Ám Hà lúc này vẫn chưa thay đổi, Ám Hà vẫn là Ám Hà, không phải câu chuyện có người khác, đây là câu chuyện chỉ có hai người đồng hành cùng nhau, là quá khứ chỉ có hai người nhớWARNING: fanfic viết về Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ, tình tiết chậm, trước Tô Xương Hà đơn phương Tô Mộ Vũ, ban đầu là tình cảm huynh đệ, sau mới phát triển thành tình yêu, có ngược.…
Trong thế giới này, vẫn tồn tại những youkai, chúng trú ngụ trong làn sương mờ ảo khiến người bình thường không thể thấy, chúng sát hại những người vô tội nhưng không ai biết chúng chính là người đã giết. Asato Miyazaki là 1 trong những người có siêu năng lực và 1 số người khác nhưng năng lực này vẫn chưa thực sự thức tỉnh hết. Kiyoko Suzuki, cô luôn phải chuyển trường do công việc của cha mẹ. Tại ngôi trường mới, cô gặp được Asato và được anh giúp đỡ. Mọi bí mật và cuộc sống của 2 người bắt đầu từ đây.....…
Tên gốc: 系统坏了,要抱抱才能好[快穿]Tác giả: Đậu Hủ Quân ĐoànTình trạng bản gốc: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tương lai, HE, Hệ thống, Xuyên nhanh, Hào môn thế gia, Chủ thụ, 1x1, Vạn nhân mêEdit & Beta: Rong NhoVăn ánLạc Nham là nhân viên mới của Cục Quản lý Xuyên Việt.Nhiệm vụ của cậu rất đơn giản, chỉ cần hoàn thành cốt truyện với thân phận trên thẻ bài rút được là coi như hoàn tất công việc.May mắn thay, cậu đã rút được "Thẻ Quản Gia Trọn Đời".Thẻ Quản Gia Trọn Đời, hay còn được gọi là "công cụ hình người chuẩn chỉnh", chỉ cần phụ trách việc ăn, mặc, ở, đi lại của nhân vật chính hoặc phản diện, đảm bảo họ không chết ngoài ý muốn là coi như hoàn thành nhiệm vụ.Tóm lại, đây là tấm thẻ tân thủ không cần để tâm, cũng chẳng cần đầu tư tình cảm.Lạc Nham vui vẻ đi làm._________________________________________Bản edit phi lợi nhuận, chỉ đảm bảo đúng 60-70% so với bản gốc nếu cảm thấy không ổn có thể để lại góp ý, xin đừng buông lời cay đắng.Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ đang đi dạo thì phát hiện hẻm cụt đã biến thành hẻm dài, cuối cùng dẫn đến một trò chơi không có lối thoát.Vô hạn lưu, kinh dị, Husky luôn bảo vệ em x Pumbaa thông minh nhưng cứng đầu.…
Văn án:Nếu Tiểu Mộ Vũ trở thành Đại Gia Trưởng,Xương Hà sẽ tìm mọi cách chiếm lấy người!Cốt truyện bắt đầu từ việc Đại Gia Trưởng tiền nhiệm trao Miên Long Kiếm cho Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà đương nhiên tiếp quản vị trí Khôi, luôn ở bên cạnh Tô Mộ Vũ (thực ra không hẳn vậy).(Có thể giả định rằng cả hai đã thổ lộ tình cảm với nhau và Xương Hà luôn thèm muốn thân thể Tô Mộ Vũ, muốn hoàn toàn trở thành một với Tô Mộ Vũ.)Ghi chú:Xin hãy thứ lỗi nếu có bất kỳ phần nào không đúng với tính cách nhân vật (OOC)!…
- một câu chuyện học trò nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc -Một buổi sáng sớm, nơi dốc nhà thờ làn gió lạnh lùa qua mái tóc rối, cô gái tên Mai, là học sinh lớp 12 đang bán xôi bỗng gặp một chàng trai lạ (Tú) ngồi trên xe máy 50, hỏi đường đến trường mới.Một cuộc gặp gỡ tình cờ...Một ánh nhìn đầu tiên...Và một tình cảm bắt đầu từ những điều bé nhỏ nhất."Mùa xôi năm ấy" không chỉ là chuyện tình tuổi học trò, mà còn là những giấc mơ dang dở, những ngày tháng không thể quên, và những rung động chỉ có một lần trong đời...…
"Thịnh thế trường ca, ẩn tình thiên cổ"Đại Đường niên hiệu Thiên Bảo, kinh thành Trường An vạn dân triều bái, vạn quốc lai nghi.Nhìn từ trên cao, Trường An như một bàn cờ khổng lồ với một trăm linh tám phường quy củ, trục đường Chu Tước thẳng tắp chia đôi kinh đô thành Đông - Tây. Ban ngày, nơi đây là trung tâm của lụa là, gốm sứ và những đoàn thương đội lạc đà từ Tây Vực xa xôi. Ban đêm, khi lệnh giới nghiêm bắt đầu, cả kinh thành chìm vào sự tĩnh lặng uy nghiêm, chỉ còn tiếng trống canh và bước chân của đội tuần tra Kim Ngô Vệ.Thế nhưng, dưới lớp vỏ bọc phồn hoa đô hội ấy, dòng chảy ngầm của quyền lực chưa bao giờ ngừng cuộn sóng. Những vụ án kỳ quái liên tiếp xảy ra, những xác chết không lời và những âm mưu thâm độc len lỏi từ những con ngõ tối tăm nhất đến tận cung vàng điện ngọc.Chuyện kể rằng, có một vị Vương gia tay nắm vạn quân, lạnh lùng như tuyết đỉnh Thiên Sơn, và một nàng tiểu thư khuê các mang linh hồn của một vị quan toà công minh, chính trực. Định mệnh đưa họ gặp nhau giữa những vụ án đầy máu và nước mắt, để rồi từ những hoài nghi ban đầu, họ cùng nhau viết nên một chương mới cho lịch sử Đại Đường.…
Tình yêu của chúng ta rất được hoan nghênh! Tác giả: Nắng HạThể loại: phi thực tế, phi chính nghĩa, yêu đương mãnh liệt, một đám nhắng nhít... :)Nhân vật chính: Minh Quân và Hạ Hạ (Hoa cải) Bạn đọc nên cực kỳ cẩn trọng khi dấn thân vào con đường đen tối này :) Tác giả sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm gì nếu nhân cách tốt đẹp của bạn đọc bị tha hoá :) Tác giả nói thật đó, không có đùa đâu :)Và nếu bạn đọc nào đã xác định được rạch ròi nhân phẩm của mình rồi thì... :) Mời bạn đọc cùng tác giả bước chân vào một câu chuyện rất lôi thôi sắp tới... :) Lưu ý: Đến đây vẫn có thể quay đầu được đó :) Còn nếu bước một bước nữa thì, haha, ngại quá :), dù thân tàn cũng phải cố lết xác theo hầu tác giả nhé!! Yêu người bỏ chính nghĩa, theo tác giả!!! :)Đây là một câu chuyện kể về một đám người xấu tụ tập sống với nhau!Chuyện là... Có một cô gái bất đắc dĩ phải trở thành một người xấu trong cái đám người xấu đó. Được cái lại rất có nhan sắc, nhưng bạn có thấy người xấu nào cần nhan sắc lắm không? Nên là, cô gái ấy bị liệt vào hàng ngũ "đẹp nhưng không triển vọng"! Ấy gọi là "hồng nhan bạc phận"!! :)Cảnh báo lớn: Có vài phân cảnh rất không có tính người, hoặc rất phản đạo đức, nên nếu không thích, xin đừng buông lời chửi rủa hoặc nói nặng lời với tác giả! Đơn giản đây chỉ là truyện! Và nó không có thật!!…
Một năm sau khi Tô Xương Hà rời đi, Tô Mộ Vũ vẫn sống trong trạng thái mơ màng, trong khi bóng ma của Tô Xương Hà cứ đi đi lại lại đầy lo lắng bên cạnh y.Ghi chú:Rất có thể Tô Xương Hà khi chết đã ôm mối hận thù, dẫn đến một loạt những câu chuyện liên quan đến Mộ Vũ trong giấc mơ của y. Một ý tưởng hoàn toàn mới về "All Vũ" từ trí tưởng tượng của fan: Tô Xương Hà từ Quỷ Khốc Uyên, Tống Táng Sư Tô Xương Hà, Đại Gia Trưởng Tô Xương Hà, và Quỷ hồn Tô Xương Hà của kẻ đã chết tại Thiếu Lâm Tự.Cảnh báo: Tô Xương Hà thực sự sẽ không được hồi sinh, Tô Mộ Vũ là song tính, tiểu tiện không tự chủ và OE, Tuyết Vi cùng Thanh Dương chắc chắn không chết, vì vậy họ xuất hiện ở đây.…
park sunghoon muốn trở thành một người thật lạnh lùng, trưởng thành trước mặt anhnhưng lại luôn luôn hoá con nít khi đứng trước mặt shim jaeyoonnhưng sunghoon yêu anh, nên sunghoon chấp nhận@_bolovories_14.08.2020 - ?…
Nơi lưu trữ những mẫu truyện ngắn của MinayeonTất cả mọi thứ ở đây đều là trí tưởng tượng của mình Lâu lâu sẽ có cameo là Satzu, Jeongmo, Dubchaeng và Sahyo…
Tôi- Cậu, Liệu chúng ta còn có thể quay về mùa hạ ấy?Chương 9: "- V ssi chào cậu, hôm nay chúng tôi tiếp đãi như thế cậu có hài lòng không?- Park Yoonhee trong lòng chỉ có ý hỏi xã giao rồi chuồn lẹ vì chỉ cần thêm phút giây nào nhìn vào đôi mắt đẹp nhưng thâm trầm ấy cô sẽ lại bất giác nhớ về Tae Tae. Cô thật sự không muốn!- Cậu chỉ muốn hỏi tôi như thế?- V buông lời, lạnh nhạt."…
Author: Young MinPairing: HunHan toả sáng :v Có dính xíu KaiHun :vRating: K (G: General Viewing)Category: Pink, Humor, FunnyDisclaimer: Chúng nó là của nhau! Fic là của mị đừng ai đem em nó đi mà không xin phép :( Như thế người ta kêu là bắt cóc đó :( Chú tôi là cảnh sát đó nghen :(. Đặc biệt em này là hàng phi lợi nhuận nha :3Summary: Oh Se Hun từ bé đã bị mẹ áp đặt theo lối sống Trung Hoa, mặc dù nhà cậu chẳng có ai có "dây mơ rễ má" gì đến cái "quê hương thứ hai bất đắc dĩ" của cậu cảCậu thực sự căm thù đất nước Trung Hoa, căm thù từ cái bé đến lớnNhưng rồi một ngày nọ, một cậu gia sư đến từ cái đất nước này, đã khiến cậu nhận ra Trung Quốc và con người Trung Quốc... thật sự là rất nhảm nhí (Giọng author chen vào: Muahahaha :>>)Dần dần, tên con trai ấy lại càng trở nên khác so với lần gặp đầu, khiến Se Hun dần cảm thấy lạ...Có lẽ nào, hình ảnh Trung Hoa và kể cả hình ảnh người thầy dạy kèm tiếng Trung cho cậu, đang dần dần hằn sâu vào trong trí óc cậu, đang dần điều khiển trái tim cậu?…
Ta đứng trước bờ Vong Xuyên , nhìn những u hồn cứ qua lại không có mục đích trước mắt mình. Ta nghe Mạnh bà hỏi ta vì sao chẳng chịu uống canh , vì sao cứ đứng cạnh Đá Tam Sinh mà không đi đầu thai a." Cô nương, đi đi a , cô nhìn xem bản thân mình đã khóc đến mức hơn cả lệ quỷ dưới dòng sông này rồi, lão Vương nói với ta nếu như cô không đi đầu thai sẽ lại phải chờ thêm một trăm năm đó, đi đi , vị tướng quân đó đã sớm đầu thai rồi , cô nương có tiếp tục chờ sẽ cũng chỉ chờ được kiếp sau của hắn mà thôi , hắn đã sớm quên cô nương rồi"Giọng của Mạnh bà ồm àm già nua nhưng sao ta nghe như sét đánh qua tai mình, chàng quên ta rồi chàng quên ta rồi, rõ ràng chàng đã hứa với ta sẽ chờ nhau nơi đá Tam Sinh rồi sẽ cùng dắt tay nhau bước qua cầu Nại Hà ấy thế mà chàng đã bỏ ta mà đi , ta thét lên một tiếng thật dài , ấy thế mà nước mắt ta lại chẳng rơi thêm giọt nào cả.Ta thấy Mạnh bà đi về phía mình, trên tay bà cầm một cái bát đen cũ kỹ, ta biết đấy là nước vong tình bà nấu hằng ngày được múc từ dòng sông Vong Xuyên kia. Rõ ràng là nước sông sao lại mang hương vị của nước mắt thế này, khi giọt nước cuối cùng chảy vào miệng ta thì kí ức trong ta dần mơ hồ , ta không còn nhớ đôi mắt như trăng sáng của chàng , không nhớ đôi môi luôn cất chứa gió xuân của chàng , cả vòng tay ấm áp ấy ta cũng cũng đã quên đi , quên mất chàng tên là gì ,quên mất những tháng ngày giông bão mà chúng ta đã vượt qua, quên chàng,ta cũng quên đi bản thân mình. Bước vào vòng luân hồi như g…
Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào quyển thịt văn. Xung quanh toàn các món thịt kho, chiên, xào, rán,...Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên yên ả, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao. Nam chủ tà mị đối nữ chủ:"Tri Nhi đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng!" Ôm nữ chủ hôn mấy cái.Nữ chủ: "Quân Dạ, chàng thật tốt với ta..." Mỉm cười dịu dàng, ngã đầu vào vai nam chủ.Nam nhân của Lăng Hạ: "Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường.Lăng Hạ: "Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm ửng hồng, giọng nói câu hồn:"Đồ lẵng lơ, vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.Mấy năm sau...Lăng Hạ dùng lại chiêu cũ, tên nam nhân nào đó đôi mắt sáng rực:"Ta muốn sờ cả phía dưới!"Lăng Hạ: Wth? Ta nói, muốn sờ super xúc xích của ngươi, ngươ…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
Tác giả: Pà MếThể loại: Học đường, HE, ngọt.Nhân vật: Bách Yên x Ngô TàVăn án:Q: Nghĩ gì về đối phương (bắt buộc trả lời thật lòng)Đáp án: Ngô Tà: Ngoài việc hơi xấu xa thì cái gì cũng tốt. Cậu là tốt nhất!!"Thế nào? Cảm động chứ?""Cảm, cảm động quá.""Sao tớ không thấy biểu cảm của cậu có cái gì gọi là cảm động nhỉ?""Vậy sao?""Còn không phải!!!?! Cậu viết cái gì? Đưa đây mau lên."Đáp án:Bách Yên: Quê mùa"Đừng lúc nào cũng đem phong cách của người khác ra châm chọc.""A, vậy sao?""Đừng có lặp lại mãi một câu hỏi, mau, cậu mau viết thêm ưu điểm của tớ vào đây."Sửa đáp án: Bách Yên: Quê mùa, ngu ngốc"Tớ liều mạng với cậu!"Sửa đáp án: Ngô Tà: Xấu xa, cực kì xấu xa!Nhắn:Truyện mang tính cá nhân cao, vui lòng không mang đi đâu dưới mọi hình thức.…
Giới thiệu truyện:" Nơi Tuổi Thơ Bị Lãng Quên " - Tôi sinh ra trong một gia đình không hề khá giả, giữa tiếng la mắng và ánh mắt ghẻ lạnh, giữa những bữa cơm chan nước mắt và những đêm nằm co ro tự hỏi: "Mình có đáng được yêu thương không?"-Từ khi còn đỏ hỏn, tôi đã phải chứng kiến mất mát. Bà ngoại người yêu thương tôi nhất ra đi khi tôi còn chưa hiểu hết nghĩa của từ "mất". Những năm tháng sau đó, tôi sống trong một ngôi nhà không có tiếng cười, chỉ có roi vọt và những lời tổn thương. Tôi từng nghĩ... mình chỉ là một gánh nặng.-Nhưng tôi vẫn ở đây. Vẫn sống. Vẫn bước tiếp. Không phải vì tôi mạnh mẽ hơn người khác. Mà vì tôi không cho phép mình gục ngã.-Đây là câu chuyện thật, về một tuổi thơ không màu hồng, về một đứa trẻ từng cô độc đến tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng. Nếu bạn cũng từng cảm thấy lạc lõng, từng bị tổn thương bởi chính người thân, thì có lẽ... bạn sẽ tìm thấy chính mình trong những trang này.…