*CẢNH BÁO KHÔNG DÀNH CHO THANH NIÊN THIẾU NỮ NGHIÊM TÚC*Thật sự tui chưa bao h trổ tài chém gió như hnay, đơn giản tui đu cp này quá, và cũng vì các đồng râm thân thương, mình k đóng góp hoá ra lại vô dụng!? Tèn tén ten, fic Xìn-Ca xàm lìn nhất đã ra đời, lm ơn đừng ném đá, ném gạch đi tui cần xây nhà :>…
"Một tuần hai lần làm tình, tôi vẫn hay nhìn lên trần nhà với tâm trí bay xa, cố hồi tưởng lại khoảng thời gian nào đó rất lâu trong cuộc đời. Đôi khi tôi vẫn nói, em muốn biết nhiều hơn về anh, trong tiếng thở dốc ồ ạt bên tai. Mồ hôi của anh rơi lên chóp mũi, thấm vào đầu lưỡi của tôi. Nhạt thếch. Anh hỏi, em nói gì cơ. Tôi lắc đầu. Có lẽ mình không muốn biết nhiều hơn đâu. Con người nên biết điều. Nên biết những giới hạn."…
Ao tù nước đọng.Cũng có thể là nơi ao hồ ứ đọng, nước không chảy đi đâu được, rất bẩn thỉu và hôi hám.Cũng có thể là cảnh sống thiếu thốn, trì trệ, không có lối thoát...Phernizesky.…
"Chuyến hành trình của chúng tôi thật kì lạ. Đôi khi vào những buổi hoàng hôn giữa hai hàng bạch đàn, ở một làng mạc rất hẻo lánh mà D đã nhanh chóng vứt cái tên ra sau đầu, chúng tôi tìm thấy một tiếng nhạc êm ái lạ lẫm của cơn gió. Phải là tìm thấy, không phải là nghe thấy, bởi vì tôi làm gì có tai. D hẳn phải có, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ là một chất lỏng, trườn qua những gốc bạch đàn, đụng phải một tiếng nhạc êm tai, và tan ra. D nhặt lấy tôi, giữ tôi giữa hai lòng bàn tay khép chặt để tôi không rơi đi một giọt nào. Thả tôi xuống chỉ khi nào bạn ấy đoán tôi đủ sức đi tiếp. Vào những khoảng giữa, tôi thiếp đi giữa hai lòng bàn tay khép chặt của D. Và tôi mơ đến biển. Một giấc mơ mà những kẻ dưới đáy cùng của thế gian này không nên có. Không đáng được có. Tôi vẫn muốn ước mơ."…
.....- Thẩm Ngôn :"Mùa hạ ấy đã đưa chúng ta đến với nhau nhưng sau này mong đừng gặp lại"Nói xong bóng lưng ấy khuất dần dưới ánh đèn mờ để lại Tô Diệp với sự băn khoăn và đau đớn ; cô đã từng tin , từng mong sự xuất hiện của Thẩm Ngôn giống như tia nắng ấm áp soi vào những năm tháng buốt giá sau khi cha cô mất nhưng đâu ngờ con người ấy lại đổi thay hoặc cũng có thể đó mới chính là nhân cách thật sự của hắn ..... Mong các bạn xem và đánh giá vì lần đầu tiên tớ viết truyện nên sẽ còn những sai sót . Truyện sẽ có kết đẹp nhưng lại hơi ... đau tim 1 tí =))) . Chúc các bạn đọc truyện zui zẻ =33…
Diluc là chủ doanh nghiệp rượu, nhưng lại chọn cho mình một ly nước nho, Kaeya là một đội trưởng đội Kỵ Binh, lại chọn một ly "Cái Chết Chiều" để nhâm nhi. Khối băng này lại một ngày phải tan chảy.…
Nữ 9: Bạch Kiều Ninh (25 tuổi)- Bác Sĩ chuyên khoa Não Nam 9: Lục Hàn ( 28 tuổi)- bị bệnh trầm cảm ít tiếp xúc với người ngoài nên dẫn đến bệnh tự kỹ. Thật ra đã hết bệnh từ đầu nhưng vì yêu vợ giấu cô thân phận mình là ông trùm hắc đạo nên mới giả ngốc.Chuyện tình của cô Bác sĩ chuyên khoa não ngày ngày phải chịu áp lực công việc và phải chăm sóc ông chồng ngốc này thật mệt mỏi nhưng mà cũng cảm thấy vui.-----------Đây là truyện ngôn tình pha lẫn hài hước nhưng ko bik có nên cho cảnh 18+ vô ko thì để xem tình tiết ha~~~. Mà thôi chắc có rồi.…
"Nếu có ai đó từng tin tôi - trước cả khi tôi dám tin bản thân...Thì tôi sẽ không để họ phải tin một mình nữa."Câu chuyện về những người trẻ mang theo vết thương, tìm đến âm nhạc như một thứ ngôn ngữ cuối cùng để được thấu hiểu.Tại New York - thành phố không ngủ, nơi giấc mơ và cô đơn thường nằm cạnh nhau, Leonie Hart - một du học sinh Việt trầm lặng, tình cờ chạm mặt Lucien Kats, một chàng trai lạnh lùng với quá khứ chưa kịp khép miệng. Cùng với những con người kỳ lạ nhưng đồng điệu, họ lập nên một ban nhạc, có thể không hoàn hảo, nhưng chân thật đến mức khiến người nghe không thể quay đi.…