Thời không sai lệch, từ trường hỗn loạn, cảnh báo kích hoạt trò chơi Linh Cảnh!Note: Quang Tiệp cùng Lan Cửu qua cửa, đảm bảo x2 cẩu lương!Cảnh báo OOC ⚠️_________________Trời ơi, tui quá luỵ họ đến nỗi lập hẳn một acc mới vì họ luôn 🥺 Trong cơn vã ke đói fic lại nhân ngày kỷ niệm một năm phim nhảy dù nên xin phép góp một con hàng tự đẻ be bé cho vui cửa vui nhà, chị em đọc fic hoan hỷ nhe!!!…
Hắn - một kẻ lười biếng.Hắn - con của vợ lẻ, thân phận hèn mọn.Che giấu lai lịch, tung hoành thương trường 10 năm bất khả chiến bại.Đến cuối cùng hắn chỉ là một kẻ lười biếng cô độc, không nơi nương tựa, mang theo truyền kỳ của mình chết đi.Kiếp này, hắn là danh môn hoàng tộc, kiều thê viên mãn.Thiên hạ phong vân, triều đình tranh đấu, khắp nơi tranh đoạt.Trong thời khắc dầu sôi lửa bỏng, một kẻ lười biếng, đạm mạc danh lợi như hắn phải làm sao, nên đi bước nào?Đến cuối cùng, ai mới là rồng trong loài người?…
Trích lời tác giả Vu tình:Ta viết "Công tử Nhàn Vân" với mục đích: Xem xong, trong lòng là một cảm giác trời trong nắng ấm, cảnh vật sáng ngời. Tin ta đi, ta tuyệt đối không phải loại tác giả thích viết bi kịch. Ta chỉ thích viết loại tiểu thuyết trời trong nắng ấm mà thôi!Truyện trong top 50 ngôn tình hay nhất TQ!Nguồn: ebook…
Tác giả: Hoa Hải Đường.Vì mình thích 2 nhân vật này nên mình viết vì nhân vật Thường Tự và Trần Phẩm Minh (thư ký Trần). Ai không thích có thể lướt qua, xin đừng nói lười cay đắng.Thể loại: A x B, văn phòng, yêu thầm,ngọt.🌙 VĂN ÁN - Mùi trà lạnh trong buổi chiều muộnThường Tự là alpha cấp cao, thư ký của Hoa Vịnh, là một người sống nguyên tắc đến mức tưởng như chẳng còn hơi ấm của con người.Anh từng có một mối tình đẹp, nhưng kết thúc bằng tan vỡ. Người cũ đã có hạnh phúc mới, còn anh thì chôn mình trong công việc, lặng lẽ đi qua mười năm không dám yêu thêm ai.Trần Phẩm Minh là beta, thư ký của Thịnh Thiếu Du.Cậu không nổi bật, không mạnh mẽ, không có mùi pheromone riêng để người ta nhớ, nhưng lại có cách quan tâm khiến người khác không thể quên.Trong quá trình Hoa Vịnh theo đuổi Thịnh Thiếu Du, Thường Tự và Phẩm Minh thường xuyên phải phối hợp và cũng từ đó, một mối dây vô hình hình thành giữa hai con người tưởng chừng chẳng liên quan.Phẩm Minh yêu trước, bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng của một người biết mình không có cơ hội.Còn Thường Tự thì né tránh, không phải vì ghét bỏ mà vì sợ. Sợ tổn thương, sợ yêu sai, sợ lại mất đi điều gì đó mà anh đã không còn đủ can đảm để giữ.Mãi đến khi tất cả những người xung quanh đều có được hạnh phúc Hoa Vịnh cùng Thịnh Thiếu Du, Cao Đồ cùng Thẩm Văn Lang, Thường Tự mới nhận ra, lòng mình chưa từng trống rỗng như anh vẫn tưởng.Nhưng khi anh quay lại tìm cậu, Phẩm Minh đã tự ti cúi đầu, khẽ nói:"Tôi chỉ là một beta, không xứng với an…
Một fic khác tiếp nối trường tương tư (Fic đã hoàn)Dành riêng cho Liễu Yêu ĐảngVui lòng next nếu bạn cảm thấy không phù hợpfic 18 chương (đã hoàn)__________________________________________Giới thiệu:Chị từng nghĩ chỉ cần một người khiến chị cảm thấy an toàn và phù hợp thì chị nên ở bên người đó. Sau này phải rất lâu chị mới nhận ra, cảm giác an toàn thực sự không thể dựa vào lời hứa của người khác, nếu thực sự yêu một người là không do dự, chị sẽ sẵn sàng hy sinh vì người ấy mà không có bất kỳ hy vọng nào, và dám mạo hiểm dù cho có đi vào tuyệt vọng_________________________________________Hóa ra mục đích của việc quay lại cuộc đời này là để gặp lại chàng, cùng chàng chính thức nói lời chia tay _________________________________________"Nàng ấy là niềm tin từ bầu trời, còn ta là nô lệ từ biển cảNàng ấy xé rách đôi cánh và rơi xuống. Ta trút bỏ vảy và bay lênNàng ấy là khe hở duy nhất trong trái tim sắt đá của ta, là đóa hoa mãi mãi không tàn do tình yêu của ta nuôi dưỡng, cũng là ý nghĩa duy nhất trong quãng đời còn lại của ta.Một thoáng nhìn qua trong cuộc đời này, một ánh nhìn tồn tại mãi mãi.Chết không phải là kẻ thù đáng sợ, cũng không phải là sự kết thúc."___________________________________________Cảm ơn vì các bạn đã đọc…
Đoàn sủng Cung Viễn Chủy, toàn bộ Cung môn đều chiều ChủyChỉ gồm tình thân, các cp trong phim vẫn giữ nguyên nhưng không tập trung tới tình cảm nam nữ, chỉ xoay quanh về ChủyThiết lập: Thời gian khác với trong phim, có chút OOC với trong phimVốn chỉ muốn an nhàn đọc truyện, nhưng tìm được truyện quá hợp ý, muốn chia sẻ với mọi người, mong mọi người ủng hộĐây là truyện đầu tiên đăng trên tài khoản này, có sai sót gì mong mọi người lượn thứTruyện tự edit chưa có sự cho phép của tác giảNguồn: Lofter…
- Tác giả: Thất Vi- Dịch: Blog Tiểu Công Tử - 小公子- Bài dịch thuộc quyền sở hữu của Blog Tiểu Công Tử - 小公子, vui lòng không tự ý repost.- Giới thiệu truyện: Nếu một ngày em rời xa anh, em sẽ không để lại cho anh một lời nào. Bởi vì điều em muốn nói với anh, trước đó em đã dùng tất cả tình yêu của đời mình để nói rồi.______"Một người bạn từng nói với em rằng: Thế giới của cậu quá nhỏ, nên trong mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy người đó. Cậu nên ra ngoài đi dạo, cậu sẽ thấy thế giới rộng lớn đến mức không có gì là không buông bỏ được." Cô ấy dừng lại: "Thế giới thực sự rất rộng lớn. Em đã gặp đủ loại người trong hai năm qua. Tuy nhiên, trái tim em rất nhỏ, chỉ có thể chứa người đó."________________Mọi người theo dõi các tài khoản này nha, đây là tài khoản chính chủ. Tất cả ID trên mọi nền tảng của blog đều là "blogtieucongtu". Nếu có acc nào khả nghi reup k xin phép, xin hãy liên hệ với t ❤️ Xin mọi người hãy lựa nơi mà đọc, đừng làm giàu cho bọn ă.n c.ắp. Cảm ơn ạ 🙆Wattpad: https://www.wattpad.com/user/BlogtieucongtuFacebook:https://www.facebook.com/Blogtieucongtu/Tiktok: https://www.tiktok.com/@blogtieucongtu?_t=8UhpGf79QP3&_r=1Instagram:https://instagram.com/blogtieucongtu?igshid=YmMyMTA2M2Y=Youtube:https://youtube.com/channel/UCmgRb-37sa9cj9gjb-rI-wA#Blogtieucongtu…
Người ta nói trúc là biểu tượng người quân tử. Có thật như vậy không? Trúc xanh, trúc gặp gió nương mình. Trúc xanh, trúc rỗng, trúc mục ruỗng từ trong tâm khảm Vốn sinh ra đã là như vậy, dù có nuôi trồng trên đất khác, chăm sóc trong điều kiện khác có thay đổi bản chất được không? ===================================* Cảnh báo: OOC, tình huống vượt khỏi nguyên tác. Drop tùy hứng…