Thanh xuân có quá nhiều thứ không nói ra thành lời, không dám chia sẻ với ai chỉ biết đối diện với chính bản thân mình Đó là một việc hết sức khó chịu, những dồn nén hay áp lực học hành khiến bản thân thu hẹp lại Vì thế nhật kí vừa vặn cho một cho vai trò một người bạn giải bày tâm sự. Và ở đây sẽ là nơi tóm tắt thanh xuân của tôi trong đó tôi đã thầm thích cậu …
Câu chuyện mình lấy cảm hứng từ Kim Teahuyng - V (thành viên của BTS). Vương miện chính là hình ảnh đẹp nhất của sự lấp lánh, tỏa sáng là sự thành công, vinh quang! Sức nặng là sự trao đổi bắt buộc khi đội trên mình chiếc vương miệng kia! Là một câu chuyện thật nhưng mình sẽ biến hoá theo một quy luật riêng! Đưa mọi người đến một thế giới khác. Quá đó mong mọi người có thể nhìn nhận mọi việc theo chiều hướng hai mặt. Cùng đếm 2!3! và bước vào câu chuyện của mình nhé!! Let go!…
Mẫn Ánh 1 cô bé hòa đồng,vui tính sau khi thi cấp 3 đỗ vào 1 trường trọng điểm của thành phố rồi gặp cậu,1 chàng trai lạnh lùng ít nói sống nội tâm nhưng từ khi gặp cô cuộc sống của cậu đã hoàn toàn thay đổi…
Tựa gốc: 「双喜临门」Tác giả: 许半仙APPChuyển ngữ: QT đại thầnEdit + Beta: LuoyanCp: Vương thiếu gia x Phùng Điềm Điềm, Vương thư sinh x Phùng đại hiệpThể loại: cổ trang, hài hước, ấm ápTình trạng bản gốc: Hoàn (21 chương)Tình trạng bản edit: lê lết từng chương =)))))***Note: Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…
Ôn Tửu một giấc ngủ dậy đã trọng sinh về năm mười lăm tuổi, gặp kẻ thù mang theo kiệu hoa tới cửa, muốn cưới ta?! Tên mỹ nam này là thay đệ đệ bệnh tật của hắn tới đón thân. Ôn Tửu biết vị hôn phu của mình thực đoản mệnh, biết Tạ gia tương lai sẽ mãn môn quyền quý, biết thiếu niên trước mắt này sẽ trở thành khuynh triều quyền dã Nhiếp Chính Vương. Ôn Tửu cuống quít, nào dám chọc vào Nhiếp Chính Vương tương lai, ta phụ trách kiếm tiền dưỡng lão, cầu trưởng huynh tiếp tục phong lưu tiêu sái! Đêm động phòng hoa chúc, bỗng nhiên đại biến tân lang. Ôn Tửu: Trưởng huynh, ta gả cho Ngũ đệ ngươi, vì sao người động phòng chính là ngươi? Tạ Hoành: Là ta giúp ngươi vào Tạ gia , ngươi chỉ có thể là người của ta!…