Long-fiction/ 3P× Đừng bê em nó đi đâu, đăng duy nhất ở Wattpad x --------------Truyện viết ra chỉ mang tính chất giải trí, không cổ súy cho các hành vi làm ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tụcSuper cringe, cân nhắc trước khi đọc---------------Phần này dành riêng cho "các nvc" + Đừng đấm mình nhé, mình yêu bạn, mình thì bình thường + Chúng mình đọc và KHÔNG đánh giá + VUI là chính thôi…
"Ủa bạn dễ thương gì đó của mày kèo trên hả Minh?""Đớn không Lê Mạnh Hùng?""Bé chụp hình cũng đáng yêu dễ thương nhưng mà làm không làm lo xin in4 nên đổi người đi Tuấn.""Sống trên đời tao có hai việc cần làm một là làm con của cha mẹ hai là làm quản lí cho Thế Nam.""Ví dụ mà mình hơn 20 tuổi đầu rồi thì mình nói chuyện đàng hoàng xíu đi? chứ chùi chùi là cái gì? Huy không hiểu và cũng không thể hiểu." →→→→→→←←←←←←-chưa des bìa truyện...-fic lấy hoàn cảnh hầu như đều là ở đất việt nên những cái tên thân thuộc là chuyện hiển nhiên.-fic sẽ không cập nhật thường xuyên, vì nó cũng như phong thái của tớ trước giờ là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.-hơi trẻ trâu:33đây là chiếc textfic ngọt ngào, hài hài (có lẽ là) duy nhất trên account của tớ so với những chiếc fic SE kia nhma cũng mong mng đọc nó với tâm trạng vui vẻ…
❝rikkidseok đã ủng hộ cheamiin $6969.❞──────────‣ written by jeonthesun / vy 🌞‣ started: 090816 ☁‣ cover by moonplump / huyền 🌙‣ art belongs to 丸紅茜 (@malbeni) on twitter.…
Hơi ngọt, có. Hơi cay, có. Hơi độc, có .|Tình yêu có thể giữa những người tốt- cũng có thể giữa những kẻ tồi tệ|...Truyện đoản văn tự viết.|Nhân vật không thuộc về tôi, nhưng số phận của họ thì có| - Nếu vừa ý, đừng quên để lại 1 vote ủng hộ tác giả nhé -…
"đứa nào dám đụng vào soobin của tao thì đừng trách tao quá đáng!"•trong truyện có sử dụng nhiều từ ngữ nhạy cảm nên mọi người cân nhắc trước khi đọc nha>3<•author hứng lên thì viết nên ra chap không điều đặn mong mọi người thông cảm ạ♡___thể loại: textfic, văn xuôi,...tùm lum tà laauthor: jang soojin…
Tag: Thanh xuân vườn trường, hiện đại và ngã cây 😬Những câu chuyện xoay quanh cuộc sống sinh dziên đây tươi đẹp và hài ẻ của nhóm hề mới nổi và nhóm hề lâu năm 🤡💦 Tất cả chỉ là những câu chuyện thường ngày của các anh em trong trường. (Vì tui mới ra trường nên muốn ăn mày quá khứ 🤧)Nhóm hề mới nổi (năm nhất): Patrick, Lâm Mặc, Trương Gia Nguyên, CaelanNhóm hề lâu năm (năm tư): Oscar, Santa, Riki, AK, Châu Kha Vũ, MikaVà một số diễn viên khác 👀Status: still sáng tác, khi nào xong tớ sẽ update toàn bộ trong một lần.#kepat…
𝑻𝒆𝒙𝒕𝒇𝒊𝒄 ~ [Nguyên Châu luật] ~ Petrichor - _____________________________________________🌱Tựa truyệnTôi đã từng nghe câu chuyện của một người ca sĩ vãng du, người lúc nào cũng đem theo bên mình cây đàn guitar đã sờn nước sơn. Hỏi ra, người ấy chỉ cười và nói rằng với người, đó là bảo vật trân quý.Mưa rơi, từng hạt từng hạt. Không khí xung quanh bốc lên một mùi hương kì lạ, thoang thoảng hương tử đằng, man mác chút dư vị còn sót lại sau một tách trà chiều. Nhưng, nồng đậm hơn cả là mùi đất sau cơn mưa.Mưa rồi! Châu Kha Vũ trước nay chưa từng thích mưa, thậm chí chán ghét cái mùi ẩm mốc bốc lên sau cái xối xả của trời đất. Mưa cùng những ảo mộng kì lạ day dứt một đời Kha Vũ.Nhưng thật may, mưa lại cũng có thể đọng lại bên cậu một dáng hình. Một người lạ thay lại thích mùi đất sau mưa. Người ấy bảo sau cơn mưa mọi thứ chẳng phải được gột rửa hay sao, trả lại đất trời vẻ nguyên sơ như thuở ban đầu, đầy an tĩnh.Thật đúng, chỉ là Kha Vũ cậu vẫn không thể thích mùi đất sau mưa. _🅟🅔🅣🅡🅘🅒🅗🅞🅡_✍️:Tử Đằng khai hoa - 紫藤开花…
Chỉ là nơi để tôi sìn OTP của mình.OTP ngoài đời đủ đau khộ rồi nên tôi chỉ viết truyện HE, đa phần là những mẩu truyện ngọt ngào hoi.Tôi chưa viết fic bao giờ, ngành học cũng không liên quan gì viết lách luôn, còn hơi khô khan cơ, nên khum hay xin đừng nói lời cay đắng nhaaa.Tôi thích đọc cmt của mn lắm, nên mn đọc rồi thì có thể để lại lời nhắn gì đó được khum :vtrong fic có thể dính 1 xíu các cp khác, nhưng chỉ là xíu xíu hoi:v…
cre bìa:özlemmHyunjin cười nhiều nhưng luôn sợ bị bỏ rơi, còn Felix ấm áp vừa đủ để không ai chạm quá gần.Họ đứng cạnh nhau, im lặng, dè chừng, nhưng ánh mắt lại vô thức tìm về cùng một chỗ.Và từ những điều rất nhỏ, căn trọ ấy dần không còn là chỗ ở tạm, mà trở thành nhà.…