[Mộ Xương] 性教育
Ý là:)) tại tên truyện dịch sang tiếng Việt nó nhạy cảm quá nên là tui để tên gốc luôn:))Nguồn: ao3 Tác giả: kaixinxuezhuanjia…
Ý là:)) tại tên truyện dịch sang tiếng Việt nó nhạy cảm quá nên là tui để tên gốc luôn:))Nguồn: ao3 Tác giả: kaixinxuezhuanjia…
[CHUYỂN VER nên sẽ còn sai sót mong mấy cô nhắc nhở nhẹ nhàng🥹] Hai con người đến từ hai thế giới khác biệt, họ cứ như hai đường thằng song song tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ va phải nhau ..... Nhưng rồi dưới sự sắp xếp của Thượng đế, vô tình quen biết, vô tình yêu ...Chuyện tình của họ sẽ là một kết thúc đẹp hay là ngã rẽ đau thương, chẳng ai nói trước được điều gì.Hạnh phúc hay đau thương thời gian rồi sẽ trả lời tất cả...Chuyển ver chưa có sự cho phép của tgiả nếu có vấn đề gì thì mình sẽ gỡ truyện ạ!!!Au: immee11200903…
Nguồn: ao3Tác giả: kaixinxuezhuanjiaTóm tắt:Tô Mộ Vũ và tiểu thần y định cư tại Nam An.Ban đầu, Tô Xương Hà cảm thấy mất mát, cho đến khi hắn gặp được một Tô Mộ Vũ khác.OOC (Out of Character) cảnh báo.…
Thể loại: Giới giải trí, song hướng yêu thầm có pha chút gương vỡ lại lànhNhân vật chính: Triển Hiên - Lưu Hiên ThừaNội dung: Tình yêu không nói ra nhưng ánh mắt lại không giấu được. Lưu Hiên Thừa tuổi 19 dám yêu dám thừa nhận tuổi trẻ thanh xuân, còn Triển Hiên anh lớn hơn cậu 7 tuổi yêu nhưng không dám nói " Em ấy có thể không hiểu, nhưng tôi sao có thể không hiểu và không suy nghĩ đến tương lai của em ấy được chứ"…
Mười năm chia xa chính là một bản phối tàn nhẫn của số phận, nhưng cuối cùng vẫn đưa họ về lại bên nhau.-Hóa giải hiểu lầm-quay về bên nhau-Rapper x idol…
Một lời nói sai, một Mùa Xuân mất đi, và cả thanh xuân còn lại chỉ để chuộc lỗi với người đã nằm im trong cơn mộng dài...!#Ling…
Từ danh xưng đổi thành Danh Phận!|Vũ trụ của Lạc Tử Vô Hối|…
xuyên thư, trùng sinh, học đường .....chuyển ver chưa có sự cho phép…
ooconeshort…
"Tình thương của con người cũng chỉ có nhiêu đó, có người này thì bớt cho người kia.""Nếu nó đã dễ dàng san sẻ như vậy thì em không cần. Anh hiểu ý em mà, Keonho."…
Một sớm xuyên qua, y thuật tinh vi chịu người kính ngưỡng Lê đại phu thành dựa ' tức phụ nhi ' cơm mềm nam.Để cho Lê Cẩm kinh ngạc chính là, hắn ' tức phụ nhi ' tuy rằng sẽ sinh hài tử, nhưng giới tính nam, khó sinh trung.Lê Cẩm không chút nghĩ ngợi vọt vào phòng sinh, cổ đại khó sinh nhưng đều là một thi hai mệnh, chữa bệnh cầu người quan trọng!Từ đây cơm mềm nam lắc mình biến hoá, thành ổn trọng phải cụ thể nông gia tử, đọc sách thi khoa cử dưỡng tiểu tể tử tam không lầm.Công bàn tay vàng khá lớnChịu vẫn luôn không rời không bỏ, từ đầu đến cuối bồi ở công bên ngườiĐây là một cái sủng văn, ngọt văn, hơn nữa, hẳn là sẽ tô lạp, ta cảm thấy nhất định sẽ tô lạp!Toàn văn hư cấu, cự tuyệt khảo chứng, nằm sấp xuống đấtTag: Sinh conXuyên qua thời khôngLàm ruộng vănNgọt vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lê Cẩm, Tần Mộ Văn ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ cái khác: Xuyên qua, chủ công, sinh con, ngọt văn.…
Từ Đại lộ Mặt Trời đi thẳng, quẹo vào đường Mèo Con tới ngã tư Bánh Kếp, Loverry Coffee hân hạnh chào đón bạn.…
Cậu mỉm cười cho qua, hắn im lặng cho yên - cứ thế họ cùng nhau chôn sống một tình yêu vẫn còn thở,mặc kệ nó vẫn nhói đau âm ỉ.…
textfic + văn xuôi…
Nguồn : Liệt Hoả Các + Truyenfull( https://liethoacac.com/doc-sung-to-nhi-luu-nien.html ) Re up ► Văn án:Vụ án?Tình cảm?Gian tình?Trên đời này trừ đàn ông và phụ nữ, còn có một loại người thứ ba nữa, tên là Bùi Bạch Mặc.Anh tự luyến, kiêu ngạo, độc mồm.Thích tự thể nghiệm, tốc chiến tốc thắng.Được anh ấy yêu, chính là điều tuyệt vời nhất trên đời.Nữ lưu manh PK chuyên gia tâm lý tội phạm kiêu ngạo, tự luyến.Có sủng, có trinh thám, có ngôn tình.…
Thể loại: EABO, Mafia, Hào môn thế gia, Cường thủ hào đoạt, Ngược (nhẹ), HE. • Nhân vật chính : Điền Lôi ( enigma ): Người đứng đầu gia tộc Điền thị × Trịnh Bằng( alpha trội ) : Người kế thừa của Trịnh gia.• Nhân vật phụ : Triển Hiên ( Cánh tay phải của Điền Lôi ) × Lưu Hiên Thừa ( Một thiếu gia bị thất lạc ).Mọi thứ trong truyện chỉ là hư cấu và dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, mong mọi người bỏ qua những yếu tố phi Logic.❤️…
hành trình martin với tới "vì sao" sáng ngời của mình.cp phụ: keonhyeontextfic (vài chap văn xuôi)…
Thể loại: Đam mỹ | Cổ trang Việt Nam | Công quân nhân lạnh lùng, ghen tuông, chiếm hữu yêu thương thụ. Thụ thầy thuốc tàn tật ngồi xe lăn mang thai sinh con. Ép gã - cưới trước yêu sau - ghen tuông - chiếm hữu - cưỡng hôn - chữa lành - ngược nhẹ - có H | 20 chương + 5 ngoại truyện)📍 Bối cảnh :Làng nhỏ miền Tây Nam Bộ, vào thời kỳ cuối Pháp thuộc - khi sông rạch vẫn mênh mang, ghe xuồng còn len lỏi qua từng con rạch nhỏ, và nghề thuốc Nam vẫn là chốn nương tựa của người nghèo.Dưới mái nhà rêu phong ven rạch Ông Đốc, có một tiệm thuốc gia truyền ba đời - giờ đã xuống dốc, chỉ còn cậu út bệnh tật gánh vác.Và rồi, một người đàn ông mang quân phục, dáng lạnh lùng, bước vào...---🧑🦽 Huỳnh Thiên Nhân - 22 tuổiCon út nhà họ Huỳnh, dòng họ ba đời làm nghề thầy thuốc Nam có tiếng trong vùng.Sau khi du học Tây y tại Sài Gòn trở về với hoài bão kết hợp Đông - Tây y, cậu gặp tai nạn khi đi hái thuốc trong rừng U Minh Thượng, dẫn đến liệt nửa thân dưới.Từ đó, cậu ngồi xe lăn, sống trầm lặng nhưng vẫn chữa bệnh, bắt mạch, bốc thuốc cho dân làng với tất cả lương y tâm huyết.Cậu dịu dàng, lý trí, nội tâm kiên cường - nhưng cũng đầy tổn thương.---🧑✈️ Phan Quân (biệt danh "Lucien") - 29 tuổiTừng làm lính cho Pháp, được ân xá sau chiến tranh và giữ chức quân nhân ở một làng quê nhỏ vùng Tây Nam.Có tiền, có thế lực, mang vẻ ngoài lạnh lùng, khó đoán - nhưng sâu bên trong là người từng trải, cô độc, khao khát tình yêu.Tình cờ gặp Thiên Nhân khi tìm thầy thuốc cho binh lính, hắn rung động từ cái nhìn đầu tiên -…
Fic dịch không có per, nguồn LofterTên gốc: 殊途同归Thù Đồ Đồng Quy - Dẫu có khác đường rồi cũng sẽ về cùng một chốnTác giả: 息木辛===Thiết lập riêng:Lấy mốc thời gian 4 năm sau Ám Hà Truyện. Xương Hà và Mộ Vũ bằng tuổi nhau. Tại đoạn kết của Ám Hà Truyện cả hai 20 tuổi, mở đầu fic này là đã 24 tuổi.Tô Tẫn Hôi và Xương Hà là cha con, loại ruột thịt luôn ấy, có tag sinh tử văn.Sẽ có kha khá phân đoạn từ góc nhìn của người cha già Tô Tẫn Hôi vừa bất lực vừa thương con.…
Trăm năm như một giấc mộng dài, nhân gian đổi thay, chỉ có một sợi tình tơ không đứt, lặng lẽ buộc chặt hai số mệnh trôi dạt giữa biển người. Ký ức như tuyết lở, vừa lạnh lẽo vừa rực cháy, đau đến tận xương tủy, nhưng cũng ấm đến mức có thể khơi ngọn lửa lòng. Người xưa đã là khói sương, tình xưa cũng theo đó chôn vùi trong cát bụi, chỉ còn hai kẻ mang thân phàm tục đứng dưới ánh dương mới, nhận ra rằng thiên ý có phải để cho người hữu tình cùng chìm xuống lần nữa, mà để nắm tay nhau bước ra khỏi đêm dài. Từ đó về sau, trong vô vàn luân hồi vô tận, có ai trả lời được câu hỏi: Tình là gì?…