Tuổi 17 là tuổi đẹp nhất, là quãng thời gian khiến cho tôi vấn vương nhất, không muốn rời xa nhất. Nhưng thời gian vô tình, cứ trôi qua như vậy, mang theo những người tôi yêu thương nhất dần xa rời tôi....Cứ như vậy, chúng tôi trưởng thành.…
Là vài mẩu truyện nhỏ bạn đóm tự viết về nam đoàn 188 + gia chủ đoàn để giảm xì chét. Bên cạnh đó là qua các mẩu truyện ngắn bộc lộ suy nghĩ, cảm nhận của mình sau khi đọc từng truyện, từng cặp.Đợt này mình chuẩn bị thi đại học nên chưa thể cày 4 bộ còn lại để viết một cách trọn vẹn, nhưng thi đỗ, nhất định mình sẽ yolo đọc hết sạch luôn. yêu mọi người vì đã đọc nó, tui rất cảm động 😭…
ai chẳng phải già, đúng không? Tôi lo sợ một ngày bản thân sẽ quên mất những hồi ức đẹp đẽ này. Vậy nên trước khi chúng qua đi, tôi sẽ viết lại chúng tại đây...…
Tôi vẫn còn nhớ rõ, mười năm trước, cái đêm ấy, khi cha mẹ và đứa em chưa kịp ra đời của tôi bị kẻ thù tàn ác cướp đi mạng sống. Mất mát ấy đã khiến tôi như một cơn bão, cuốn phăng mọi thứ, để lại chỉ một đứa trẻ bị bỏ lại, may mắn được bác hai - em trai của bố - nhận nuôi. Gia đình bác, không có con cái, nên tôi đã trở thành đứa con duy nhất của họ, dù chỉ là danh nghĩa.Ngày hôm nay, tôi đứng giữa nghĩa địa, dưới tán cây hoa mận, trong cái lạnh se sắt của tháng Chín, khi gió thổi qua, tuyết bắt đầu rơi. Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải làm gì ngoài việc đứng lặng yên. Những cảm xúc hỗn độn vỡ òa trong lòng, tôi tự hỏi: "Nên buồn hay khóc đây? Chính tôi cũng không rõ nữa... lạnh quá..."Nhưng rồi, giữa không gian u tịch ấy, một cô bé trong bộ đồ mưa hình chú ếch xanh xuất hiện, cầm ô che cho tôi. Cô bé ấy, với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy xúc động, lại làm tôi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm. Và rồi, một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đã thay đổi hướng đi của tôi, từ nghĩa địa đến những ngã rẽ của cuộc sống, nơi mà không ai ngờ tới.Tôi không biết trước được rằng, cuộc sống này sẽ lại đưa tôi và cô bé ấy gặp lại nhau trong những hoàn cảnh éo le, những sự thay đổi bất ngờ, để rồi trở thành những mảnh ghép không thể thiếu của một câu chuyện dài, với những mối quan hệ phức tạp và những cuộc đua theo đuổi, yêu thương và sự đấu tranh.…
yolothì cũng không có gì đáng để đọc lắm:33, chỉ là một mẩu truyện ngắn mà tôi ngẫu hứng nghĩ ra thôi à:>> nói chung nó mang đậm chất nhật ký á^^.hmm, tôi nghĩ mô tả truyện vậy cũng đựt r hớ~~, chủ yếu tôi viết ra để lưu trữ cơ mà:| cơ mà nếu bn có hứng thú thì cx mời ủng hộ nhó(・∀・)( là gạch đá thì tôi cũng nhận mn ạ!! tôi đang cần xây nhà mới nhé! nếu mà là cà chua thối hay rau hư thì chắc tôi mang đi làm phân bón hữu cơ nhỉ, dù j thì cũng cảm ơn nhéeeee :D )…
• Đã 2 năm kể từ khi Produce x 101 kết thúc, minh chỉ là nhớ các anh ấy quá thôi nên quyết định làm cái fic này . Dù produce có dính llùm xùm gian lận phiếu bầu đi chăng nữa mình vẫn yêu các anh ấy rất nhiều. Biết là fic sẽ không được đón nhận nhưng mình vẫn muốn tiếp tục cái fic còn đang dang dở kể từ khi biết tin X1 tan rã! Mong các bạn sẽ thích cái bộ fic này của mình! Saranghae ~ ❤️ •…
• Văn án: một người đến Ai Cập vì đam mê, một người đến chỉ vì tiền. Hai chữ "định mệnh" nghe vô lí nhưng lại rất thuyết phục. Đọc thử thì biết =))) • Đây là sản phẩm không phải ngôn tình 100% và mang tính giải trí 60% • Cấm trẻ em dưới 3t và đàn ông đang cho con bú • Đọc truyện đi đọc gì ở đây nữa =)))…
- Giống như cây, cần có đủ bốn yếu tố là đất, nước, ánh sáng và không khí thì mới phát triển được. Trong tình yêu cũng vậy... Để cho nhau thở, để cho nhau được tự do chứ đừng gò bó gì cả thì đó là không khí. Cần có lời góp ý từ gia đình, thầy cô và bạn bè để được khai sáng như thế nào là yêu và yêu như thế nào thì đó là ánh sáng. Đối với đất thì nên mỗi ngày đổi cách yêu sao cho thật thú vị, thật lãng mạng để không gây chán nản cho đối phương. Còn nước thì lâu lâu ướt át tí thì tình yêu mới lâu bền, dài lâu. Đó là yêu đúng cách... Vậy thì Nhi Liễu... Chị yêu em... Vậy còn em? Em có yêu chị không?- .....Tôi hỏi cô ấy nhưng cô ấy lại không trả lời. Có vẻ tôi tự mình đơn phương rồi nhỉ? Tôi cười nhạt trước hành động nhạt nhoà của mình rồi đi. Nhưng, cô ấy đã ôm tôi và nói với tôi điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất!- E...Em yêu chị nhiều lắm Tử Nguyệt!!…