Đây là câu chuyện kể về người phụ nữ , từ hiền lành biến thành kẻ sát nhân . Mình không thường xuyên viết truyện , thích đọc hơn , thường cũng chỉ viết truyện ngắn , hôm nay mới mò qua watpad post thử sức , mong mọi người đọc và ủng hộ để có động lực viết tiếp ! Trong truyện có khá nhiều tình tiết áp dụng kiến thức y học , và hư cấu cũng có , mấy bạn đọc và góp ý nhé ! Chân thành cảm ơn !…
Bất kỳ ai được sinh ra trên đời đều sẽ là niềm hy vọng cho một người khác. Do vậy, để lớn lên nhất định phải vượt qua mọi thử thách. Tất cả buồn vui, bất hạnh hay may mắn đều để chúng ta trưởng thành. Cho nên, với tôi, những năm tháng đã đi qua dù có đớn đau mấy cũng là những mảnh ghép cần có trong bức tranh đời mình.…
Emm... Đây là mấy trang nhật kí về 1 giấc mơ của mình ( •̥́ ˍ •̀ू )Phải nói là nó khá kì diệu?(lạ) lần đầu mình mơ thế này đấy(,,•́ . •̀,,)Ngoài đời mình ko bao giờ đào's hoa thế này đc(*/ω\*)Mọi người tò mò thì vô ko thì thôiㄟ(▔ ^▔)ㄏQuan trọng là đừng comment nặng lời trên đây nha( '-' )ノ)'-' ) ]…
Tác giả: XuanZhenThể loại: đời thường, học đườngNguồn ảnh: PinterestEditor: Huỳnh NhưGiới thiệu: Cuối tháng 7 của mùa hạ năm 2012 cha tôi t/ự s/á/t trong chính căn nhà mình vì áp lực kinh tế gia đình, mẹ đau lòng quá độ từ ngày đó nên lâm bệnh suốt nửa tháng trời. Rồi một hôm, chủ trọ tìm đến cửa, bà ta vênh váo quăng hết đồ đạc trong nhà tôi ra: "Cả mẹ lẫn con, nghèo rách nghèo nát mà còn mặt dày dính chặt không đi, trọ chứ nào phải cái chợ, không có tiền thuê thì ra đường mà ở." Hai mẹ con tôi bắt xe lên thành phố kiếm sống, tôi cũng được học ở ngôi trường mới. Ngày đầu tiên của lớp 11, theo lời giới thiệu "học sinh mới" từ cô giáo, tôi bước vào lớp với tâm thế hồi hộp: "Chào các bạn, tôi vừa chuyển đến, tên Lâm Nguyễn Nguyên Ánh, mong về sau được giúp đỡ." Cô sắp chỗ cho tôi ngồi ở ghế trống cuối lớp, kế tôi là bạn học Lê Dương Nhật Anh. Và rồi thanh xuân của tôi hình như đã bắt đầu chớm nở kể từ khi Lê Dương Nhật Anh đọc một dòng đối thoại nhỏ: "You are the most important person to me."…
Ta tên Lạc Khước Liên, sinh ra đã không có cha mẹ, một đứa bé mồ côi lang thang như ta vậy mà lại gặp được hiền nhân cứu giúp, hiền nhân ấy nhận ta làm đệ tử, đưa ta lên núi nhập môn khi ta còn là một đứa bé 4 tuổi. Ngỡ cuộc sống sau này sẽ vô lo vô nghĩ, nhưng khi chỉ còn cách một ngày nữa đến tuổi trăng tròn, ta lại bị đồng môn hãm hại, đặt điều ác nhằm đẩy ta vào ngõ cụt của đường chết. Khi ấy ta mới hiểu lòng dạ các người suốt những năm qua chẳng khác gì súc vật là bao, ta hận, hận các người hủy hoại cuộc đời ta. Trọng sinh rồi, từng người một hãy đợi ta đến để trả gấp đôi đi.…