn nhỏ, giữa tiệm bánh, phòng khám và những buổi chiều nắng nghiêng.Không cưới, không con, không ồn ào.Chỉ có một ngôi nhà đủ yên, một người biết cách ôm khi cần,và một cái tên luôn nằm bên nhau khi mở cửa tiệm:…
Cover đã có sự cho phép của tác giả Tác giả : @LuXuKiLink : https://www.wattpad.com/story/158312155?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=SIMMI2239&wp_originator=yuocFnbWjmLMltvW%2Fj03IS5N%2FKNSUBPXH9%2FUmpA8X4Q0ihofCmkQ7kFu6Wem1pG2Z%2BX0pELjvpZry4cGjWMdJ7nXaeVx%2FTBR8Q6baCfWKzia7dIt2%2Fu3HRKXTgbzlRro…
http://minhuoly.wordpress.com/Văn án: Đến tột cùng là gặp quỷ hay sao mà lại thành thế này? Hắn, đường đường Bách Thế Quốc Lạc vương gia, vừa tỉnh lại đã bị thay đổi khuôn mặt, lại còn bị tráo luôn cả thân thể? Còn có một nương tử chưa từng gặp, xinh đẹp, dịu dàng nhẹ nhàng gọi hắn "phu quân"? Nàng hầu hạ hắn tắm rửa thay quần áo. Tắm rửa kì lưng không nói nhưng vì hắn nhất quyết không chạm vào nàng nên nàng ở trên giường thoát y câu dẫn hắn?! Từ khi gả vào Mộ gia, mặc kệ Tần Thuỷ Mạn tính tình ngoan ngoãn dịu dàng, làm đúng hay sai, phu quân của nàng luôn thuận theo ý của bà bà, trách cứ nàng sai trái. Nhưng giời đây... Hắn vì nàng mà mở lời sao? Đang đau lòng vì nàng ư? Vì sao nàng cảm thấy phu quân bây giờ không giống với phu quân trước kia? Tuy rằng hắn trở lên kỳ lạ, nhưng...nàng rất yêu phu quân của nàng như vậy a!…
Tưởng Vân (Vân tỷ) x Vương Hiểu Giai (Thiên Thảo)Vài mẫu truyện được dịch và viết lại từ nhiều nguồn...•Không biết tiếng trung nên chỉ dịch ra rồi sửa theo ý của mình thôi.•Vì không biết tiếng trung nên chưa có sự cho phép của tác giả.•Nên mọi người đọc vui thôi nha, đừng report bé :< °Cảm ơn!° (Truyện dịch chui đấy)…
Trần Hiên Nhi - một cô gái dịu dàng, hiền lành, cả đời chỉ muốn sống bình yên với công việc chăm sóc những chú mèo đáng yêu trong tiệm nhỏ của mình. Cô không ngờ, một ngày kia, sự bình yên ấy lại bị khuấy động bởi một người đàn ông nguy hiểm.Lâm Hạo Thiên - một kẻ có tất cả trong tay: quyền lực, tiền bạc, địa vị... và một trái tim lạnh lùng không bao giờ biết đến hai chữ "buông tay". Anh xuất hiện trong cuộc đời cô như một cơn bão, mang theo sự chiếm hữu và kiểm soát đáng sợ.Ban đầu, chỉ là một lần vô tình đem mèo đến tiệm của cô. Nhưng rồi, từng lần gặp gỡ, từng cái chạm mắt, anh phát hiện ra bản thân không thể chịu đựng việc cô đối xử dịu dàng với ai khác ngoài anh. Sự dịu dàng đó khiến anh khao khát, khiến anh phát điên...Khi Lâm Hạo Thiên yêu, đó không phải là sự dịu dàng hay bao dung, mà là giam cầm và độc chiếm. Anh muốn cô chỉ thuộc về anh, chỉ được phép cười với anh, chỉ được phép ở bên anh - dù cho cô có đồng ý hay không."Hiên Nhi, em là của tôi. Đừng hòng trốn khỏi tôi."Sau này xuất hiện thêm em trai của Lâm Hạo Hiên và Phó DịchThể loại NP…
"Nếu một ngày em rời đi... thì sao?"Jungkook khựng lại,tay siết nhẹ hơn một chút. Rồi anh thì thầm, như mọi khi ,dịu dàng, sâu, và lạnh: "Thì em sẽ không còn là Amie nữa, em sẽ là 'thứ' anh giữ trong tay." Amie rùng mình,không phải vì câu trả lời.Mà là vì ánh mắt anh phản chiếu trong lớp kính, ánh mắt của một kẻ không bao giờ biết buông."Yêu một người như vậy... là sống trong lâu đài pha lê, nhưng từng bước đi đều mang máu."…
Lễ hội Yule Ball đang đến gần - những ánh nến rơi lấp lánh khắp Đại Sảnh, tiếng nhạc ngân vang giữa trời tuyết trắng.Ai sẽ là người nắm tay em bước vào điệu nhảy đầu tiên?Draco lạnh lùng, Mattheo bướng bỉnh, Blaise quyến rũ, Nott thờ ơ, Enzo dịu dàng, Regulus trầm lặng... hay Tom - kẻ luôn giấu mọi cảm xúc sau ánh mắt sâu hun hút ấy?…
"ngày anh đến, bầu trời em giấu kín bấy lâu... cuối cùng cũng có nắng.""anh chưa từng mong đợi điều gì... cho đến khi em xuất hiện, dịu dàng như thể được gửi tới chỉ để dành cho anh."…
Như châu như ngọcTác giả: Nguyệt Hạ Điệp ẢnhVăn án:Rất nhiều người cho rằng, Cố gia Nhị cô nương diện mạo tươi ngọt, nhất định là cái dịu dàng như nước, thiện lương vô hại mềm mại nhân.Nhưng mà, sự thật có đôi khi nắm giữ ở số ít nhân thủ trung.Bài này là khoác kiều hoa da bá vương hoa cùng thoạt nhìn ốm yếu nhưng là hội siêu dài chờ thời si tình đế chuyện xưa.Si tình đế hằng ngày: Nuông chiều bá vương hoa, cùng với nhân tiện xử lý chính vụ.Kỳ thực đây là thiên ngọt thích văn.Phi thường cảm tạ bạch kim sắc tình bạn chế tác bìa mặt, sao sao đát.Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước thiên chi kiêu tử xuyên không thời không ngọt vănTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cố Như Cửu ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Từ nhỏ, tôi luôn bám theo Leo, cậu bạn hàng xóm học chung lớp với tôi. Leo thông minh, điềm tĩnh, luôn đứng đầu lớp và là niềm tự hào của thầy cô. Còn tôi chỉ là một cô gái vụng về, ngốc nghếch và luôn cố gắng làm trò để khiến cậu ấy cười.Thật ra, từ bé Leo đã nhiều lần tỏ ra khó chịu với tôi. Cậu nói tôi phiền phức, xàm xí, nhưng tôi chẳng để tâm. Tôi vẫn cứ vui vẻ chạy theo cậu, vẫn nghĩ rằng Leo chỉ đang đùa thôi. Nhưng khi lên lớp 12, Leo không còn chỉ đơn thuần là cáu kỉnh nữa, cậu thật sự ghét sự có mặt của tôi.Một ngày nọ, cậu nhìn thẳng vào mắt tôi và lạnh lùng nói:"Cậu đừng bám theo tôi nữa."Tôi vẫn cười, nhưng trong lòng tôi trống rỗng. Đau đớn hơn là khi tôi phát hiện Leo có tình cảm với July, một cô gái hiền lành, học giỏi, dịu dàng như ánh nắng buổi sớm. Tôi từ từ rời xa Leo, chọn cho mình một con đường khác, dù lòng vẫn còn đầy tiếc nuối.…