Sói tru nơi gò lạnh,Gió rít đồi hoang vu.Nấm mồ nơi hiu quạnh,Giữa chốn rừng âm uHồn ai nơi rừng thẳm,Kêu, gào, khóc rồi cười.Lá cây màu xanh thắmBỗng máu nhuộm đỏ tươi.Xác ai treo lủng lẳng,Dưới bóng cây rừng giàTiếng thét gào văng vẳngHồn vấn vương ám tà.Gió réo lên giận dữ,Sấm vang tiếng oán hờn,Mạng con người sinh tử,Ngập trong tiếng van lơn...." Hồi chuông tử thần đã vang lên đến giờ đi săn rồi! "…
"Xin chào kí chủ, ta là hệ thống số 1314. Kí chủ đã được lựa chọn là người thực hiện nhiệm vụ cùng ta""Lựa chọn? Đây là đâu chứ?""Đây là một thế giới khác thế giới kí chủ đang sống""Ta phải làm gì?""Giúp các nam chính công lược được tiểu sư đệ-Bách Lý Đông Quân của ngươi""...." Ta muốnnnnnn về…
Phúc Nguyên hay tự hào là em rất giỏi giữ bí mật hoặc hành động lén lút, ăn vụng trong lớp cũng tự tin, lướt mạng bắt map trong âm thầm cũng tự tin, mà chắc chuyện em lặng lẽ thích Long chẳng ai biết cũng tự tin vô cùng. Long Hoàng thì không nghĩ thế đâu.…
/em muốn mỗi ngày khi thức giấc, người đầu tiên em được nhìn thấy bên gối, là anh//dù cho năm năm, mười năm hay mấy mươi năm về sau, sơn vẫn ôm anh ngủ nhé/…
- Thấy tòa kí túc B bên kia không- Ừa, sao - Đừng dại động vào hội đó nha, bọn nó đánh thì cũng đừng méc tao- ỦaKí túc xá B trường nghệ thuật say hi hôm nào cũng lên trang trường, vì những cá thể đẹp trai, nhưng ồn hơn cái chợ…
Truyện mang yếu tố và mục đích xàm lồn vui lòng cân nhắc.Không dành cho người già mang thai, trẻ em hút thuốc, đàn ông cho con bú và đàn bà mới cắt bao quy đầu.Cảm mơn.…
Tiếp tục trữ hàng All x Nguyên Thuỷ NhânBản dịch lấy nguồn chủ yếu ở lofterNhững truyện có thêm chữ R đằng sau sẽ có cảnh H 18+, babi nào chưa đủ tuổi không khuyến nghị vào đọc…
[Tan học đợi tôi]92 chương + 4 chương phiên ngoại.❗️❗️ Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả và phiên dịch.Tác giả: Tương Tử Bối.Phiên dịch: @the17film.Biên kịch: Chước.…
Lí Ân là con gái út của Phất lão gia - địa chủ ở vùng đất này. Khi còn bé, cô từng bị bắt cóc suýt thì bị bán cho một tên vô lại ở kinh thành để làm nô lệ nhưng may mắn là Lí Hoàng - anh trai của cô - cứu kịp và đưa cô về. Tuy nhiên, cô cũng ngây ngốc chẳng còn biết gì từ đó - cô trước khi bị bắt cóc thì là người rất thông minh, lanh lợi, mang nét đẹp sắc sảo - và ông Phất đã tìm mọi cách chữa trị cho con gái mình nhưng vẫn không có kết quả, nên đành cô như vậy luôn. Khi đến tuổi kết hôn thì ông cũng chẳng thể gả cô cho ai vì ông không an tâm, ông sợ con gái mình chịu thiệt, bị khinh miệt. Trong khi đó, cô cứ bám theo một cô gái tên Bối Cơ - là hầu trong nhà, là trẻ mồ côi, cô nhìn thấy nàng ấy cực khổ, làm lụng không ngơi tay, bệnh cũng chẳng dám nghỉ,... cô thương nàng nhưng cô chẳng biết tình cảm đó là thương, cô chỉ nghĩ đơn giản là cô muốn nàng ở cạnh mình, không muốn ai ức hiếp hay khinh thường nàng và cô nghĩ đến việc kéo nàng ra khỏi sự cực nhọc đó và giữ nàng bên cạnh mình, tự tay chăm sóc nàng nhưng cô chẳng biết phải làm sao nên đã đến gặp anh trai mình để hỏi chuyện rồi cuối cùng cô đã đề nghị với cha mình rằng cô muốn cưới nàng về làm vợ dù bản thân chẳng hiểu vợ là gì, chồng là gì chỉ biết đó là cách duy nhất để nàng ở cạnh cô, không ai dám thất lễ hay ức hiếp nàng nữa. Sau nhiều đêm suy nghĩ đến mất ngủ thì ông quyết định cưới Bối Cơ cho cô vì ông và cả anh trai cô đều nhận ra nàng chính là tia sáng le lói duy nhất có thể khiến cô biết thương, biết lo, biết sợ mất,...…