Nó chỉ là những cảm xúc riêng mà tôi muốn truyền đạt lời của mình vào trong những trích đoạn văn ngắn để nói về tình cảm của mình dành cho cậu bé ấy. Người đã mang cái tên DỊCH DƯƠNG THIÊN TỈ....…
Năm mười lăm tuổi, Todoroki Shoto đem lòng thích thầm một cô bạn cùng trường.Cô ấy để tóc ngắn, không thường mặc áo khoác của trường, thường bị giáo viên mắng vì lén kéo váy cao một chút, cô ấy thích những màu sáng như trắng, hát rất hay, giỏi bộ môn chạy nước rút nhất, dường như cũng thích hội hoạ, Shoto luôn để ý rằng cô ấy hay ngồi ở ghế đá tốc hoạ khung cảnh thấy được, sau đó lại vo giấy thành cục vất đi, nhưng cô ấy không hay được, những thứ đó đều được hắn lấy đi và cất giữ cẩn thận.Mỗi khi cô ấy cởi áo khoác, luôn mờ mờ nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ trên tay trái, cô ấy năng động, đôi khi lại trầm mặc nghĩ ngợi, trong tiết học thường ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Shoto từ dưới sân tập nhìn lên, cũng theo cô ấy ngửa cổ nhìn trời, không biết cô ấy chú tâm cái gì nữa.Đôi mắt cô ấy luôn sáng rỡ, như là chất chứa muôn vàn vị tinh tú trên cao kia. Nụ cười của cô ấy không có son nhưng vẫn rất xinh xắn, Shoto nghĩ, cô ấy không trang điểm vẫn là một cô nàng ưa nhìn. Ít nhất trong mắt hắn, cô ấy là người con gái duy nhất hiện hữu rõ rành rành.Đến tận khi tốt nghiệp, Shoto luôn canh cánh một mối lo, liệu tương lai hắn có thể ở bên cạnh cô ấy không? Cảm giác cô ấy rất dễ mất đi, duỗi tay ra vươn tới có thể nắm lấy, nhưng nếu chần chờ sẽ để cô ấy rời đi mãi mãi.Sau đó thì sao?Sau đó...Từ lúc tốt nghiệp, Shoto không gặp cô ấy nữa.…
"Chúng em chào thầy ạ!""Ối chà, tự nhiên thấy mình trẻ hẳn ra.""Như cái thời mười lăm, mười sáu, mười bảy ở Yuuei ấy nhỉ?"Chuyến tàu thanh xuân đã dừng chạy và thả chúng tôi xuống trạm, trước khi lịch xịch chuyển bánh để đón đưa một lớp trẻ khác. Cứ thế, chúng tôi tạm biệt nhau, đi lên những chuyến tàu khác nhau, vượt qua bao nhiêu bến bờ, rồi lại về đây, tụ họp, cười đùa, trò chuyện, hệt như đám nhóc cấp ba năm nào, hệt như vẫn còn mơn mởn xanh. Hệt như, một gia đình.…
Katsuki bước ra khỏi phòng ngủ, để lại em ngồi thu mình một góc, dù biết tin vừa rồi về Eijiro, nhưng em cũng chẳng thấy vui vẻ gì, tất cả trong em bây giờ là sự trống rỗng.Và không còn bất kì màu đỏ nào tồn tại nữa.Em cũng đã không còn biết cái quái gì đang xảy ra, và lại bật khóc như bao lần trong vô vọng.…
Khi một câu chuyện ra mắt, một vũ trụ mới được hình thành. Khi câu chuyện đấy được người khác kể lại hay thêm thắt cho khác đi, một thế giới song song được sinh ra từ đó. Tùy theo cách mỗi người xây dựng khác nhau, mỗi thế giới lại duy trì theo một cách riêng biệt. Khi sự tồn tại đó đủ lớn, "vị thần" sẽ được ban cho một "món quà" đặc biệt. Có điều, thứ nhận được là may mắn hay tai hoạ còn phải tùy thuộc vào chính họ.Đây là câu chuyện về một "vị thần" không biết mình là "thần". Liệu cô ấy sẽ quyết định "món quà" của mình như thế nào?Nhân vật chính có thể là đại diện cho tác giả, nhưng cũng không hoàn toàn phản ánh con người tác giả. Điểm duy nhất bạn biết chắc chắn họ cùng chia sẻ là tinh thần fangirl bất diệt của mình.…
hào quang của anh hùng, tiền bạc danh lợi quyền lực vô căn, chỉ cho người xứng đáng và người có chí kiên cường, đức tín là đều không thể thiếu nhưng tài năng cũng rất quan trọng, kết hợp lại đi nhé? ta sẽ có 1 con người rất hoàn hảo đấy. __________________Start: 21 giờ 25 phút thứ 5 ngày 8 tháng 6 năm 2023End: ///Waring : NP, Harem, Sắc,...Nếu không muốn đọc hãy out và đừng quay lại cmt này nọ, tôi không quan tâm đâu và nếu xoá được thì tôi xoá ráng chịu.KHÔNG CHẤP NHẬN CHUYỂN VER VÀ ĐEM TRUYỆN QUA NƠI KHÁC, NHÀ TÔI CHỈ Ở ĐÂY THÔI. LỤM TRUYỆN LÀ TRÙ NHÀ 3 ĐỜI ỈA CHẢY.HIGHEST RANK: #17MyHeroAcademia#25bokunoheroacademia#14bakugou#27shouto#18izuku#3myheroacademia#19dazai#7bsd…
❗️Lưu ý: AU!, Izuku vẫn vô năng và là học sinh cấp 3 bình thường.Câu truyện về Shoto và những giấc mộng.Đây một tác phẩm mình viết vội trong vài ngày. Tuy thời gian oneshot này được đăng tải là 2024, nhưng mình đã viết nó vào 2022. Sau một thời gian nhớ lại thì mình quyết định một lần nữa đăng nó lên lại wattpad, và giữ nguyên gốc bản 2022 (đã sửa qua tí xíu) thay vì chỉnh sửa lại hết cho hợp với văn phong bây giờ✨#Ri (@Rippi952)Hiện mình chỉ hoạt động ở wattpad10/7/2022: Oneshot được viết10/7/2024: Chính thức được đăng lên wattpad…
Đúng vậy, tôi làm Belieber được hơn bốn năm và không ngại nói điều đó với bất cứ người nào trên thế giới này. Mặc dù nhỏ hơn anh tận tám tuổi nhưng tôi luôn khẳng định nụ hôn đầu đời của tôi sẽ là anh và chồng tương lai của tôi chắc chắn cũng sẽ là anh. Có người bảo đó chỉ là suy nghĩ của một đứa trẻ bồng bột chỉ vừa 14 tuổi, nhưng tôi không để tâm đến và vẫn luôn tin tưởng vào mục tiêu của mình. Những lời khuyên của anh đã giúp tôi vượt qua rất nhiều khó khăn trong khoảng thời gian đen tối nhất của đời mình. Tôi mong một ngày không xa, tôi sẽ có cơ hội được gặp anh và nói lời cảm ơn chân thành nhất đến anh, với những gì anh đã cho tôi, và các Beliebers khác....Ngày viết: 06/03/2016 tại Ho Chi Minh city, Vietnam…
Tittle: KiềmSummary: Kiềm trong kiềm chế, kiềm trong vắng lặng, kiềm của bình tĩnh và kiềm chế bản tính hạ đẳng từ dòng máu của mình. Aventurine đã nghe những lời như vậy, cả hàng triệu, hàng triệu, hàng triệu lần.Pairings: Dr. Ratio x AventurineFandom: Honkai star rail:Warning: (T), M/M, TWT, one-shot, romance, angst, ooc, healing, R&R, flashback,...Disclaimer: Mọi nhân vật đều thuộc sở hữu của honkai star rail:, cốt truyện thuộc về tôi. Note: viết tặng người khác, thông tin có độ sai lệch nhất định, chưa beta hoàn chỉnh…
Đối với bạn,Phản anh hùng là gì?Nơi đây tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một lớp học không sợ trời không sợ đất chỉ sợ cô giáo chủ nghiệmNơi mà công lý không được thực thu bởi pháp luật hay anh hùng mà là những kẻ điên…
vài lời về cảm xúc của seokjin, namjoon, hoseok, jimin, taehyung và jungkook khi kề cận bên yoongi. mối quan hệ của mỗi người với yoongi đều có sự riêng biệt; nhưng điểm chung lớn nhất chính là - họ đều thương yoongi thật nhiều.…