Một tuyển thủ Taekwondo gia trưởng, ghét sự thiếu trách nhiệm và không chung thủy, bất đắc dĩ ở chung phòng với một tuyển thủ bơi lội đào hoa, vô tư. Sự đối lập trong tính cách khiến cả hai liên tục va chạm, từ ghét ra mặt dần trở thành sự quan tâm khó hiểu. Hành trình từ ký túc xá đến đấu trường quốc tế, qua những thăng trầm của sự nghiệp và khủng hoảng niềm tin, họ buộc phải đối diện với chính mình để trưởng thành. Liệu người chỉ biết chiếm hữu và kẻ sợ bị trói buộc có thể tìm được tiếng nói chung trước khi quá muộn?…
Soobin: sao cậu cứ đem phiền phức đến cho tôi vậy chứ?Yeji: vì mk thích cậuvới các nhân vật: Soobin, Yeji, TXTvà thành viên của ITZYcốt truyện do mk không có thời gian suy nghĩ nên hơi tào lao xíu cặp chính: Soojicòn các couple còn lại sẽ lộn xộn nha! tại mk chỉ chú trọng đến couple chính thôi!😘😘😘Ko đc sao chép hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép của chính chủ!!…
Kí túc xá của CORTIS từng trải qua rất nhiều chuyện khủng hoảng: cháy nồi mì lúc 3 giờ sáng, làm mất hộ chiếu trước lịch trình nước ngoài, thậm chí Keonho từng làm gãy ghế công ty.Nhưng không ai ngờ thảm họa lớn nhất lại là chuyện Kim Juhoon biến thành em bé ba tuổi trong đúng một đêm.Từ một người chuyên quản lí cả nhóm, Juhoon giờ phải ngồi lọt thỏm trong sofa, mặc áo quá khổ và nổi cáu vì không mở nổi hộp sữa chuối. Trong khi Martin hoảng loạn tìm cách giải quyết, Seonghyeon thì bận véo má Juhoon mỗi năm phút một lần, còn Keonho gần như phát điên vì "hyung nhỏ xíu dễ thương quá trời luôn!!!"Vấn đề duy nhất là: Juhoon vẫn giữ nguyên tính cách "rùa con" của mình. Chỉ khác ở chỗ bây giờ cậu cao chưa tới mét thôi.…
tên truyện : dự án số 0.bối cảnh : học viện nội trú danh giá nhất Hàn Quốc : 𝐇𝐘𝐁𝐄 𝐇𝐈𝐆𝐇 𝐒𝐂𝐇𝐎𝐎𝐋.【 ? 】nơi quy tụ con cháu nhà tài phiệt, thiên tài, vận động viên danh giá và những học sinh ưu tú nhất.tỷ lệ đỗ đại học top đầu gần như tuyệt đối.nhưng... lại có một lời đồn tồn tại xuyên suốt 30 năm :"nếu tên mày xuất hiện trong danh sách số 0, không biết ngày mai liệu mày có thể nhìn thấy ánh mặt trời hay không."không phải là bỏ học, cũng chẳng là chuyển trường.mà là biến mất khỏi trí nhớ của con người, không ai nhớ tới mày.【 ? 】warning : phi logic (có thể bỏ não mà đọc) ; my au - ooc - tục - textfic(?) - lowercase.…
🎓 Trích:Lần đầu cậu Martin gặp nhỏ Byeol là khi hai đứa mới 5 tuổi. Mẹ cậu và mẹ Byeol đã là bạn thân từ thuở xa xưa nào rồi nên hai người vẫn thường xuyên qua lại. Martin nhớ rõ đó là một ngày nắng nhẹ, gió đầu xuân mang theo hơi thở tươi mới, và cũng mang cả cô nhóc Byeol ngờ nghệch chạy tới đời cậu. Ấn tượng đầu tiên của Martin với Byeol chỉ có một. Đó là "đồ đần". Cậu nhóc thường thấy từ này trên ti vi khi người ta hay nhắc đến những người đến cả đi bộ thôi cũng có thể té ngã. Lần đầu tiên gặp mặt, ngay tại quán cà phê nhỏ gần nhà, Byeol đã rất phấn khích vì gặp được Martin - cậu bạn mới. Cô nhóc hớn hở chạy đến, vấp ngã, kéo theo cả cái quần đùi hình cún con yêu thích của cậu xuống sàn. À, và cả mặt mũi của cậu nữa.Trong cái khung cảnh hỗn loạn giữa khuôn mặt bối rối của Byeol và tiếng cười văng vẳng của mẹ mình, Martin ngơ ngác đến nổi không nhớ phải kéo quần lên. Đầu cậu xoay chuyển giữa việc òa khóc, chạy về phía mẹ trốn hoặc kéo ngược cái váy của nhóc con trước mặt xuống.Và thế, đó là khởi đầu tình bạn của Martin Edwards và Yang Byeol.🛟 Lưu ý:- Bộ này mình dành để viết những fanfiction ngắn của thành viên Cortis nên các chương truyện khá ngắn và nội dung cũng chưa được logic, hoàn chỉnh lắm. Mong mọi người có ghé thì hoan hỉ bỏ qua.- Mình không phải fan Cortis. Chỉ là gặp mấy bạn nhiều và thấy dễ thương quá nên mới nổi hứng viết vài fanfiction ngắn để thỏa nổi lòng thôi. Các thông tin được đề cập trong truyện đa số là mình tra mạng nên nếu thông tin không đ…
Juhoon tìm thấy Martin ở State Library vào một ngày nọ ⚠️: Lấy ý tưởng từ The Veil, Juhoon bị khiếm thị, tức vẫn có khả năng nhìn thấy ở cự li gần hoặc rất gần, nên là 1000% OOC. Slice of life nhưng có yếu tố tình cảm, slow burn (?) và câu chuyện được kể dưới góc nhìn mình nhìn thành phố này của 1 du học sinh Úc ở Melbourne, special school teacher x underground rapper/model, mentioned keonhyeon, chữ nghiêng ở phần thoại nhân vật được xem là tiếng AnhDisclaimer:Tác giả không có kiến thức chuyên sâu về khiếm thị hay giáo dục trẻ khiếm thị nên nếu có bất cứ điểm bất hợp lí nào tác giả rất mong được góp ý chân thành để sửa đổi cảm ơn nhất nhiều1 chap có thể rất ngắn có thể rất dài, viết rất ngẫu hứng, ra chap chậm có thể là không hoàn vì the Veil cũng không hoàn nhưng mà bao giờ hết tụ điểm (tớ tự phong) "vui vẻ" ở Melbourne thì cho họ cưới nhau:)))))Lại là 1 chiếc hố mới do quá muốn viết về cuộc sống du học của cổ Kịch bản và cốt truyện là của tôi còn họ có là của nhau hay không thì tôi không biếtKhông có bất cứ một tình tiết hay diễn biến nào trong đây là thật, trừ khi đã được chính thức bởi nghệ sĩ hoặc công ty chủ quản…
Ở một góc phố hoang vắng, nơi ánh sáng từ những cột đèn thành phố chẳng thể chạm tới, có một cửa tiệm búp bê đầy bí ẩn. Không ai biết rõ nó đã tồn tại từ bao giờ, cũng chẳng ai đoán được ngày mà nó sẽ biến mất.Người ta đến đó không vì yêu thích búp bê.Họ đến vì đã quá mệt mỏi với chính cuộc đời mình. Đây là nơi họ đến để chạy trốn-trốn khỏi những khuôn mẫu khắt khe, khỏi những sai lầm đã ăn mòn tâm trí họ từng ngày.Có người phải sống dưới cái bóng của kẻ khác. Có kẻ lại cố trốn chạy khỏi lỗi lầm mình đã gây ra. Và cũng có cả những đứa trẻ bị uốn nắn, bị dán nhãn, bị cưỡng ép vừa vặn với hình hài và kỳ vọng mà thế giới của người lớn áp đặt lên chúng.Trong không gian ngột ngạt của tiệm, trưng bày những con búp bê kỳ quái-chúng chẳng phải là những món đồ vô tri bình thường. Bên trong mỗi con búp bê là một linh hồn đang giận dữ. Chúng không nằm yên trên các kệ gỗ cũ mòn. Có con khoác đồng phục học sinh bạc màu, mang trên mình vết bẩn, gãy tay, gãy chân. Có những con không còn mặt mũi, hoặc tệ hơn, có quá nhiều gương mặt chồng chéo quái đản.Người chủ tiệm là một chàng trai trẻ với nụ cười lạnh như lưỡi dao sắc, giọng nói thì nhỏ và sắc bén chẳng khác gì tiếng kim khâu va vào nhau trong không gian tĩnh lặng. Anh ta không chào đón bất kỳ ai ghé qua. Thay vào đó, anh chỉ im lặng quan sát, lựa chọn một con búp bê mà anh cho rằng phù hợp nhất với từng người vào cửa tiệm.Mỗi chương là một mảnh đời.Mỗi quyết định là một cú đánh đổi.Và mỗi cú đánh đổi đều có cái giá c…
Tác phẩm thuộc quyền sở hữu của STTK. Vui lòng không đăng lại, chuyển ver hoặc làm bất cứ việc gì ảnh hưởng đến quyền sở hữu tác phẩm của team.- STTK | WRITE -Bìa: Design by Min…