Anh là học sinh mới chuyển trường vào. Lần gặp mặt oái oăm của cô và anh khiến cho cô có thiện cảm không tốt nhưng dần dần cũng không biết mình thích anh từ khi nào. Nhiều lần muốn thổ lộ nhưng sợ anh sẽ không đồng ý và sẽ đẩy anh ra xa. Mối tình học đường này sẽ phiêu dạt về đâu ?Các cậu sẵn sàng nhảy hố chưa ?…
Cuộc sống như một trò chơi ai biết điều khiển cuộc sống thì sẻ trở nên vui vẻ Còn những người không biết tận dụng cuộc sống của mình thì người đó sẽ trở nên đau khổ cuộc sống chúng ta muôn màu muôn vẻ nên sẻ có nhiều. cách tận dụng nên mọi người hay trân trọng nó…
Tên truyện: Mối tình đầu khó quên của bạo quân mất trí nhớ (Thất ức bạo quân đích bạch nguyệt quang).Tình trạng bản gốc: Hoàn thành toàn bộ 85 chương phần chính + 6 ngoại truyện.Tình trạng bản edit: Hoàn thành toàn bộ. Đã beta lần 1.Tác giả: Nhất Niệm Tịch Vụ.Raw: Tấn Giang.Dịch: Dichngay + Google Translate.Edit và beta: meomeoemlameo.Bìa: app Canva và Snapseed.Thể loại: Original, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Xuyên sách, Hệ cứu rỗi chữa lành, Song khiết, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Nữ phụ, Điền văn, Cung đình hầu tước, Hài hước, Mất trí nhớ, Nam chính chiếm hữu cao.=================== [ mình chỉ copy cho tiện đọc offline thôi nhé. Các bạn vui lòng vào link chính để đọc nha] Link gốc: https://alanfoxbt4c.wordpress.com/2022/01/21/xuyen-sach-moi-tinh-dau-kho-quen-cua-bao-quan-mat-tri-nho-nhat-niem-tich-vu/…
Vì nick @AAA2206 mình quên pass nên bh sẽ viêt tiêp truyện long-fic Hanseo: Vẽ nên màu hạnh phuc bằng nick này nha =)))****************************************************************Seo Joo Hyun-Một cô gái đẹp tựa thiên thần, dịu dàng mà ấm áp tựa nắng.Xi Luhan-Một chàng trai hoàn hảo tựa thiên sứ, lạnh lùng mà vô tình tựa những cơn mưa. .Cậu đến như những cơn mưa, còn cô là cầu vồng với những tia nắng ấm. Cô là mùa hè sôi nổi, còn cậu là mùa đông cô độc. Hai con người, hai thế giới hoàn toàn khác nhau, có cảm tưởng như hai thế giới luôn trái ngược nhau. Nhưng, nắng và mưa khi kết hợp lại đẹp đến kì lạ. Nắng luôn thuộc về mưa. Mưa là bầu trời của nắng…
'ghế đá dưới tán cây, nơi ta vẫn thường trò chuyệnthế mà giờ anh đi mất, lủi thủi còn mỗi mình emcuối cùng sau bao giông bãoanh rời đi, em không lưu lạivà ta chẳng còn ở đây.'write by: avoednaĐỪNG MANG RA NGOÀI…