A cat a day keeps the sadness away
Những mẩu truyện về Lee Sanghyeok và 4 em nhỏ của ảnh…
Những mẩu truyện về Lee Sanghyeok và 4 em nhỏ của ảnh…
Mùa hạ qua đi, câu chuyện tình được cái nắng ấy chứng kiến giờ đây đã không thể cứu vãn. Là vì sao chứ? Vì sao chuyện tình yêu giữa người với người lại phức tạp đến thế. "Lee Sanghyeok, em chỉ muốn anh biết, chỉ cần anh quay đầu lại, Jeong Jihoon em luôn là nhà của anh!""Nhưng Jihoon à, anh đã làm tổn thương em rồi..."…
truyện đc viết bởi 1 đứa chết đói dokjoong, câu văn không hay lắm, ra đời với mục đích để ad tự thẩm du tinh thần ....…
- Một người là người thận trọng, ít nói, nhưng lại chứa đựng nhiều cảm xúc sâu lắng mà không dễ dàng bộc lộ. Người kia là một tâm hồn trẻ, khao khát tìm thấy sự nhẹ nhàng trong cuộc sống, sẵn sàng mở lòng và tìm kiếm sự kết nối qua những khoảnh khắc lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa. Mối quan hệ của họ phát triển từ những cuộc gặp gỡ bình dị, nhẹ nhàng, không vội vã, như những cuốn sách cũ - một chút hoài niệm, một chút lắng đọng, nhưng lại đủ để khiến trái tim mỗi người rung động.…
~~~~~#N~~~~~…
"Có những người đến để thắp sáng đời nhau, và rồi biến mất như mặt trời lặn sau những tầng mây, chỉ còn lại ánh sáng dẫn lối trong ký ức."…
tớ chỉ biết mỗi em…
"Có những người bước vào đời ta, chỉ bằng một cú va nhẹ,nhưng lại khiến cả thanh xuân rung động mãi không thôi."Năm cuối cấp 3, Martin - cậu học sinh vui vẻ, ồn ào và luôn sống theo cảm hứng - vô tình bị ép làm project tốt nghiệp với Juhoon - học sinh top đầu, lạnh lùng, nghiêm túc đến mức khó ưa. Hai người như hai cực đối lập: một bên là mặt trời rực rỡ, một bên là bầu trời mùa thu tĩnh lặng.Từ những ngày đầu cãi nhau chí chóe, đến những buổi chiều ngồi cùng nhau dưới tán cây ngọc lan, từng chút một, họ bắt đầu nhìn thấy thế giới trong mắt người kia. Martin học cách im lặng và lắng nghe. Juhoon học cách mỉm cười và cảm nhận.Nhưng thanh xuân luôn là một mùa ngắn ngủi. Hiểu lầm, tổn thương và những lựa chọn riêng khiến họ lạc mất nhau ngay khi vừa kịp nhận ra tình cảm.Nhiều năm sau, giữa những gam màu của ký ức, họ gặp lại - khi Martin đã là họa sĩ, còn Juhoon là đạo diễn trẻ.Và bức tranh mang tên "Juhoon, dưới ánh nắng đầu hạ" đã khiến mọi kỷ niệm năm 18 tuổi sống dậy lần nữa.…
Đây là phần 2 của "Cột sống nghề y"*-Donghyun, anh có một căn bệnh nặng lắm.- Gì chứ?Bệnh thương em, nếu muốn chữa bệnh thì phải ở bên bác sĩ Kim cả đời lận. Bệnh nhân Han này, không biết bác sĩ gánh vác được không ạ?Được, bệnh nhân Han Dongmin cứ yên tâm, bác sĩ Kim này nguyện một đời gánh vác!...Bác sĩ là những người rất giỏi nói dối."Không sao, bệnh của bác chỉ cần ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ rồi sẽ khỏe lại thôi"Ấy là câu nói mà Dongmin lặp đi lặp lại đến quen miệng với các bệnh nhân "gần đất xa trời". Hắn vẫn luôn nghĩ sẽ tốt hơn nếu hắn nói dối họ, lời nói dối đôi khi không phải là xấu nhỉ.Nhưng lần này có thật sự là điều tốt hay không?…
Một năm làm đồng đội, cả đời làm đối thủ, sâu bên trong là tình yêu mà quỷ vương vẫn dành riêng cho đậu nhỏ, vẫn âm thầm dõi theo nhau, chỉ là chúng ta luôn bảo vệ nhau bằng cách trở thành người xa lạĐoạn tình cảm năm ấy với họ là điều tuyệt vời , nhưng lại là sự day dứt sao rất nhiều năm ...…
Mùa đông năm ấy, chúng mình chia xa, nhưng trời lại chẳng đổ một giọt mưa nào. Có phải ông trời không thương chúng mình nên mới tàn nhẫn chia cắt mình như thế? Có chăng đến đó là duyên ta đã hết?Mùa hạ năm nay, mưa lại xối xả, chả lẽ giây phút này, thế gian mới xót xa cho chuyện tình đôi mình? -----"Em ơi, nhớ phải sống thật tốt nhé!"…
"Từng giây phút trôi quaThời gian anh còn lại trên thế giới này lại ít đi một chútNó rút cạn sức lực của anhThế nên em ơi, hãy cứu lấy anh..." --- ooc! Nhân vật không thuộc về mình nhưng câu chuyện thì có…
một fic kết hợp của @therainofyouth và @mechimte…
martin edwards rơi vào lưới tình với anh tiền bối khoa thể thao vừa đẹp trai, vừa đáng yêu (mỗi martin thấy thế) vào đúng ngày đầu chào đón tân sinh viên.martin & jameskeonho & seonghyeontext & văn xuôi❌no r18, ở đây chỉ có gà bông❌…
những năm tháng tuổi trẻ của seunghyun, có bồng bột, có đau thương. gã chạm tay vào từng khoảng mênh mông nơi bóng tối ngự trị. nhưng dù sao, cho tới cuối cùng, gã cũng cảm nhận được thế nào là niềm hạnh phúc."ennemi" trong tiếng pháp nghĩa là kẻ thù. lowercase and happy ending.________(w): fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi đâu.…
"Sanghyeok để yên cho em làm việc!!""Khongg"…
tf…
kiếp trước ta không thể đến với nhau, kiếp này ông trời xót thương đưa ta đến với nhau Tất cả là trí tưởng tượng của tdo not repost…
Warning : OOCChuyện cãi nhau nhà Chíp Chớp…