Băng Tuyết Kỳ Duyên [BHTT]
vì quá đam mê cp này nên viết =)).Lưu ý*: viết kiểu tuỳ hứng , drop lúc nào không biết đâu =)) Ngược trước ngọt sau !!!!!…
vì quá đam mê cp này nên viết =)).Lưu ý*: viết kiểu tuỳ hứng , drop lúc nào không biết đâu =)) Ngược trước ngọt sau !!!!!…
Cả em và tôi đều thuộc về bầu trời, nên chúng ta chắc chắn rồi cũng sẽ cùng nhau tương phùng trên bầu trời trong xanh kia.*Lưu ý : Mọi bi thương đều không có thật, vui lòng không áp đặt hiện thực.…
Tên: Blue roseTác giả: 赶不完作业的番茄优Link gốc: https://tieba.baidu.com/p/4714590390Editor: Wind* Please don't reup…
Tình cảm này, đã là quá khứ.Thật sự chỉ là quá khứ thôi sao?…
Cốt truyện 100% hoàn toàn không có thật truyện được sáng tạo bởi trí tưởng tượng HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬTNhân vật chính : Zhoushiyu Wangyi XuyangyuzhouZhangxinZhengdanni ChenkeYuanyiqi ShenmengyaoSongxinran...Xin nhắc lại những cái tên được nhắc đến chỉ là tượng trưng cho một câu chuyện đen tối họ hoàn toàn không làm những đều này HỌ HOÀN TOÀN KHÔNG LÀM NHỮNG ĐIỀU NÀY…
Mưa đầu mùa báo hiệu cho một trang mới lại bắt đầu.EditTg bj bệnh cụ thể là bệnh lười nên onl of thất thường lắm…
Hứa Dương Ngọc Trác mắc phải chứng bệnh sợ giao tiếp cực kỳ nghiêm trọng. Trong khi nói chuyện nàng không có cách nào nhìn thẳng được vào mắt của người khác.Trương Hân là bà chủ của một quán trà sữa nổi tiếng trong thành phố.Truyện cover chưa có sự cho phép của tác giả nên có thể bị xóa…
"Tại sao chị lại không quên đi?"Phùng Tư Giai chớp mắt, lệ vẫn không rơi mà dường như chảy ngược lại vào trong. Đôi mắt khô ráo của nàng như sáng lên."Chắc có lẽ là quá sâu đậm đi."..."Chị có biết đây là hoa gì không?"Tống Hân Nhiễm khẽ lắc đầu, nàng thật sự không thế nhìn ra loài thực vật được phun ra từ miệng Phùng Tư Giai là loài nào, bởi vì những cánh hoa ấy vẫn luôn nhầy nhụa mà lẫn trong chất dịch đen ngòm kia. "Là hướng dương." Phùng Tư Giai nói và lại mỉm cười."Có ý nghĩa gì không?" Tống Hân Nhiễm thắc mắc hỏi. "Bởi vì người đó giống như mặt trời." Phùng Tư Giai kiên định trả lời.…
Tôi nghĩ mình không quá hiểu biết về cuộc sống, bấy lâu nay cũng chưa từng trải qua bi kịch nào, không hiểu được nỗi đau của sự mất mát. Nên khi nhìn chị khóc, tôi rất bối rối, tay chân cuống quýt cũng chỉ biết rơi giữa khoảng không. "Chị...Có những câu chuyện phải học cách chấp nhận, bởi vì vận mệnh là thứ không thể xoay chuyển. Chị đừng tự trách bản thân mình nữa." Bởi vì cuộc sống nối chuỗi bị thương thành một tuyến đường sắt dài vô tận, không ai có thể biết được khi nào tàu sẽ dừng lại tại ga của mình.…