Truyện viết về thời khắc lịch sử của bóng đá Việt Nam khi ĐTQG Việt Nam được lọt vào vòng chung kết Asian Cup nhưng không may sau đó chúng ta lại để thua trước đội tuyển Jordan rất tiếc nuối. Tuy nhiên dù sao đó cũng là kỷ niệm đẹp nhất đối với những người hâm mộ nói riêng và đột tuyển Việt Nam nói chung 🇻🇳…
Thầy có sợ điều gì không? Em sợ phải đi học. Không phải như mọi người nghĩ. Em sợ thất bại khi phải đi học. Em sợ mọi người phát hiện em yếu kém. Em sợ bị phát hiện mình không có cơ hội. Em sợ mình không thể mơ mộng, vì hiện thực không thể vượt qua sẽ tát thẳng vào mặt mình. Em vẫn không thể tin mình không phải là người đặc biệt. Từ ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài thế giới, đứng trong ngôi nhà của em mà không phải của người khác, đã từng, em nghĩ mình thuộc về một tương lai đầy hy vọng. Đây là thước phim tua ngược. Nhưng em cứ lớn dần mà không thấy tương lai của mình đâu.Đến lúc bước lên toa tàu, đến cái tuổi hồi bé mơ từng đặt chân đến, em vỡ mộng, đau nhói tim vì thất vọng. Ở đây chẳng có gì cả. Vậy mà em không đủ dũng khí quay về, vì quá khứ của em cũng chẳng có gì lấy làm êm đẹp. Nếu không, tại sao em lại chạy trốn? Em chẳng biết mình nên đi đâu, về đâu cả. Em không muốn tiếp xúc với ai, cũng không muốn mở miệng nói chuyện. Có người hỏi: "Em bị làm sao? Em không hài lòng gì ư?" - Em chỉ mệt thôi. Dẫu có nói những lời thật lòng, em cũng không thể có được điều em mong muốn. Số phận không quay hướng kim chỉ nam em mong muốn. Hóa ra, tồn tại là để chứng kiến ý nghĩa vụn vỡ và bay đi thế này ư? Mỉa mai thay, những người vô lố[email protected]ững ngày nối tiếp nhau, mỗi ngày tớ có lời muốn gửi cho cậu.…
Thể loại: Tình trai, Hài hước, Bot cưng top, Bot đội top lên đầu.Warning: Top từng thích người khác trong lúc bot theo đuổi mình.Giới thiệu:Trường Phong - thầy giáo trẻ mới vào nghề vì giải cứu hai nhóc học trò mà lọt vào tầm ngắm cùa 'ác ma' bán cá viên chiên trước cổng trường. Hắn bám theo anh, ngày qua ngày buông những lời tán tỉnh sến tới tận óc khiến anh vừa xấu hổ vừa phải tình cách trốn tránh. Thế nhưng Phong lại không hề hay biết rằng giữa mình và hắn còn có một cuộc gặp gỡ từ rất lâu về trước, chỉ bởi một ánh mắt thoáng qua năm đó mà hắn không cách nào quên được anh. Trích đoạn:"Em thích ông giáo đó hả?" Hắn hỏi."Ông cái gì, người ta còn trẻ hơn anh đó." Phong bĩu môi rồi đột nhiên quay sang đối diện với hắn: "Nếu vậy thì sao?"Hắn nhún vai, cười cười ra vẻ đáng thương: "Thì anh lăn ra đây ăn vạ chứ sao nữa, khóc um sùm cho hiệu trưởng nghe rồi đuổi việc cả hai luôn.""Nói cứ như anh dám khóc ấy, mặt mũi để đâu nữa." Thầy giáo đưa tay vỗ cái bép lên vai hắn: "Nào, khóc thử tôi coi.""Vậy nếu anh khóc thì em có chịu quen anh không?""Chắc là có." Phong bật cười thành tiếng."Em nói rồi đó, đừng có nuốt lời.…
Diệp Kiều Nàng đã 500 tuổi và đã vượt qua cảnh giới qua cảnh giới chân tiên nhưng lại rơi vào trạng thái vô thức...Nàng giờ chỉ là linh hồn nhìn thân xác của nàng thở đều đều mà trầm tư...Mọi người đến thăm nàng lo lắng cho nàng, nàng muốn an ủi họ nhưng họ chẳng nghe thấy...---nàng nhìn những sư huynh và những người bạn tốt của nàng đang lo lắng nàng biết nàng muốn nói, nàng chạm vào họ nhưng tất cả chỉ là vô định...…