Couple chính : Thạch Mạn Kha × Mục Y Tiềm(Học bá hiền lành hơi lưu manh công × thích bắt nạt người khác thụ, cường công cường thụ) Thể loại : đam mỹ, điền văn, thanh xuân vườn trường, hiện đại, 1v1.Văn án (siêu ngắn): Chuyên tình cảm nhẹ nhàng của hai thằng con trai to con cùng lớp..[Truyện tự yy, viết để thỏa mãn nỗi lòng muốn ship couple =))))] .Số chap: khoảng 20-30 chap.…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…
Tên truyện: Một chút dư vị cảm xúc.Ship: Lưu Kiêu x Lục Quang.Tác giả: Sylvin.Nguồn ảnh: @liuxiaowl trên X/twitter."Gặp lại em ngày ấy...Con mèo bướng bỉnh, lần đầu gặp đã đem cho anh ấn tượng khó tả. Con mèo đem cho anh những vết xước, vết cào, những vệt dài sâu thẳm trong tim tôi giờ đã thành sẹo.Con mèo nhỏ dưới nắng, dịu dàng dưới phía cửa sổ, những cuốn sách lật qua lại trong gió, đánh dấu lần đầu tiên, gặp em.Rồi ở đấy ta cầm lên bó hoa lưu ly...Cuốn lại thành vòng hình tròn nhỏ, đan vào tay em.Như một lời thề ước không thể chấm dứt, trong ba năm đầy hạnh phúc mà nghĩ lại thật tiếc nuối.Thế mà cũng gắn bó được gần ba năm, hoặc anh cũng không rõ nữa.""Rồi sao? Ai cũng một ngã, nhưng lần này gặp nhau, quả là duyên số mà anh sắp đặt."*Chú ý:- Nhân vật không phải của tôi!- Ngoài Wattpad, nội dung truyện không có mặt tại bất cứ các app khác, nếu xuất hiện đều là ăn cắp!- Không mượn bất kì nội dung nguồn ý tưởng (đây là ý tưởng gốc), và tác giả không cho phép đạo nhái ý tưởng.- Ai không thích có thể không đọc truyện, vui lòng không đục ship.- Nội dung tương đối nhẹ nhàng, theo tâm lý của Lưu Kiêu.- Tác giả hoạt động trên hai nền tảng Mangatoon/Noveltoon và Wattpad, nhưng không đăng lại truyện trên cả hai nền tảng, mong độc giả thông cảm.…
Một câu chuyện xàm xí. Nội dung là gì? Đọc đi thì bik. Có thể qua bộ này độc giả có thể bik một số thông tin về tui á. Vì tui sẽ xuất hiện trong này mà. Click vào và đọc ngay và luôn đi nhé! Chỉ tiếp fan hoặc ai thik đọc thì đọc. Thành phần toxic hoặc anti thì mời đi cho! KHÔNG TIỄN! Don't re- up dưới mọi hình thức! Tuyệt đối KO gán ghép lên người thật và ko nhận gạch, đá và cà chua ( nhà thừa nguyên liệu rồi).Các cp;Kỳ HâmTường LâmVăn HiênNguyên HúcDật TrạchYêu độc giả!Chỉ có trên Wattpad, ai đăng chỗ khác vui lòng trả bản quyền lại cho tui đi Tác giả: Hoseki…
THIÊN MỆNH Tác giả: Sakami Ironoya Thể loại: ĐAM MỸ, hiện đại, huyền huyễn (phi logic), ôn nhu trung khuyển thâm tàng bất lộ công x lạnh lùng thâm trầm thụ, trước ngược sau ngọt, HE. Thụ: Shun Kamaowa, quá khứ bi thảm, hiện tại lạnh lùng, quyết đoán, khô khan. Là vua của Vương quốc Mokanza. Công: Urichi Mongomuwa, với người ngoài thì khôn ngoan lãnh tĩnh, với vợ thì ngoan HƠN CẢ CÚN, luôn vẫy đuôi bám làm nũng, đệ nhất thê nô, ôn nhu, sủng thụ.…
tình cảm ở lứa tuổi học trò chỉ là một phút bồng bột, nhưng tình cảm đó ăn sâu vào trong suy nghĩ của tớ đã nhiều năm, đến giờ khi cậu xuất hiện lại trước mặt tớ, tớ phải đối diện với cậu, tình cảm vẫn còn, muốn chấp nhận cậu nhưng tớ sợ tớ sẽ bị tổn thương một lần nữa…