Tên gốc : 阴阳眼和天师小姐Tác giả : Lạc Tiểu Hạt Thể loại : bách hợp, hài hước, bí ẩn,hiện đại.... Editor : Vương Bất Quy Hồi Tình trạng raw : Hoàn, gồm 117 chương chính và 9 chương ngoại truyện. Tình trạng editor : Hoàn Vai chính: Đào Tuyết Ương & Sư ÂmVai phụ: Lương Ưu Tú, Sư Phù....Truyện liên quan với tình cảm giữa nữ x nữ, ai không thích xin vui lòng trở ra. Tránh đọc giữa chừng ảnh hưởng tâm trạng thì không nên.…
Tóm lại đọc là biếtĐây mình lưu để đọc onl thôiBộ nào chưa hoàn thành thì Tri Vô ta edit+beta tiếp.Đây chủ yếu là mỹ cường, cường công cường thụ, đại thúc thụ, song tính cường thụ hứng thú hẳn đọc…
Tác Giả: Đản Đản 1113Thể loại: Ngôn TìnhLần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt xa cách, bình tĩnh của Trầm Dịch Bắc, trong mắt còn mang theo rất nhiều hối hận và đau lòng. Cố gắng lâu như vậy, hôn nhân của hai chúng tôi chỉ còn lại có vết thương. So với thân thể thì tâm hồn càng đau hơn. Cố gắng kìm nén nước mắt, tôi cười nói. "Bắc Bắc, em tha thứ cho anh.". Tựa như trước đây, mỗi lần quấy rầy anh, tôi vẫn gọi anh là không có cách nào để yêu, Bắc Bắc, em tha thứ cho anh, cho tới bây giờ, đây vẫn là người mà tôi yêu nhất.Tôi không có mong ước nào ngoài việc ở bên cạnh anh vĩnh viễn. Từng lời nói trước khi kết hôn vẫn xoáy trong đầu. Ngay lúc này, cả lúc hít thở cũng cảm thấy đau."Trời đã sáng, chúng ta chia tay thôi." Tôi đem mặt mình chôn thật chặt ở giữa đầu gối anh, lại một lần nữa hít hơi thở tươi mát của anh, cũng giống như mỗi lần trước đây lúc nào cũng không muốn rời xa hơi thở của anh.Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng, hãy để tôi buông thả một lần. Nếu hai người vĩnh viễn là anh em thì thật tốt. Nếu tôi vĩnh viễn đứng ở vị trí vụng trộm yêu thương, không tới gần thì thật tốt. Chỉ nhớ kỹ tới nhau, không tiến lại gần, thật tốt.…
Hai con người trái ngược nhau hoàn toàn, lại còn là kẻ thù không đội trời chung thì liệu có thể trở thành một cặp? Thứ tình yêu vô vọng và hoang đường ấy liệu có thể thành sự thật ? Ai là kẻ ngay từ đầu đã cố đè nén cảm xúc này ? Ai là người cố gắng làm tổn thương cả bản thân lẫn đối phương ? Sau tất cả, ai mới là người đau khổ nhất ? 🚫 WARNING 🚫 : _Truyện BL, boy x boy, không thích vui lòng không xem để tránh gây cãi vã. _Mọi thứ trong chuyện chỉ là tưởng tượng, nguyên tác nhân vật của tác giả Horikoshi Kohei._Truyện SEP/s: _Tui bỏ Wattpad rùi, lâu lâu mới vô coi truyện như nào mà mn react ghê z thui =))))) Mn đừng mong tui viết nữa nha pp mn…
Tim hắn đập thình thịch, cảm giác như máu chảy ngược lại về lồng ngực khiến hắn nghẹt thở trong phút chốc. Hắn đoán ra trong đôi mắt cậu niềm đau của một kẻ quỵ lụy, một tâm hồn chìm nghỉm trong mộ phần của ký ức, chỉ còn những mảnh vụn vỡ tan thành những phiến mộng mơ hoang tàn.…
Thể loại: Tâm lý, lãng mạn, học đường Nhân vật chính: Suho, Sieun Thể loại: Truyện ngắn, Fanfic-----------Suho và Sieun là bạn thuở nhỏ, do một tai nạn của Sieun khiến cậu mất trí nhớ,hai người không gặp nhau trong một thời gian dài. Lên cấp ba, Suho gặp lại Sieun và cố gắng tìm lại trí nhớ cho cậu.-----------*Sản phẩm có sự hỗ trợ của AI, không hoàn toàn do tác giả viết*(id của tui ạa)…
Hogwarts chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế với Draco , không phải vì gió, mà vì ánh nhìn của Giáo sư Harry Potter: nghiêm khắc, điềm tĩnh và như thú săn mồi.Là học sinh xuất sắc nhà Slytherin, Draco luôn tự hào với điểm số gần như hoàn hảo. Thế nhưng, Harry Potter dường như tìm được lỗi dù là nhỏ nhất trong mọi câu trả lời khéo léo, mọi bùa chú chính xác đến mức rập khuôn của em. Thầy luôn trừ điểm, lạnh lùng và thầy không bao giờ khen em.Vậy mà... em không thể ngừng nhìn theo thầy.Giữa những buổi học căng thẳng, những buổi gặp ở văn phòng giáo sư và những cái nhìn khó hiểu sau cặp kính, Draco dần nhận ra - có thứ gì đó trong ánh mắt ấy khiến em vừa sợ hãi, vừa không thể dứt ra được.Một trò chơi thầm lặng giữa lý trí và cảm xúc bắt đầu, và người thua... có thể sẽ là cả hai.…
Tác phẩm: Lão bà kết hôn sao?Tên khác: Vợ, kết hôn nha?Thị giác tác phẩm: Hỗ côngĐộ dài: 92 chương + 12 phiên ngoạiCp chính: Ôn Ninh x Cố Trì Khê |Cp phụ: Hà Du x Cố Cẩn Nhan…
Truyện này không phải do tớ dịch , tớ chỉ chép lại thôi vì . Vì thấy wattpat ko có mà tớ lạ rất thích truyện này nên chép lại . Nếu rabbitlyn thấy bài viết của tớ thi cho phép tớ chép lại nhé ! Cảm ơn chuyển ngữ rabbitlyn.Trích đoạn một:Hoa Tự Cẩm nghe tấy sự thắc mắc của mọi người, cô thần bí cười:" Còn có thể vì sao nữa, nhỏ quá nên không đạt tiêu chuẩn."" Phụt." Vân Phàm phun hết cà phê trong miệng ra. Vân Phàm đẩy chuỗi ngọc châu pha lê ra u ám gọi một tiếng:" Anh Hoa."Giọng của Vân Phàm lộ ra sự lạnh lùng:" Tôi nhỏ nên không đạt tiêu chuẩn?" Hoa Tự Cẩm bày ra bộ dạng nghiêm túc:" Đạt tiêu chuẩn chứ."Vân Phàm:" Chỉ đạt tiêu chuẩn thôi sao?"Hoa Tự Cẩm:" Vô cùng đạt tiêu chuẩn, cực kì đạt tiêu chuẩn."Van Phàm:" Đạt tiêu chuẩn bao nhiêu?"Hoa Tự Cẩm sắp phát khóc:" Tổng giám đốc..."Vân Phàm không buông tha:" Vậy vì sao chúng ta lại chia tay?"Hoa Tự Cẩm:" Bỏi vì nhu cầu của anh quá lớn, nên tôi không đáp ứng được, mới chia tay."" Tốt." Vân Phàm nhéo mặt Hoa Tự Cẩm.…