"cắn một phát là rơi xuống nha em"Link gốc: https://www.wattpad.com/story/240922206?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=NguPhuNhan&wp_originator=FAkinX2oT%2BrG%2FdJOSlgwPCm82sk%2FjXsUbweMSepJGcmgY5m99uGSnrA5jrURFnIl%2Bk5VAPDNk67N6tqWkl2s1hGbLjRsGoeTYHFo2xmVi5C67grH5ROX5rQwhUXGnMq0Author: NguPhuNhan…
"Mắc cái mẹ gì mà hỏi quài vậy?""Do em thú vị, anh thích em mà."Thú vị mả cha nhà anh. Nụ cười trên mặt Youngjae tan biến gần như ngay lập tức, thay vào đó là nét cảnh giác và nghiêm túc. Vẻ mặt dần không thể quan tâm hơn, cậu cất giọng với sự khinh ghét chẳng chút giấu giếm,"Bữa xém đi bán muối mà vẫn chưa chừa thật hả, hay chính vì vụ đó nên giờ đầu anh có vấn đề?"Lời nói như nhát dao đâm thẳng của cậu chẳng làm Junghwan bối rối một tẹo nào, khóe môi anh càng nhếch lên cao."Một người giây trước thì bảo ghét cay ghét đắng anh, giây sau lại nhảy từ tầng bốn mươi để cứu mạng anh, anh sợ bản thân sẽ khó cưỡng lại lắm."__________________________________________Youngjae cố gắng cứu mạng Junghwan và đã hối hận ngay khi họ chạm mặt nhau lần nữa vào Giáng sinh.◇tác giả: 𝐧𝐲𝐮𝐩𝐩𝐚𝐧𝐠𝐳 on ao3◇dịch: 𝐰𝐞𝐦𝐞𝐭𝐚𝐭𝟗𝟓◇link gốc: https://archiveofourown.org/works/83523121…
[Nhóm052] Jung_HS: có ai ở đó không[Nhóm052] Jung_HS: cứu tui đi tui đang ngồi một mình trong cái phòng kỳ quái bé tẹo này và nó tối ghê gớm và nó không có cửa không có gì hết luôn mỗi cái màn hình cảm ứng là lạ gắn trên tường[Nhóm052] Jung_HS: có ai không?[Nhóm052] Min_YG: Tôi đây, đồng cảnh[Nhóm052] Min_YG: Chết tiệt nếu ta là nhóm 052 chẳng phải nó nghĩa là còn ít nhất 51 nhóm khác tương tự ư cái trò bắt cóc hàng loạt của nợ gì đây[Nhóm052] Kim_NJ: Tôi nghĩ là nhiều hơn.[Nhóm052] Kim_NJ: Việc gì phải thêm số 0 vào trước 52 trừ khi họ cần đến chữ số thứ ba chứ? Biết đâu tổng lại lên tới hàng trăm.[Nhóm052] Min_YG: Úi chà thông minh quá nhỉ, giờ tìm cách giúp chúng ta thoát khỏi chỗ này luôn nhé[Nhóm052] Kim_NJ: Tôi bó tay rồi. Nếu được phép nói chuyện với những kẻ bắt cóc ta, có thể ta sẽ nảy ra được ý kiến gì đó.Người Thổi Sáo: Xin chào, tôi là người đã bắt cóc các bạn. Liệu các bạn có muốn chơi một trò chơi không?[Nhóm052] Min_YG: Ôi cái đệch trời ơi đất hỡiCâu chuyện khi bảy người lạ bị bắt cóc đến những căn phòng biệt lập và bị ép buộc tham gia trò chơi sống còn, nơi họ phải giao tiếp với nhau bằng một nhóm chat. Liệu họ có thể hợp tác mà vượt qua và kịp thời tìm ra mối liên kết giữa bảy người để thoát khỏi cái chết cận kề hay không?Tác giả: nicowememoney (https://archiveofourown.org/users/nicowememoney/pseuds/nicowememoney) Người dịch: PoeLink gốc: https://archiveofourown.org/works/12257283/ - nếu bạn thích fic thì hãy vào kudos cho tác giả nha.Bản dịch ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả. Vui lòng không đem đi nơi khác.…
[Tuổi trẻ mà chúng ta đi qua, Có anh, có em, có một câu chuyện tình.]một tuyển tập đoản văn mình viết cho hai bạn, mong tuổi trẻ của hai bạn sẽ mãi có nhau.…
Tuyển tập 《Ngẫu hứng #3》 "Hy vọng anh hiểu ra rằng, em đã thực sự đợi anh rất lâu. Đợi cho đến khi mất hết dũng khí và kiên nhẫn mới buông xuôi. Cho dù sau cùng anh hiểu ra hay không hiểu ra, chúng ta cũng đã bỏ lỡ nhau."25/10/2022.…