Sao Jaenie lại hôn môi Soobin thế? Nếu lúc trước em không tỉnh lại,nếu khi đó em không đến có phải giờ này cậu ấy vẫn sẽ bình yên không? Choi Soobin đối với đoạn tình cảm này chính là mang theo suy nghĩ của đứa trẻ!Min Eunjae chính là viên kẹo ngọt đánh mất rồi sẽ oa oa khóc đi tìmDù có dỗ dành bao nhiêu, có nhiều thứ đẹp hơn,ngon hơn cũng cứng đầu đòi cái y hệt trước kiaMin Eunjae đối với đoạn tình cảm đó có thể là quá sâu đậm cũng có thể là quá mơ hồ! Chỉ là cô không biết Soobin kia cho dù là đứa trẻ hay đã trưởng thành, cho dù là Bìn Bin ngốc nghếch hay Choi Soobin lạnh lùng vẫn luôn nhớ về côCả hai gặp nhau giống như định mệnhTrở thành ngoại lệ trong cuộc sống của nhau _CÔ : MIN EUNJAE _CẬU : CHOI SOOBIN…
Tác giả: Nhất Thế Phàm TrầnConvert: Phiêu Miểu @tucam380Thể loại: Chủ thụ, linh dị thần quái, thiên sư, phá án, xem bói, ngọt sủng, bàn tay vàng, phát sóng trực tiếp, 1v1, cổ xuyên kim, mỹ thực...Văn án: Vạn người mê quốc sư xuyên qua đến hiện đại, mở tiệm bán thần hiệu bún thập cẩm cay Hắn bán bún thập cẩm cay không chỉ có thể trị bách bệnh, còn có thể mỹ dung dưỡng nhan, thần hiệu không là bình thường nhiều a Có khi ngứa tay muốn làm nghề cũ, không cẩn thận mở phát sóng trực tiếp, liền thành hiện đại phong thủy đại sư nhân vật thủ lĩnh Một đoàn muốn đánh hắn mặt, đến cuối cùng đều tranh nhau cầu muốn làm quốc sư tiểu đệ Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền thành võng hồng. Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền đi đến đỉnh phong. Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền ngâm đi đẹp trai nhất cái kia cấm dục đại soái ca. Đám người: Cái này sóng thức ăn cho chó ta ăn. Trang Cảnh Tây: "Quốc sư ngươi cho ta tính toán số đào hoa ở đâu?" Cố Vĩnh Nhạc: "Có thể nói là chính ta sao?" Trang Cảnh Tây đưa tay một thanh ôm lấy Cố Vĩnh Nhạc, đến cái ngọt ngào giường đông: "Đây chính là ngươi nói!" Xấu hổ đát o(*▽*)q…
Như hai đường thẳng song song, một người như ánh mặt trời, luôn tỏa sáng và tràn đầy năng lượng, một người như ánh trăng, ảm đạm, thu mình, sống trong bóng tối của bản thân.Ngỡ như chẳng thể giao nhau, thế mà vẫn tiếp xúc với nhau, hình thành những rung động đầu đời, cùng nhau nắm tay đi về một tương lai tươi sáng.Warning: Truyện không nghiêm túc như giới thiệu đâu, xin đừng làm căng, xin đừng báo công an tội nghiệp em.…
• Tên truyện: Xuyên Thành Công Năm Đến Muộn Nhất Trong Truyện Vạn Nhân Mê• Tác giả: doraken• Bìa: Ngọc Ánh Chạy Deadline• Raw: AFDIAN• Chỉnh sửa: Xác Suất Thống Kê• Ngày đào hố: 15/08/2023• Ngày dừng lại: 20/03/2025• Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, chủ thụ, hài hước, vạn nhân mê, NP--📍Lưu ý:📍✘ Chất lượng bản edit không đảm bảo.✘ Không vì mục đích thương mại.✘ Tác giả chưa cho phép edit.✘ Không chấp nhận reup, chuyển ver, chuyển audio.✘ Không cue người không liên quan.✘ Mọi vấn đề khác không liên quan đến nội dung truyện vui lòng ib mình để được trả lời nhanh nhất.…
"Cậu có thôi đi không hả?""Mợ chịu lấy anh thì anh dừng lại.""Ai là mợ của cậu?" Trần Anh Khoa trừng mắt. "Tôi nhất quyết không bao giờ lấy cậu đâu, mời cậu út Sơn về cho."…
Đại loại là nơi nhét những con mã không đủ thời lượng để up riêngCouple: SooJun, STJunWarning:Tùy fic sẽ có cameo Nam Khánh, thích bế 🐰 nên kiểu gì cũng có mùi All🐰, cân nhắc trước khi đọc…
Vì fic này là thể loại oneshot, nên mỗi chương sẽ là một bối cảnh, câu chuyện khác nhau. Giữa các chương sẽ không liên quan đến nhau nên các bạn có thể đọc không theo thứ tự cũng được nè. Một số mô tả về vibe của fic này, nếu mọi người thấy phù hợp với bản thân thì ủng hộ mình nha: - Gần như không có các cảnh 18+- Thường mình sẽ viết dựa trên trí tưởng tượng của bản thân, hoặc các rumor/chuyện có thật nhưng do mình bỏ thêm vào 2kg đường để mọi người delulu chung. - Mình gần như giữ nguyên nghề nghiệp và tính cách của hai chị hiện tại.Mình sáng tác theo cơn nên không có ngày ra tập mới cụ thể. Với đôi khi mình cũng bận học quá không sắp xếp được thời gian viết fic. Có gì mọi người thấy mình lặn lâu quá thì cũng thông cảm cho mình nha😭Mình rất thích tương tác với các comment của các bạn nên mọi người cứ vô tư thoải mái nha. Sốp cảm ơn mấy khách iu nhiều nhennnn😘Mấy khách iu đọc xong mà có thấy ưng ý thì cho sốp xin một cái vote với nhóoooo, dạo nãy cũng đam mê leo top dữ lắm 55555. Love yahhhh💖…
⚠️R18, OOC, ABOTheo thể loại ABO, đây là câu chuyện tình của 2 người được đề tên phía trên, một câu chuyện đan xen nhiều hỉ nộ ái ố trong tình yêu, một mối tình bắt đầu tự một mối quan hệ độc hại.Đây là thế giới ảo, fic không liên hệ với người thật!!! Bùa chống chính quyền!!!…
Xin chào! Tên tui là Boss Meo Meo, nickname là Mèo Trùm, 3 tuổi, giới tính đã từng là trai thẳng không cong, sở thích là ăn và ngủ, lâu lâu mài móng lên sofa. Tui là chủ nhà nên ai cũng thương tui hết trơn đó! Ai cũng chiều chuộng tui hết đó! Tui thích cái gì là cũng có hết! Mời các bạn vào nghe tui kể chuyện nhà tui nha!…
"Tình yêu, phải chăng chỉ là một sự lặp lại của ký ức? Ta yêu một người, hay chỉ yêu một hình bóng được khảm sâu trong tim, chẳng thể phai mờ? Hành trình này, liệu là tìm kiếm, hay là chạy trốn?"Hành trình của Neko là sự giằng xé nội tâm không ngừng giữa khẳng định và phủ định. Anh yêu Sơn Thạch, hay đúng hơn, yêu mảnh ký ức về một người đã khuất? Mỗi lần bước qua cánh cổng thời gian, mỗi lần đối diện với một Sơn Thạch mới, anh đều tự hỏi mình: "Liệu cậu ấy là người mình tìm kiếm, hay chỉ là một giấc mơ đẹp của số phận trớ trêu?"Neko mang trong mình một nỗi ám ảnh. Đôi khi, nó như dòng suối mát lành xoa dịu trái tim anh, nhưng rồi cũng chính nó như con dao sắc cứa sâu vào từng mảnh tâm hồn. Từng bước trong hành trình là từng lần anh soi mình trong tấm gương vạn hình của vũ trụ, mỗi lần soi, anh lại thấy mình một phần trống rỗng hơn."Những Mảnh Ghép Của Vĩnh Hằng" là câu chuyện về một hành trình dài bất tận, nơi tình yêu và ký ức giao thoa trong nỗi đau khắc khoải.Neko Lê - một thiên tài khoa học, nhưng cũng là một kẻ lạc lối giữa dòng chảy thời gian, mang theo trái tim vụn vỡ đi qua hàng vạn thế giới chỉ để tìm kiếm một người duy nhất: Sơn Thạch.Nhưng liệu tình yêu ấy có thực sự nguyên vẹn? Hay nó chỉ là tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và ám ảnh không hồi kết?"Nhớ một người rất đau, nhưng anh chẳng nghĩ suy gì." Những lời hát vang lên, tựa như một lời nhắc nhở, một hồi chuông cảnh tỉnh giữa hành trình không điểm dừng.Qua từng vũ trụ, từng phiên bản khác nhau của Sơn Thạch, Neko nhận ra r…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…