Summary: "Em muốn làm gì?" "Em muốn tìm lại bản thân mình." ..."Anh muốn làm gì?" "Anh muốn ở bên em." "Anh sẽ ở bên em bao lâu?" "Chừng nào em còn cần anh ở đây."Pairings: ShuuShi, GinShi (mentioned)Cover art: ID 26323685 | Pixiv…
Đây là Fic đầu tay của mình về Undertale mình làm Fic này vì mình thấy hình như có hàng nghìn tale do các ÂU làm nên mình làm để cho các bạn tìm hiểu thôi, mong người không chê. Đặc biệt mình cũng nhận kiếm ảnh nữa nếu mọi người thích…
𝙒𝘼𝙍𝙄𝙉𝙂: Truyện viết về 「AOV」OTP có chứa R18 vì vậy hãy cân nhắc trước khi đọc. Tôi viết không hay nên đọc được thì đọc không đọc được cũng đọc =)))))))))ONLY ZANVAL, QUILLYORN, MURTULONLY ZANVAL, QUILLYORN, MURTULONLY ZANVAL, QUILLYORN, MURTULĐiều quan trọng phải nói 3 lần. Tôi không viết theo yêu cầu chỉ viết OTP nêu trên thôi nha.NGHIÊM CẤM HÀNH VI ĐỤC THUYỀN, LÔI OTP KHÁC NGOÀI OTP CỦA TÔI VÀO VÀ CÓ NHỮNG LỜI NÓI KHÔNG HAY.Rất mong mọi người hãy đọc lưu ý trước khi xem!…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…
Vài ngày trước, Minseok tình cờ đọc được một topic về chuyện chuyển nhượng của em và Minhyeong. "Người ta ví xạ thủ Gumayusi là mặt trời nhỏ thuộc về T1, còn hỗ trợ Keria là đóa hướng dương luôn đón chờ ánh nắng."Chiếc oneshot được chắp bút vào ngày 27/11/2023 sau khi tớ đọc được con rumor trên weibo trong mùa chuyển nhượng.-belonged to event blissing sun-…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
Câu chuyện kể về trưởng phòng nghiên cứu và phát triển sản phẩm 1 công ty thực phẩm D.O.W - Kim Seok Jin đã buông bỏ công việc để về quê Jeju của mình vài ngày. Liệu những ngày tháng tiếp theo của anh chàng sẽ được chữa lành hay gặp những chuyển biến bất ngờ? Cùng đắm chìm để xem câu chuyện tình yêu này nhé!Tác giả: Hightgh HoàngBeta: Wind, Haeji, Hiwi…