wind breaker x Anh trai say hiOoc nặngSakura Haruka và CAPTAIN BOY là trung tâmBối cảnh giả tưởng, mọi thứ không liên quan đến đời thực và tác phẩm gốc.Có yếu tố kỳ ảo, xuyên thư.Mong mọi người tôn trọng mọi nhân vật trong fic…
Chuyện về hai người đó!( ̄y▽, ̄)╭ bản đầu tay mong mọi người hoan hỉ đón nhận aa!Chú thích nhỏ cho các bây bi khi lời sảng otp của t(tớ/tao/tui):_Truyện t chỉ update đến c2 và off đến 27/6 rồi cập nhật thêm._Truyện dựa theo trí tưởng tượng của t phiền bae không đem ý tưởng đi bất kỳ đâu_những gì viết ra chỉ là kịch bản cưng chắc rõ hơn cả t nhỉ?_Cách gọi của người thứ ba (tức là t) sẽ cố định và t mới tập viết nên có gì mong các bây bi góp ý nhoaa!iu lắm_Có sai chính tả hay lặp từ ở đâu thì cứ alo t liền để t sửa nhé!…
"Có những người... chỉ bước qua cuộc đời ta trong giấc mộng. Nhưng vết thương họ để lại, lại sâu hơn bất kỳ ai ngoài đời thật."Quang Anh - một họa sĩ tài hoa, nổi tiếng nhờ những bức tranh vẽ từ giấc mơ. Mỗi giấc mộng đều xoay quanh một cậu con trai tên Đức Duy - người chưa từng xuất hiện trong đời thực... hoặc ít nhất là anh tưởng vậy."Mộng" không kể về cách một người quên, mà kể về cách một người nhớ lại - rồi tự mình rơi vào hố sâu mất mát không lối thoát.Đây là câu chuyện của những người từng yêu, từng đánh mất, và dám chọn cái chết để níu lấy mảnh hồn còn sót lại.> Nếu một ngày ký ức quay lại... bạn có dám sống tiếp mà không có người đã từng là cả thế giới?Hay bạn cũng sẽ chọn ở lại giấc mơ - nơi họ vẫn còn đang đợi?…
Hoàng Đức Duy làm rớt cây bút đúng chân bàn Nguyễn Quang Anh, muốn mở mồm ra gọi nhưng ghét không chịu được.''Ê...''Quang Anh không nói không rằng đá cây bút về cuối lớp trước ánh mắt ngơ ngác của người kia.''Đồ điên.''Đồ điên không quay lại, để mặc em loay hoay xuống cuối lớp nhặt bút._______________2 năm sau, Đức Duy tiếp tục làm rơi cây bút, vẫn vào đúng chân bàn cậu ta, nhưng lần này, cậu ta không đá lại nữa mà trực tiếp cúi xuống nhặt đưa cho em.''Nay tử tế dễ sợ...''''Người yêu tôi, tôi không tử tế thì còn tử tế với ai được nữa?''…
"Chúng ta đều là người vì xã hội""Anh sống vì chính mình, không phải vì xã hội"____Giữa lằng ranh của sự sống và cái chết Một người chữa lành trong im lặng Một người bảo vệ bằng tiếng động Tôi không thích em vì chính em đã giành giật mạng sống cho mình, tôi yêu em vì cách em cứu rỗi người khác trước "hố tử thần".Tôi không cứu anh vì cái gọi là "sứ mệnh", tôi cứu anh vì cách anh giữ người khác sống đúng nghĩa.Sinh mệnh của người khác chúng ta chỉ có thể cố gắng mà giành lấy, nhưng cuộc đời của chúng ta đều do chính mình quyết định.Đừng vì người khác mà đánh đổi cuộc sống của chính mình, em cứu họ, anh giữ họ, họ sống, chúng ta sống.…
Hoàng Đức Duy quen với việc sống một mình, quen với những áp lực không gọi thành tên và những kỳ vọng đến từ gia đình mà cậu chưa bao giờ đủ can đảm để từ chối. Có những đêm, Duy ngồi rất lâu trong im lặng, tự hỏi liệu cố gắng thêm một chút nữa có thật sự khiến mọi thứ tốt hơn hay không.Nguyễn Quang Anh lớn lên trong đủ đầy, nhưng chưa từng được phép sai. Anh sống giữa những tiêu chuẩn hoàn hảo và ánh nhìn của người khác, học cách đứng vững ngay cả khi mệt mỏi. Với Quang Anh, yếu đuối là một lựa chọn xa xỉ.Hai con người ấy chưa từng quen biết nhau.Cho đến một đêm trăng, dưới tán cây đào bên bờ sông, trên một chiếc ghế đá cũ, hai người xa lạ ngồi cạnh nhau. Không ai hỏi tên, không ai biết rằng khoảnh khắc yên bình ấy rồi sẽ trở thành điều khó buông nhất trong đời họ.Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất nhẹ, nhưng lại đủ sức để làm lệch hướng cả một quãng đường dài.Và có những người, dù chỉ xuất hiện trong một đoạn đời, cũng để lại nỗi đau kéo dài hơn cả ký ức.…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…
quang anh và đức duy là hàng xóm của nhau, 2 ng có chung 1 niền đam mê vs âm nhạc, nhưng vì định kiến xã hội về 1 ca sĩ...r có đến dc vs nhao khumm ? xem rùi biếc…