Tác giả: Tạ Đích Đát (có bản ghi là Tạ Tứ)Thể loại: Huyền huyễn thần quái, cổ phong, phúc hắc lưu manh tâm cơ ngô đồng công x xuẩn manh ngốc bạch phượng hoàng thụ, yêu x yêu, đoản văn, có thịt, ngọtTình trạng bản gốc: hoàn (9 chương + 0 PN)Tình trạng edit: hoànVăn ánCâu chuyện về một ngốc xuẩn manh ngốc bạch phượng hoàng quân bị một phúc hắc lưu manh ngô đồng đùa giỡn…
Mẫn đình hồng, hay còn gọi là thục quỳ, nói lên nỗi niềm nồng ấm của một tâm hồn cởi mởPhó quan Kim đem lòng yêu một đào hát thấp kém, nhưng người đó chỉ một lòng muốn báo thù cho gia đìnhoneshot, quân nhân x đào hát, trả thù, gián điệpnhân vật không thuộc về tác giả.Tác phẩm thuộc Project 24h Gyuhao fanfic challenge.…
Mọi chuyện bắt đầu từ Wannakorn(Firstone) Reungrat, con trai độc đinh của gia tộc Reungrat .Matimun(Tle) Sreeboonrueang.Arnusorn(Ant) Sreeboonrueang, là hai người con trai thuộc nhánh chính của gia tộc SreeboonrueangHarit(Keng) Buayoi, là con trai của gia tộc trung lưu - anh họ bên nội của Matimun và Arnusorn.Napatsakorn(Namping) Pingmuang, là bạn thân của Wanakron, hai nhà Pingmuang và Ruengrat có mối quan hệ cộng sinh trên thương trường.Matimun, Arnusorn và Wannakorn là thanh mai trúc mã nhưng riêng Arnusorn từ nhỏ bệnh tật nên không hay tiếp xúc với Wannakorn, nhưng hắn luôn như một con cáo rình rập "con mồi" từ ô cửa sổ, còn Matimun thì ngược lại, Matimun rất thân với Wannakorn, thân đến mức hai bên gia đình đùa rằng sẽ cho cả hai gia đình đã thực hiện hôn ước từ đời cụ tổ nếu Wannakorn là con gái.Khi thời gian trôi qua, khi cả ba đã lớn khôn, Wannakorn càng bộc lộ rõ sự tài giỏi, là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người, Matimun thì bộc lộ rõ sự nổi loạn, những buổi tiệc suốt đêm, những lần đi chơi đến hai giờ đêm đã chẳng còn lạ lẫm, trái với người em sinh đôi, còn Arnusorn đã tự tu dưỡng chính mình thành một con người mà ai nhìn vào cũng chắc mẫm, đây sẽ là người tiếp theo kế nghiệp tập đoàn của gia tộc Sreeboonrueang.những năm tháng nhẹ nhàng cứ thế trôi qua, cả ba vẫn như vậy dường như chẳng có gì khác đi, biến cố thật sự đến khi ông cụ Sreeboonrueang trước khi chết để lại di chúc, rằng hai đứa cháu, ai là người đem lại giá trị nhiều hơn cho gia tộc(tức là liên hôn thương mại, hoặc là những giá trị về tiền tài một cách lớn lao, không thể thay thế…
Tự làm tự đớp.Chủ yếu là về otp hoi nhuKhi nào rảnh ra chap msỞ đây chỉ có NagiBaro còn lại thì không nhắc đến BaroNagi Sau này có thể sẽ có H cao nên ai ko đọc đc thì skip ạNếu có trùng ý tưởng với ai thì cho mình xl ạ.…
Hắn, kẻ ngàn chén không say, lại vin vào cái cớ hơi men để biện hộ cho khoảnh khắc mất kiểm soát, khập khễng ôm lấy em.Thình thịch. Bàn tay nhỏ nhắn của em không hề gạt bỏ hắn mà dịu dàng đáp lại cái ôm bất ngờ, luồn qua tấm lưng rộng, khẽ chạm vào từng sợi tóc cứng cáp. Làn môi mát lạnh hôn lên yết hầu đang nóng bừng như bị lửa nung đỏ.Thình thịch, thình thịch.....⋅˚₊‧ 🎓 ‧₊˚ ⋅Khóa luận tốt nghiệp thứ 18 của C14SS.…
"tôi không muốn xem một bộ phim mà tôi đã biết trước cái kết của nó, cũng giống như việc tôi không muốn bắt đầu tình yêu này khi biết trước rằng đến cuối cùng tôi cũng sẽ mất em."…
Vì lý do bất đắc dĩ, Hanbin - nam sinh năm hai - phải giả gái để thế thân chị gái sinh đôi (hoặc chị họ) tham gia một cuộc thi Nữ hoa khôi học đường do trường tổ chức. Ai ngờ, nhờ gương mặt xinh đẹp tự nhiên cùng khí chất dịu dàng, Hanbin "giả gái" thành công ngoài mong đợi - không chỉ đoạt danh hiệu mà còn... lọt vào mắt xanh của học khôi lạnh lùng Nishimura Riki.Riki là học sinh năm nhất , cậu từ người vô cảm với tình yêu, bỗng "say nắng" trước vẻ dịu dàng lạ lùng của "nữ hoa khôi giả" Hanbin, rồi bắt đầu tiếp cận, tán tỉnh theo cách ngốc nghếch nhưng chân thành.Còn Hanbin - vừa lo lắng bị lộ thân phận, vừa... rung động thật với cậu học khôi lạnh lùng ấy.Chuyện gì sẽ xảy ra khi Riki phát hiện "nữ hoa khôi" mà cậu thích thật ra là... một anh trai khóa trên ?…
"có nỗi đau nào tồn tại mãi với thời gian? từ khi bắt đầu nhận thức được mọi chuyện, tôi đã luôn tự hỏi bản thân câu hỏi này. để rồi chợt nhận ra rằng, dù là chúng ta chọn cách đối mặt, cất giấu hay gục ngã trước nỗi đau, thì đến khi ra đi nỗi đau đó cũng sẽ theo chúng ta mà biến mất, không còn tồn tại nữa. còn thời gian vốn dĩ là một thứ vô hạn, nó sẽ không vì một nỗi đau của bất kì ai đó biến mất dừng lại. vì thế nên, vốn dĩ chẳng có chẳng có nỗi đau nào tồn tại mãi với thời gian cả."…