Hongkong, 2011."Tất nhiên là em yêu đấu kiếm. Anh biết đấy, trong cuộc sống, chúng ta có thể có hai ước mơ nhưng chúng ta chỉ sống một cuộc đời duy nhất." ---------------------------Notes:Đây là fic đầu tiên của mình. Dù thiếu kinh nghiệm thì cũng hi vọng mọi người sẽ ủng hộ.…
Hyuntak không phải kiểu người nghĩ nhiều trước khi nói, hoặc trước khi tung một cú đấm. Và từ trước tới giờ, điều đó vẫn hoàn toàn ổn.Nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi Seongje - kẻ tưởng chừng đã biến mất, bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Không phải với nắm đấm, không phải với đám đàn em, mà là với một nụ cười chết tiệt. Cái nụ cười mang theo thứ ma lực kỳ lạ, như một ngón tay vô hình khẽ chạm vào đúng cái điểm yếu nhất của Hyuntak, rồi lại vờ như mình chẳng hề cố ý.Những lời đe doạ nhưng không còn mang ý tứ đe dọa. Những tiếng cười của hắn, và cả cái cách hắn chạm vào Hyuntak như thể đó là điều hiển nhiên.Hyuntak có phản ứng. Quá nhanh, quá vội vã, đầy bối rối, cậu mắc kẹt giữa lằn ranh của việc phải khơi màu một trận chiến và sống im lặng để bảo vệ bạn bè. Nhưng sâu thẳm bên trong cậu, có một thứ cảm xúc gì đó còn tệ hơn đang len lỏi.Hyuntak không hiểu. Không muốn hiểu. Thế nhưng, cậu vẫn cứ như thế. Vẫn cứ để mọi chuyện xảy ra. Vẫn cứ để Seongje đến đủ gần, đủ để khắc lên cậu một dấu ấn khó phai mờ.Còn Seongje? Hắn muốn đào sâu hơn. Bóc trần tất cả. Và rồi, nhìn nó cứ thế bùng cháy.Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/66070903/chapters/170264317…
"when the night was full of terror and your eyes were filled with tears when you had not touched me yet oh, take me back to the night we met"the night we met - lord huron book cover belongs to @和你一起浪费…
"I'll confess my love when it snows in Hanoi"_snowbaby"I'll catch you when snow falls into the city." _gnevoldtTruyện được đăng tải duy nhất tại Wattpad(toilaaitoiodau).…
món quà sinh nhật muộn gửi thiên thần nhỏ của mình chenle cảm nhận được ánh nắng dưới lòng bàn chân đốt lấy da em bỏng rát nhưng chẳng thể nào nhấc lên nổiwarning : lowercase…
Tiếp phần 1 vì lướt phần mục lục edit truyện đuối quá =="Như tôi có nói, do đã có tài khoản Tumblr nên tôi đã lấy những mẩu truyện này từ trên đó xuống, không lấy của Pinterest nữa vì ảnh quá mờ.Và, bản dịch thường không dịch sát với bản gốc, đôi khi bản dịch có sự thay đổi hoặc dịch thô (dù tôi không dùng Google Dịch) nên phiền độc giả hãy xem luôn cả bản gốc để tránh hiểu sai nghĩa. Và tôi cũng sẽ rất cảm kích nếu các bạn nhận ra lỗi sai trong bản dịch của tôi để có thể giúp tôi sửa chữa lại.…
Ngay bây giờ, ngay lúc này, anh đang đứng trước mặt cô, nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát, vẻ mặt vô cùng bình thản nói ra."Này, tên em là gì? Chúng ta có thể hẹn hò không?"━━━━━━✔ Người viết: Tiểu Băng @TieuBang_07091. Fic được viết bởi mình, mong mọi người tôn trọng công sức này, không mang Fic đăng lại ở bất cứ đâu.2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!💜~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~…
*Tui đang có hứng nên muốn thực hiện lại một ý tưởng đã lâu rồi chưa thực hiện được :))*Truyện nói về couple chính của chúng ta (tất nhiên) nhưng ở không gian và thời gian hoàn toàn khác (và cậu mợ sẽ chỉ là 2 đứa trẻ cấp 2 :v). Nó sẽ hơi nhảm và 1 số đoạn hơi bị "đẩy chậm tiến độ" và "đẩy nhanh tiến độ" :v*Truyện mang hơi hướng kéo dài thời gian nên ai thích vừa vào là cp hiện ra ngay thì em sô so ry nha <3 *Nội dung chính: hắn - Eun Jiwon là một đứa trẻ gặp vấn đề về việc giao tiếp nên bố mẹ đưa về một vùng quê để sống. Hắn đi theo lời bà cụ nơi hắn ở trong khi chờ nhà mới xây xong đi vào một khu rừng nọ gần đó và gặp được rất nhiều thứ rất ư là kì diệu và thần tiên, cũng như một người mà hắn sẽ nhớ mãi... Liệu đó có phải là một giấc mơ? Liệu hắn có còn gặp lại người đó?"Hãy đi tìm tớ. Chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau!""Bao giờ tớ mới có thể gặp lại cậu??""Sớm thôi.."*Note: hơn nửa truyện mợ mới xuất hiện nha thông cảm nhau đê :vP/s: Nhân vật tất nhiên hong phải của tui, sườn kịch bản cũng hông phải của tui (được gợi ý thoi :)), nhưng mọi thứ từ đạo diễn(?), quay phim(?), kịch bản (?) bla..bla..(?) đều là của tui nha nhaCuối cùng tui cảm ơn mí chế đã giành time ra đọc cái đống hổ lốn trên kia nha ahihiHope everyone love it <3…