[LONGFIC] TaeNy's Love [Chap 4], Taeny
…
mỗi năm đều có một mùa hạ; nhưng không phải mùa hạ nào cũng gặp được người ở mùa hạ năm ấywritten by @Tuế Tuế Niên Niên Bất Tương Phụ…
Truyện được viết dựa theo bộ phim cùng tên.…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nếu có gì mong các bạn hãy góp ý. Nếu lần này không vấn đề gì thì mình sẽ đăng tiếp một longfic ________________________________________________________________ Lavender mang trong mình ý nghĩa của sự chờ đợi và lòng thuỷ chung. Nó đã chứng kiến cả một mối tinh đẹp nhưng có ai ngờ nó lại chứa đựng biết bao nhiêu đau khổ, hối tiếc về sự ích kỉ và lừa dối của một chàng trai Trong tình yêu hi không nên chứa đựng sự lừa dối nhưng có đôi khi sự lừa dối đó lại là một chuyện tốt. Nó sẽ không làm tổn thương đến người mà mình yêu thương nhất…
Gia đình cậu bị sát hại cậu từ đó trở nên lạnh lùng Anh sống trong một gia đình hạnh phúc Cả hai đều có hôn ướcNó thích hắn từ cái nhìn đầu tiênHắn thì lại thích tự do mà không cần ai quản…
Đây là ver phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả nên mong mọi người không mang ra khỏi wordpress: https://dungcherry2501.wordpress.com/ và wattpad: https://www.wattpad.com/DungCherry99…
" Em có biết bản chất ngoại lệ nó như thế nào không? Ngoại lệ vốn đã vượt quá giới hạn rồi nhưng vì thương nên sẵn sàng chấp nhận đó."…
"♫ 𝘈𝘯𝘩 𝘭𝘢̀ 𝘬𝘦̉ 𝘮𝘢𝘺 𝘮𝘢̆́𝘯, 𝘭𝘶𝘰̂𝘯 𝘭𝘢̀ 𝘬𝘦̉ 𝘮𝘢𝘺 𝘮𝘢̆́𝘯𝘚𝘦̃ 𝘭𝘢̀ 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘥𝘶𝘺 𝘯𝘩𝘢̂́𝘵 𝘤𝘩𝘪𝘦̂́𝘯 𝘵𝘩𝘢̆́𝘯𝘨 𝘵𝘳𝘦̂𝘯 đ𝘶̛𝘰̛̀𝘯𝘨 𝘵𝘰̛́𝘪 𝘵𝘪𝘮 𝘦𝘮♫"…
niên hạ x hệ thống xuyên nhanh x cổ đại x có chút kì ảo x trang phục cổ phục (đôi khi là áo giao lĩnh )miêu tả sẽ giống vậy cặp chính: TRẦN AN MIÊN X HUỲNH TRÍ CẶP phụ chx nghĩ tới:))) tạm thời là như vậy…
Author: NacrissaRating: TPairing: VKook (main), MonJin, JiHope, Suga FA =))))Category: Longfic, Cổ trangDisclaimer: Các nhân vật thuộc về nhau nhưng không ai thuộc về tui :’( SummaryMưa.Mưa rơi tầm tã,rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của hắn, như muốn rửa trôi hết những giọt nước mắt vương trên khóe mi,hết những kỉ niệm và đau khổ mà mối tình đó gây ra. Những vết thương hằn sâu trong trái tim đã trở thành những vết sẹo sâu hoắm,mỗi khi nhìn thấy người, vết sẹo đó lại càng lúc càng sâu,nhấn chìm trái tim hắn trong hối hận và đau khổ.Trong vườn đào,một thiếu niên với đôi mắt trong veo đã hỏi hắn “huynh à, tại sao hoàng thượng lại luôn ở trong hoàng cung? Cả thiên hạ này là của người, vậy mà người chỉ ở trong hoàng cung với bốn bức tường như vậy,người không thấy buồn sao?” .Đến bây giờ,ngay cả hắn hay cả hoàng thượng đều không trả lời được câu hỏi đó,nhưng từ lúc đó,hắn đã có dự cảm không hay về những điều sắp xảy ra.Ngày lễ sắc phong,vẫn là thiếu niên đó,vẫn là khuôn mặt xinh đẹp đến kinh tâm động phách đó nhưng đã không còn nét ngây thơ mà là sự ưu buồn và lạnh lùng trong đôi mắt. Còn hắn thì cúi người trước y,cổ họng phát ra từng tiếng thỉnh an,khô khốc,lãnh đạm.Ngày tuyết trắng ngập trời,thiếu niên đó,một thân áo đỏ,kiều diễm,xinh đẹp,như bông hoa bỉ ngạn nổi bật trên nền tuyết trắng. Bông hoa xinh đẹp đó chạy đến bên hắn,khuôn mặt lạnh lùng,bi phẫn nhưng từng câu hỏi thốt ra lại ứ nghẹn,như thấm đẫm từng giọt nước mắt: “Huynh đã từng nói sẽ bảo vệ ta,tại sao lại buông tay? "…