[williamest] nắng hạ gọi anh về
một câu chuyện buồn dựa trên những gì jakrapatr còn nhớ về mùa thu đầu tiên của thế kỉ 21.warning: lowercase, self harm, không áp đặt lên người thật.…
một câu chuyện buồn dựa trên những gì jakrapatr còn nhớ về mùa thu đầu tiên của thế kỉ 21.warning: lowercase, self harm, không áp đặt lên người thật.…
Có đôi khi một mối tình dang dở lại là sự khởi đầu của một câu chuyện mới, trọn vẹn hơn... Lời chia tay ngỡ là mất mát, hóa ra chỉ là đoạn rẽ - để mình kịp gặp được người xứng đáng hơn.…
Đôi khi, yêu một người không phải để cùng nhau đi đến tận cùng, mà để học cách dịu dàng với những kỷ niệm, học cách biết ơn quãng thời gian đã có, học cách trưởng thành và chấp nhận rằng - có những thương yêu sinh ra chỉ để giữ lại cho riêng mình.…
Note : Fanfic do trí tưởng tượng của mình, vui vẻ không war, chỉ là mình viết vui trong lúc rảnh rỗi mong là các bạn nhẹ nhàng với mình, nếu có đụng chạm cho mình xin lỗi nhé ạ 🙏🏻…
Bạn còn tin vào cổ tích không?…
CP: William Jakrapatr x Est SuphaIdol x cựu vđv bơi lội/fan/đạo diễn, OOC, chậm nhiệt, 16+Khi ba vũ trụ:WilliamEst/ThamePo/Lovely Runnergặp nhau ở giữa.Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng và cảm hứng cá nhân, có thể có những chi tiết chưa chính xác hoặc mang tính hư cấu cao.…
Một bartender giỏi quan sát.Một chàng sinh viên mang trái tim rực rỡ. Những ly cocktail là từng bước họ đến gần nhau.…
Lựa chọn sống một cuộc đời như thế nào là tùy thuộc vào mỗi người chúng ta, đúng không?…
Vì một người cần có một người và vì có những người đặc biệt với chúng ta cho dù thế giới quay lưng, vẫn xứng đáng được giữ lại trong đời.…
Điều khiến bạn tiếc nuối nhất trong cuộc đời mình là gì? Có phải là đã bỏ lỡ một ai đó rất quan trọng không?…
William phát hiện ra bạn diễn, người đóng cặp với mình trên màn ảnh và cũng là người anh thân thiết, Est - đang trong một mối quan hệ bạn tình với một người bạn cũ. Điều đó khiến William bắt đầu hoài nghi về cảm xúc của mình và về mối quan hệ giữa hai người.Author: suckerforpran14Ủng hộ tác giả tại đây: https://archiveofourown.org/works/62618326?view_full_work=true…
Ai bảo tình đầu khó quên? Tình đầu là không bao giờ quên được.Đôi khi, nó nằm yên trong một cuốn album phủ bụi - nơi những bức ảnh lưu giữ bóng dáng của một thời tuổi trẻ không trở lại.…
"Nếu hôm nay em phải chết, em muốn viên đạn bay ra từ nòng súng của anh"…
Người ta bảo, khoảng cách gần nhất giữa hai người không phải là một cái chạm, mà là một ánh nhìn đủ lâu.Với William, 5cm chính là khoảng cách giữa tim anh và người anh không thể có được.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Hạnh phúc chẳng phải đích đến, cũng không phải phần thưởng.Hạnh phúc là thói quen.…
quả cà chua số mộtooc,ooc,ooc,chuyện quan trọng nói ba lần.summary:sẽ chẳng bao giờ william nghĩ cậu yêu sâu đậm est chỉ vì một ánh nhìn vào lần đầu tiên gặp mặt.sẽ chẳng bao giờ est nghĩ william sẽ là người đồng hành cùng anh suốt quãng đời còn lại.nhưng một ngày xuân tháng ba mát mẻ, william đưa est đến vùng biển mà anh thích, chọn những món ngon mà est thích ăn nhất, tham gia những hoạt động mà anh nói muốn cùng cậu tham gia, cuối cùng là đeo lên tay anh chiếc nhẫn mà cậu đã chuẩn bị trong hơn một năm.tình yêu của một cậu nhóc hai mươi tuổi, vụng về và non nớt, vậy mà vẫn đủ lớn để ôm trọn lấy est, khiến anh cảm thấy an toàn.khoảnh khắc đó, est cảm nhận được mọi điều về william, có chân thành, có kiên nhẫn, có bao dung, có vị tha, có dịu dàng.đối với william, est là món quà mà ông trời ban tặng cho cậu.nhưng đối với est, william chính là phước lành, là điều tốt đẹp nhất của anh.…
Couple chính: Nut x HongNhân vật phụ: William(Wolo), Lego, Tui, EstBối cảnh: Nhà chung của LYKN tại Thái Lan…
Có những người bước vào đời ta, không ồn ào, không hứa hẹn, chỉ lặng lẽ ở lại như nắng ấm sau cơn mưa. William gọi đó là tình yêu, còn Est chỉ gọi đơn giản là "nhà".…
william cứ đi mãi trên con đường ven sông, từ những ngày có nhịp chân quen thuộc song hành, đến những ngày chỉ còn tiếng mưa rơi vội vã xuống nền đất.…
những chap truyện siêu ngắn hoặc không.***lowercase, văn với text đan xen, xàm…