Năm 17 tuổi , chúng tôi có tất cả , chỉ là không biết cách để giữ lấy nhau . Một lời hẹn ước dưới gốc phượng già , một cái chạm tay lướt qua nơi hành lang đầy nắng . Liệu lời hứa năm ấy có thắng nổi thời gian ? " Này , nếu năm 17 tuổi mình không nói ra , liệu sau này cậu có còn đợi tôi không ? "…
Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi bước vào trường Đại học, lòng tràn đầy tự tin, hướng về tương lai phía trước.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi được ở chung kí túc xá với những cô bạn dễ mến như Dư Thi Thi, Lục Sơ Hạ, Giang Chi.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi lần đầu tiên gặp Lâm Thiên Nhất - vị học trưởng tài giỏi của Đại học Chiết Giang.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi vì một tai nạn nhỏ khiến cho cô và Lâm Thiên Nhất trở thành bạn.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi phát hiện bản thân có tình cảm với Lâm Thiên Nhất nhưng không nói ra.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi trong một lần uống say đã bày tỏ tình cảm với Lâm Thiên Nhất.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi nghe tin Lâm Thiên Nhất phải đi trao đổi ở nước ngoài, không khỏi buồn rầu.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi hứa với Lâm Thiên Nhất sẽ không quên nhau khi ở sân bay.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi chờ đợi Lâm Thiên Nhất trở về trong vô vọng.Ngày cuối ở trường Đại học, cũng là một ngày hè tràn ngập ánh nắng, Phương Cửu Sênh đứng dưới gốc cây phượng vĩ, thầm chờ đợi điều gì đó sẽ xảy đến. "Này, em vẫn luôn chờ anh sao?"…
Đêm đến vạn vật chìm trong bóng tối, dường như mặt trời cũng cần nạp lại năng lượng. Trước khi giấc ngủ kéo đến, một luồng xúc cảm dâng lên thắt chặt lấy trái tim tôi cũng đã lâu rồi như thể dày vò mà cũng an ủi lấy tâm hồn cô gái tuổi 15 trong tôi. Những lời nói muốn nói ra nhưng chỉ dừng lại trong tâm trí chẳng tìm được cho mình một khe hở để thoát ra khỏi cuống họng, muốn viết ra nhưng khi cầm bút lên lại chợt như biến tan hòa vào không khí. Cảm giác bất lực hơn với người khó giãi bày như tôi. Những ngày tháng thanh xuân cấp 3 đó tưởng như nhạt nhòa mà lại tươi đẹp trong sáng man mác theo tôi thành hành trang tiến đến thành phố lớn như bao bạn bè trang lứa. Cứ vậy ngày qua ngày tháng qua tháng năm qua năm chẳng đợi ai cũng chẳng bỏ lại ai 6 năm không ngắn không dài trôi qua kể từ khi chia tay ngôi trường cấp 3 ấy.…
Giang Hàn - "nữ thần băng giá" của khối chuyên Toán - lạnh lùng, cô độc, tưởng như chẳng điều gì có thể lay chuyển được lớp băng dày bao quanh trái tim mình.Bảo Nhi - "cục cưng" của khối chuyên Văn - ngọt ngào, hoạt bát, luôn tràn đầy năng lượng như tia nắng đầu ngày.Hai con người thuộc về hai thế giới khác biệt, vô tình chạm mặt nhau giữa hành lang đông đúc, giữa những trang sách cũ trong thư viện, giữa những buổi tan trường chiều muộn.Và rồi, băng bắt đầu tan...Nắng bắt đầu dịu dàng hơn...Nhưng tình yêu tuổi 18 nào chỉ toàn màu hồng. Khi gia đình phản đối, khi bạn bè dị nghị, khi những rung động đầu đời phải đối diện với định kiến xã hội - liệu "mây trắng" có đủ dũng cảm để bay lên bầu trời cao? Liệu "bầu trời" có đủ ấm áp để giữ lại đám mây nhỏ của đời mình?Một câu chuyện về những rung động đầu đời trong veo nhất. Về sự đối lập hòa quyện vào nhau. Về hành trình hai cô gái dám yêu, dám đối diện và dám hạnh phúc giữa bộn bề lo toan của tuổi mười tám."Có những tình yêu sinh ra đã vốn dĩ khác thường. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng không xứng đáng được hạnh phúc."…
Hạ Anh là học sinh lớp 11 của một trường công ở Hà Nội. Cuộc sống của cô vốn rất bình thường cho đến ngày Phạm Nhật Nam chuyển vào lớp.Nhật Nam nổi tiếng khắp trường vì là thiếu gia của một tập đoàn lớn. Cậu học giỏi, đẹp trai, luôn đứng đầu mọi hoạt động và gần như không ai dám lại gần vì tính cách quá lạnh lùng.Nhưng từ lần đầu gặp mặt, Nhật Nam đã đặc biệt chú ý đến Hạ Anh.Cậu ngang nhiên ngồi cạnh cô, xen vào các mối quan hệ xung quanh cô và luôn xuất hiện đúng lúc khiến Hạ Anh dần cảm thấy khó hiểu. Trong khi mọi người nghĩ Nhật Nam chỉ hứng thú nhất thời, Hạ Anh lại nhận ra ánh mắt cậu nhìn mình chưa bao giờ giống đùa giỡn.Càng tiếp xúc, cô càng phát hiện việc Nhật Nam chuyển trường không hề tình cờ.Dường như cậu đã biết cô từ rất lâu.Giữa những ngày học thêm, áp lực thi cử và tuổi trẻ đầy hỗn loạn, Hạ Anh từng bước bị kéo vào thế giới của Nhật Nam - một người luôn tỏ ra hoàn hảo nhưng lại có tính chiếm hữu và kiểm soát đáng sợ phía sau vẻ ngoài bình thản.Và điều khiến cô lo nhất là: Dù biết Nhật Nam nguy hiểm, cô vẫn dần rung động trước cậu…
Chú ý! Dòng thời gian trong truyện không sát với thực tế. Tớ sẽ đẩy nhanh thời gian hai người họ làm Tổng thống và Thủ tướng ở Moscow.Một lần nữa!Truyện do fan girl viết ạ. Tớ không phải không tôn trọng Vladimir Putin và Dmitry Medvedev mà là vì tớ quá thích họ nên mới viết thôi ạ. Nếu không thích cậu có thể không đọc ạ. Bối cảnh trong truyện chủ yếu ở Moscow, đôi khi là một số địa điểm khác mà Vladimir và Dmitry thường đến ạ. Truyện khá nhiều H nên cân nhắc trước khi đọc ạ. Vì lịch học tớ khá thất thường nên đôi khi tớ sẽ ra truyện không đúng lịch, mong cậu thông cảm ạ.Tớ sẽ cập nhật truyện vào thứ 3-5-7, thỉnh thoảng sẽ là chủ nhật ạ.Trong truyện của tớ thì Dima là bot ạ, còn Vladimir thì tớ xây dựng nhân vật khá tệ nhưng tớ vẫn thấy khá ổn, chưa đến nổi ác lắm, nhưng về sau thì tớ không chắc ạ.Truyện chỉ là Fanfiction! Thui ạ, mong cậu vui vẻ đọc ạ!Bìa: Ảnh của Dima và Vova trên РИА, còn lại tất cả đều được xử lý trên canva cùng với những tài nguyên có sẵn.…
Tác phẩm: Cùng lớp, cùng bàn, cùng kí túc xá hay cùng đường tình duyên!!!Tác giả: Nguyễn Ngô Phương QuỳnhNhân vật chính: Chu Nhất Trường × Tống Hạ NiênThể loại: Boylove, Học đường, Kí túc xá, Bạn cùng phòng.Bìa truyện: một phần do tôi phác thảo, phần còn lại dựa vào AI làm bối cảnh và màu sắc, không phải ảnh đại trà nên vui lòng không đem đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép từ tôi!Tác phẩm: cũng là do tôi đích thân sáng tác và đăng tải, vui lòng làm một người văn minh, xin đừng đem đi bất kì chỗ nào, vì truyện viết theo gu của tôi nên nếu không thích thì cũng đừng dùng những lời lẽ khó nghe để chỉ trích, nếu các bạn có hứng thú với truyện, xin chân thành cảm ơn!Văn án: Giới thiệu sơ lược về hai nhân vật chính!Họ tên: Chu Nhất TrườngTuổi: 19Ngày sinh: 27/11/2006Nơi sống, nghề nghiệp: Sinh ra và lớn lên tại Bắc Kinh, hiện là sinh viên năm nhất trường Đại học Thương mại và Kinh tế Đối ngoại. Thuộc Học viên Kinh tế và Thương mại Quốc tế.Giải thích thắc mắc: Dành cho ai chưa biết thì ở Quốc nếu sinh sau ngày 31/8, tức 1/9 trở lên sẽ bị học trễ một năm so với các học khác.Gia thế: Thiếu gia nhà họ Chu, gia tộc xếp thứ 4 nằm trong giới thượng lưu Bắc Kinh.Họ Tên: Tống Hạ NiênTuổi: 18Ngày sinh: 3/7/2007Nơi sống, nghề nghiệp: Sinh ra và lớn lên tại Thượng Hải, hiện đang học tập và sinh sống tại Bắc Kinh và là sinh viên năm nhất trường Đại học Thương mại và Kinh tế Đối ngoại. Thuộc Học viên Kinh tế và Thương mại Quốc tế.Gia thế: Thiếu gia nhà họ Tống, gia tộc xếp thứ 5 nằm trong giới thượng lưu Th…
☘️Tên truyện: Bộ Truyện Sau Khi Happy Ending☘️Tác giả: Thuần Vu. ☘️Dự kiến hồi kết: 50 chương. Văn án:Hà Điệp sau khi xuyên vào một quyển sách, cô cẩn trọng làm người, không chọc nam nữ chính. Cuối cùng sống hạnh phúc bên người chồng hiện tại của mình. Có một mối tình thanh xuân và kết thúc bằng một hôn lễ hoành tráng.Cứ nghĩ rằng đây chính là Happy Ending của cô, nhưng cho dù cô có tránh xa cốt truyện đến nhường nào đi chăng nữa, dùng tất cả để chống lại vận mệnh thì bánh xe vận mệnh vẫn sẽ lăn bánh và đi đúng với bánh răng của nó. _________"Chi Nguyên, cứu em!" Sân bay bị tiếng hét này chấn động cho ngơ ngác, đến cả tên tội phạm cũng bị chấn cho yên lặng vài giây. Hà Điệp là người cảm thụ rõ nhất, bàn tay của cô bị buông lỏng, sau đó bàn tay ấy quyết đoán thả tay của cô ra. Cô bị vứt bỏ, bởi chính người chồng của mình?Hà Điệp ngơ ngẩn nhìn bàn tay trống rỗng, bé củ cải bất an mà nắm lấy một bên cánh tay của cô. Sự ấm áp mềm mại như một tiếng chuông khiến cô thanh tỉnh lại, cô ngồi thụp xuống bế lấy bé củ cải lên sau đó quyết đoán muốn rời khỏi nơi này. Nhưng bước chân của cô lại không nghe lý trí mà đứng ở đó như trời trồng.…
Đoạn trích:Nam nhân bị thôi tình tề tra tấn chính khó chịu, thân thể cuộn tròn cùng một chỗ, giữa hai chân mang theo một cái gối đầu không ngừng kích thích hạ thể. Nghiêm Lễ Chi đang lấy không chuẩn là thượng hắn vẫn là đem hắn lượng một đêm, Dương Kiên bỗng nhiên cung thân mình lăn đến hắn bên cạnh, nâng tay ở không trung sờ soạng sau một lúc lâu, cuối cùng một phen nhéo Nghiêm Lễ Chi áo sơmi vạt dưới, ngạnh sinh sinh đem hắn kéo đến chính mình trên người.Nghiêm Lễ Chi không dự đoán được hắn sẽ sử lớn như vậy kình, sửng sốt một lát, Dương Kiên mới mặc kệ nhiều như vậy, hắn đem Nghiêm Lễ Chi áp đến dưới thân, lung tung hôn môi cắn cắn hắn cổ cùng xương quai xanh, bàn tay từ Nghiêm Lễ Chi rộng mở trong cổ áo chui vào đi vuốt ve hắn bóng loáng kiên cố lồng ngực, còn tưởng chen ra hắn hai cái đùi hướng hắn trên người cọ.“Còn tưởng thượng ta?” Nghiêm Lễ Chi cười nhạo một tiếng, bị khiêu khích khởi vài phần hưng trí. Hắn cách Dương Kiên mỏng manh thể tuất tinh chuẩn tìm đến đối phương đầu vú vị trí, hung hăng sờ, Dương Kiên thân thể đạn động một chút, hừ ra một tiếng ngắn ngủi nức nở.Như vậy mẫn cảm?Nghiêm Lễ Chi rất ít nhìn thấy đầu vú phản ứng như vậy cường liệt nam nhân, đương nhiên cũng khả năng là thôi tình tề nguyên nhân, bất quá này cũng không ảnh hưởng hắn tiếp tục đùa bỡn hứng thú. Hắn triển bình Dương Kiên ngực bên trái vật liệu may mặc, khiến đối phương đầu vú hình dạng đột hiện ra đến, ra ngoài hắn dự kiến là, Dương Kiên đầu vú cũng không giống phổ thông nam nhân như vậy h…
Tôi gặp anh trong một ngày nắng đẹp vào đầu năm cấp 3, anh là dân thể thao, khuôn mặt dù chỉ ưa nhìn nhưng ngay từ lúc gặp anh, trái tim tôi đã đập liên tục từng hồi. Tôi biết, mình thích anh rồi, nhưng tôi không dám ngỏ lời cũng chẳng dám thừa nhận, thế là tôi như cái bóng vô hình mà ở bên cạnh anh, anh ở đâu tôi ở đó, âm thầm và lặng lẽ.Từng lời nói, cử chỉ của anh đều khiến tôi rung động, đến một hôm anh nói:"Làm cái bóng vô hình bên cạnh anh không biết mệt à?"Đến tận lúc ấy, tôi mới biết anh đã nhận ra sự hiện diện của tôi rồi.Tôi sợ, sợ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có can đảm để nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:"Lo mà học hành đi, đừng có suốt ngày đi theo anh nữa""Em biết rồi"- giọng tôi nhỏ đến cực điểm, tưởng chừng như đang hòa làm một với tiếng gió.Anh nghe vậy chỉ bật cười:"Này, anh giỡn đấy"Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ được rằng, sẽ có ngày tôi ngồi kế giường bệnh của anh, hy vọng tất cả mọi thứ chỉ là giỡn như những tháng năm đó. Căn bệnh quái ác đã tự tay lấy đi anh, cũng đã lấy đi một phần của chính tôi."Xin lỗi em, anh chẳng thể tiếp tục yêu em nữa rồi. Nếu có thể, xin hãy sống thay cho phần anh"Tôi gật đầu, cố gắng vượt qua nỗi đau để thay anh đi hết phần đời còn lại nhưng tôi không thể."Xin lỗi, em thất hứa rồi...""Tôi là Nhược Lam, khi anh Minh Viễn mất đi, tôi cũng tự kết thúc đi câu chuyện của chính mình"…
Mùa thu năm lớp 9, giữa những ngày tháng áp lực của kỳ thi chuyển cấp và guồng quay ôn luyện Học sinh giỏi môn Ngữ Văn, có một tình cảm ngây ngô đã âm thầm nảy nở. Cậu thiếu niên gom hết dũng khí để bày tỏ lòng mình, nhưng câu trả lời nhận lại chỉ là cái lắc đầu từ chối. Cô lựa chọn gác lại những rung động để toàn tâm toàn ý cho tương lai, cho bài thi trước mắt. Vì lời từ chối ấy, cậu chọn cách rời khỏi đội tuyển. Họ lạc mất nhau lần thứ nhất._________Một năm sau, duyên số khéo bày đặt cho họ gặp lại nhau trong một lớp học thêm cấp ba. Cậu thiếu niên ngày nào giờ đã trưởng thành hơn, vẫn mang nguyên vẹn sự tinh tế, tử tế và dịu dàng. Chính sự chân thành không ồn ào ấy đã khiến trái tim cô lệch nhịp.___________Thế nhưng, tình yêu vốn dĩ không chỉ cần đúng người, mà còn cần đúng thời điểm.___________Giữa họ luôn tồn tại một khoảng chênh vênh vô hình. Khi người này sẵn sàng bước tới, người kia lại ngập ngừng lùi bước. Giống như một bản nhạc bị lỗi một nốt thanh, như hai đường thẳng cứ nghĩ sẽ giao nhau nhưng hóa ra lại song song đi về hai phía mặt trời. Họ đứng rất gần, nhìn thấy rõ hình bóng của nhau, nhưng mãi mãi không thể bước vào cuộc đời của đối phương dù chỉ một lần."Lệch Nhịp" - Câu chuyện về những nuối tiếc thanh xuân, về những cái ngoảnh đầu muộn màng-----------Tưởng rằng sẽ là một bản nhạc nhưng có lẽ... hai ta sai thời điểm rồi…
'Năm mười bảy tuổi,cô gái của mùa hạ năm ấyLà mùa hạ đi ngang sân trường đầy nắng.Người con gái tôi yêu trong năm tháng ấy' Hoài Châu"Năm ấy tôi đã bỏ lỡ em...xin lỗi tôi năm đó vì đã không hối thúc bản thân thốt ra những lời từ tận đấy lòng dành cho em! - Tôi thích cậu nhưng tôi lúc ấy quá nhút nhác tâm hồn mỏng manh của một thiếu nữ nên đã để thời khắc định mệnh ấy trôi qua - Thanh xuân là những ngày tưởng như rất dài, nhưng ngoảnh lại đã vội vàng trôi qua và khoảng khắc đẹp nhất cũng chẳng thể quay trở lại.Nhưng thật may nhỉ? Chúng ta gặp lại được nhau...À không phải là tìm lại cô cậu thiếu niên năm ấy.Bỏ lỡ nhau ngay thời khắc đẹp nhất của tuổi học trò nhưng lại tìm được nhau ở ngưỡng cửa trưởng thành - Trái tim năm ấy giờ đang nằm trọn trong tay tôi. Từ khoảng khắc gặp lại em tôi biết nhịp tim tôi lại lệch một nhịp nữa nhịp đập nối tiếp xúc cảm dâng trào của cậu thiếu niên năm ấy - Khi ánh mắt lướt qua nhau cậu thiếu niên năm ấy vẫn nằm trọn trong mắt tôi và...Thanh xuân chưa kịp nói lời yêu, nhưng định mệnh thì vẫn còn chỗ trống cho anh và em…
"Anh biết không, kết thúc của một con hạc giấy chỉ là nằm im trong mộ cát..." Hai linh hồn phức tạp của thế kỷ 21, Việt Nam và Cuba, đột ngột bị Hệ thống lỗi quăng ngược về Châu Âu năm 1830. Từ hai gã U40, họ trở thành hai nam sinh Sorbonne đẹp trai, buộc phải chill trong bối cảnh toàn vest nhung, luật lệ quý tộc và những bí mật đẫm máu. Nhiệm vụ bất đắc dĩ của họ là phá vỡ kịch bản của cuốn tiểu thuyết kinh dị mang tên Vòng Hạc Mơ Hồ, nơi nhân vật chính - United Kingdom of the Netherlands - đang bị giam cầm trong một "lồng vàng" hoàn hảo giả tạo và tiến thẳng đến cái kết bị xé nát. Thời gian không chờ đợi, và manh mối duy nhất về tương lai của nhân vật chính và con búp bê với đôi cánh hạc chỉ là nửa cuốn sách bị rách._____LƯU Ý_____ Truyện không liên quan đến lịch sử, chính trị. Văn phong của tác giả dở tệ, rất rất dở. Không có yếu tố lãng mạn, no ships. Tuy nhiên, vì đói OTP quá nên couple duy nhất canon trong truyện là Cuba x VietNam. Truyện có yếu tố máu me, bạo lực, tâm lý, xâm hại,.... ai dị ứng mấy thể loại này hoặc chưa đủ tuổi (15+) thì vui lòng tránh xa truyện này ra. Các nhân vật có vấn đề về tâm lý, không nặng cũng nhẹ.…
Văn án :Từ nhỏ đã ngậm thìa vàng ra đời Tang Ny trong nhà có mỏ giàu đến chảy mỡ, nhưng ngày khai giảng đầu tiên, cô lại cự tuyệt Rolls-Royce đưa đón, thu hồi tất cả quần áo hàng hiệu cùng trang sức quý báu, quyết tâm muốn trải nghiệm một chút hạnh phúc bình dị.Nhưng mà không như mong muốn, luôn luôn không cẩn thận để lọt giàu.Trong ngõ nhỏ , Tang Ny nhìn Doãn Thứ mặt vô biểu tình mà giải quyết những đám người sinh sự kia, sau đó che đi cánh tay bị thương, bước chân rời đi. Hắn lạnh lùng nhìn Tang Ny nói: " Thu hồi tất cả lòng thương hại trong mắt cô lại."Tang Ny không hiểu: " Có thể sử dụng tiền giải quyết, tại sao phải động thủ ?"Doãn Thứ: " ... ... như vậy?"Tang Ny móc ra một loạt thẻ đen mà ba ba đưa cho, đưa cho anh: "Cậu cầm đi, về sau đừng đánh nhau, trực tiếp dùng tiền đập chết bọn hắn."Doãn Thứ nhất thời không biết nói gì.* Tin tức hai người ở cùng một chỗ loan truyền nhanh chóng, tất cả mọi người đều đoán con bé nghèo hèn đó sẽ bị Doãn Thứ đá đi bất cứ lúc nào, nữ sinh điều kiện tốt hơn Tang Ny ái mộ Doãn Thứ cứ như tre già măng mọc nhiều vô kể.Cho đến khi bạn thân đến nhà Doãn Thứ, trông thấy cả phòng thiên văn đầy đủ thiết bị.Cảm thán rằng: "Đệch mợ, cái này từ trên xuống dưới chắc chắn phải hơn trăm vạn đi? Quả nhiên là Doãn thiếu, thực bỏ ra vốn không nhỏ."Doãn Thứ trực tiếp thẳng thắn: " Tang Ny tặng."Thậm chí còn thập phần kiêu ngạo: " Cô ấy còn đưa tôi toàn bộ tòa nhà thiên văn."" ... ..."Ngày hôm sau, toàn trường đều truyền một tin tức: "Cứu mạng! Doãn Th…
Truyện được chia làm 3 quyển chính ( có thể sẽ nhiều hơn) và 1 quyển ngoại truyệnTruyện sẽ có nhiều yếu tố lừa người đọc kể cả văn án và thể loại cũng chưa chắc là thật vì nó chỉ là khái quát khi chuyển quyển sẽ gây ra nhiều yếu tố mà mọi người không biết, chỉ đến khi đọc đến quyển ngoại thì sẽ bao quát toàn bộ sự thật đằng sau không được đề cập đến ở quyển chính khi đọc quyển ngoại sẽ có nhiều bạn cảm thấy khó chịu vì nó quá máu chó và việc đem tình cảm của người khác ra chơi đùa.Quyển cuối và ngoại truyện có khả năng gây ức chế khá cao nên mong mọi người lưu ý trc khi vào đọc giúp mình ạ.Truyện có rất nhiều chi tiết gây khó hiểu được lý giải ở quyển ngoại. Những quyển đầu sẽ dành cho mấy bạn dân ngôn hoặc dăn ăn tạp, quyển cuối của tuyến truyện chính dành cho mấy bạn hủ chơi hệ song tính nhân thuộc loại cao H lưu trước khi đọc giúp mình nếu xảy ra chuyện gì mình sẽ không chịu trách nhiệm vì đã nói từ trước mong mấy bạn lưu ý kĩ giúp mình ạ.Mong mấy bạn không combat nhau giúp mình, nó gây cho mình rất nhiều ức chế.LƯU Ý: Đây là một bộ truyện cực kì cẩu huyết, mang nhiều yếu tố lừa bạn đọc, hanh vi và thái độ của một số nhân vật là không tốt tuyệt đối không làm theo dưới mọi hình thức. Mong các bạn đọc truyện một cách văn minh, bạn nào không thích thì có thể bỏ truyện bất cứ lúc nào mình cũng đâu có ép các bạn đọc nên mong một số bạn có ý thức giúp mình với ạ, truyện viết ra chỉ để mình cảm thấy bớt nhàm chán khi đang nghỉ ở nhà, không có lịch ra chap cố định.…
Thể loại:thanh xuân vường trường, đam mỹ, yêu thầm, 1x1, hào mônHọc thần công yêu thầm x học bá thụ bạch nguyệt quang (vạn nhân mê)Văn ánNăm đó có một Thanh Phong vì thích Thiên Kỳ mà ra sức liều mạng học hành, để nếu có một cơ hội dù chỉ nhỏ nhoi nào đó mà có thể được đứng bên cạnh cậu, ít ra hắn cũng không khiến cậu mất mặtĐối với Thiên Kỳ năm ấy có thể khi đó chỉ là "tiện tay" giúp đỡ, nhưng đối với hắn năm ấy,cũng vì một cái "tiện tay" của cậu mà đợi đem lòng yêu cậu 8 năm trờiCũng vì muốn chụp cùng cậu tấm ảnh vào ngày tốt nghiệp, mà bỏ qua sự tự ti luôn giữ trong lòng và lấy hết can đảm để nhờ cậu chụp ảnh cùng mình, vì hắn biết, nếu không can đảm lần này, sau này chắc chắn sẽ hối hận, vì trên đời đến khi ta nghĩ đến câu "nếu lúc đó" cũng chính là đã muộn Hắn ta biết mình trăm ngàn vạn lần đều không thể xứng với cậu. Vì Thiên kỳ quá đỗi rực rỡ tựa như ánh ban mai, mang theo vẻ đẹp thanh xuân của tuổi trẻ và tương lai đầy hoài bão phía trước,có thể nói là kẻ mến người yêu Còn hắn, là kẻ vốn dĩ đã được tuyên án tử từ lúc mới sinh ra, chẳng được yêu thương, phải tự mình vươn trải từ sớm tuy răng học giỏi nhưng dù có giỏi đến đâu đi nữa thì đối với mọi người hắn chỉ là thứ nhem nhuốc bẩn thỉuCữ ngỡ hai người chẳng nên có bất cứ liên hệ nào, nhưng bằng cách nào đó sợi chỉ liên kết giữa họ lại xuất hiện, đem hai con người ngỡ xa lạ gắn lại với nhauTrước khi cậu đến với hắn lúc nào cũng là màn đêm, đen tối cùng theo đó là cô đơn lạnh l…
Cậu - Là ánh sáng soi lối con tim tôi, một sự tồn tại đặc biệt không thể thay thế.Và nơi con tim tôi đã rung động vì cậu, vì từng ánh mắt, vì từng cử chỉ và vì từng hành động cậu làm cho tôi...Dù biết đây là thứ tình cảm đơn phương của tôi, cậu đã yêu người khác, tôi vẫn không thể nào ngừng yêu cậu được, với tư cách là một người đứng ngoài cuộc tình ấy, chỉ mong cậu thật sự hạnh phúc, dù người đó không phải là tôi."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu cậu..."====Em - Mối tình đầu đơn phương khiến con tim tôi loạn nhịp, là duy nhất.Người ta vẫn thường hay nói, chuyện tình yêu không ai hiểu nổi, tôi cũng vậy. Chẳng biết từ lúc nào mà tôi đã vô thức yêu từng ánh mắt, từng nụ cười và nhớ mùi hương thoảng qua trên tóc em. Nhưng tôi lại không dám tiến tới nên chỉ đành nói là đã có người trong lòng. Tôi biết, em chỉ đơn thuần xem tôi là một người bạn, và tôi biết từng cử chỉ của em đó sẽ chẳng bao giờ dành cho tôi, nhưng cũng chỉ mong em thật hạnh phúc bên người em chọn..."Chỉ tiếc là...Tôi lỡ trót vô tình yêu em..."====Cả hai con người ấy đều ôm tình cảm trong lòng, chôn chặt nó mà không nói ra. Có hình bóng nhau trong tim, nhưng lại không biết được điều ấy...Cuộc tình này...Rốt cuộc rồi sẽ đi về đâu đây?===…
Mười năm trước, trong căn phòng tối cũ kỹ, một lời hứa trẻ thơ đã được định ước qua viên kẹo socola bạc hà và sợi dây chuyền cỏ bốn lá lấp lánh.Mười năm sau, tại ban công lộng lẫy của khách sạn Ritz giữa lòng London hoa lệ, họ gặp lại nhưng không nhận ra nhau. Giờ đây, cô bé nhút nhát năm nào đã trở thành một Hiểu Thần sắc sảo, lạnh lùng, còn cậu bé năm ấy đã là một Cẩm Minh thâm trầm, khó đoán. Giữa những toan tính của giới hào môn và những bí mật chưa lời giải, liệu mùi hương bạc hà quen thuộc có thể đưa họ trở về bên nhau?Đôi lời từ tác giả:Đây là đứa con tinh thần đầu tiên mình viết, gửi gắm rất nhiều tâm tư vào từng chương bản thảo. Vì là lần đầu cầm bút, mình rất mong được mọi người ủng hộ cũng như góp ý nhận xét nhẹ nhàng với mình một chút để truyện ngày càng hoàn thiện hơn.Truyện vẫn đang trong quá trình hoàn thành, mọi người có thể nhấn Theo dõi mình nếu thấy "hợp gu" và cùng chờ đợi những phần tiếp theo nhen! Cảm ơn mọi người nhiều nhaaaa~…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy, có một loại tình yêu mang hình hài của biển cả.Cậu là "Đại Dương"- mênh mông, tĩnh lặng và phản chiếu cả bầu trời đầy nắng. Còn tôi chỉ là chú 'Cá" nhỏ, dành cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bơi ngược dòng trong thế giới của cậu. Tôi tham lam hít thở bầu không khí có cậu, đắm mình trong sự bao dung của cậu, nhưng lại vĩnh viễn không cách nào chạm tới được đáy tim sâu thẳm ấy.Giữa sân trường ngập nắng, cậu là tiêu điểm của ngàn vạn ánh nhìn, còn tôi chỉ là một nhịp thở khẽ khàng lướt qua đời cậu. Chúng ta gần nhau trong gang tấc, như cá chẳng thể tách rời nước, nhưng lại cách xa nhau cả một vạn dặm tâm hồn. Tôi gom góp hết dũng khí của tuổi trẻ để viết nên những lời tỏ tình bằng bọt biển, chỉ cần sóng xô nhẹ là tan vào hư vô. " Nước mắt của cá tan vào biển , nên đại dương sẽ chẳng bao giờ biết cá đã vì mình mà khóc bao nhiêu lần . " Có một loại kiên trì mang tên âm thầm. Có một loại mạnh mẽ mang tên lặng lẽ bên cạnh. Giữa đại dương bao la của người, liệu có một góc nhỏ nào dành cho chú cá nhỏ đã dành cả thanh xuân để yêu người bằng tất cả mình có ?…
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…