🍇Chapter 15🍇
Vì một số lý do nên Soo sẽ đổi pa của Jimin từ Park ChanYeol thành Park WooSeok nha
----------------------------------------
Cậu nói, đừng làm hại của con tôi. Ba chữ ‘Min Yoon Gi’ được thốt ra từng miệng Park Jimin đầy khẩu cầu, mà cũng đầy bất lực.
Min Yoongi đứng ở đó, cách xa cậu, nhưng vẫn nhìn thấy rõ mồm một sự sợ hãi lưu nơi đáy mắt cậu. Park Jimin trong tay cầm mảnh thủy tinh sắc nhọn, không ngừng khua khua trước mặt. Anh biết đây là hành động muốn bảo vệ đứa nhỏ trong bụng.
Cậu vốn dĩ đã chịu rất nhiều tổn thương, mà Min Yoongi anh còn nhẫn tâm rắc thêm muối vào những vết thương vẫn chưa lành lặn.
Cậu luôn nói đứa bé do anh giết, luôn nói là anh ép cậu phá thai. Nhưng sự thật vốn dĩ không phải như thế. Anh nhất định sẽ tìm ra kẻ đứng sau, đem mọi hận thù tính toán rõ ràng.
Min Yoongi đi tới chỗ cậu, anh bước một bước, cậu lại càng sợ hãi, bàn tay đang nắm lấy mảnh thuỷ tinh kia lại siết chặt một phần, máu nhỏ xuống, nhuộm đỏ cả bàn tay nhỏ nhắn.
-Yoongi, xin anh... Đừng ép em phá thai có được không? Xin anh..._Jimin
Nước mắt phủ đầy gương mặt xinh đẹp của Park Jimin. Cậu giơ mảnh thuỷ tinh về hướng anh, nhưng lại không có ý muốn làm anh bị thương. Cậu trước sau đều như vậy, đều nghĩ cho anh.
-Được. Không phá thai nữa. Minie, muộn rồi, em nên đi ngủ rồi, ngủ muộn sẽ không tốt cho đứa bé_Yoongi
Min Yoongi dần dần tiếp cận cậu, anh lấy mảnh thuỷ tinh trong tay Park Jimin vứt xuống đất. Dùng giọng nói ôn hoà trấn an sự sợ hãi trong lòng cậu.
-Thật sao?_Jimin
Park Jimin nhìn anh, nửa tin nửa ngờ.
-Thật_Yoongi
-Yoongi, anh có phải không cần đứa nhỏ nữa không? Nó là con của anh_Jimin
-Không có. Anh rất cần đứa nhỏ, cũng rất cần em_Yoongi
Min Yoongi một bên dỗ dành cậu, một bên xử lý vết thương trên bàn tay cậu.
-Minie, hứa với anh lần sau không được làm mình bị thương. Em mà bị thương, anh và con sẽ rất đau_Yoongi
-Được_Jimin
Min Yoongi ôm lấy cậu, bàn ta vuốt ve mái tóc dài đen láy của Park Jimin. Chính anh cũng không để ý, nơi khoé mắt kia, một giọt nước mắt nóng hổi chậm rãi lăn xuống.
Minie, xin lỗi em...
Khó khăn lắm Park Jimin mới có thể ngủ lại, Park Jimin sợ giữa chừng cậu ngủ nên không dám đi ngay, ở lại bên cạnh cậu một lúc.
LÁT SAU
-Nửa đêm nửa hôm, Min tổng sai người bắt tôi tới Min gia làm cái gì?_HoJin
Kim HoJin cực kỳ bất mãn, chất giọng cũng vì thế mà lạnh nhạt rất nhiều. Hắn dạo gần đây bận vô cùng, vừa phải xử lý công việc bên Kim thị, lại vừa phải thay Park Jimin dám sát tình hình của tập đoàn thời trang, khó khăn lắm mới có một đêm nghỉ ngơi, kết quả thế nào? Lại bị Min YoonGi kéo tới đây.
-Cậu ấy, phát bệnh rồi_Yoongi
-Cái gì? Phát bệnh rồi? Anh còn không đưa cậu ấy đi bệnh viện_HoJin
Năm chữ kia của Min YoonGi giống như một chậu nước lạnh dội thẳng vào người Kim HoJin.
-Ý tôi là, bệnh tâm thần phân liệt của cậu ấy lại tái phát rồi. Hiện tại đã hình thành nhân cách thứ hai. Nửa đêm gọi anh đến là muốn hỏi trước kia anh giúp cậu ấy trị liệu thế nào?_Yoongi
Kim HoJin siết chặt tay, dĩ nhiên đã tức giận. Hắn không ngờ mới chỉ một thời gian ngắn ngủi ở bên cạnh Min YoonGi, bệnh của cậu lại nghiêm trọng đến mức này.
-Trước kia cậu ấy vốn không bị tâm thần phân liệt. Cậu ấy chỉ không nói chuyện với bất kỳ ai, thỉnh thoảng khóc rất thương tâm, hơn nữa miệng luôn lẩm bẩm về chuyện của đứa nhỏ_HoJin
Min Yoongi sững sờ, cả người lạnh buốt. Hoá ra, là anh khiến cậu bệnh nặng thêm.
-Anh khiến cậu ấy thành ra thế này vậy thì chỉ có anh mới có thể giải quyết. Min Yoongi, tình trạng của cậu ấy thế nào, anh rõ hơn tôi, tốt nhất không được để cậu ấy kích động, ở bên cạnh cậu ấy nhiều một chút, quan trọng nhất phải cho cậu ấy cảm giác an toàn_HoJin
Kim HoJin vẫn nhớ như in lần đầu tiên hắn gặp cậu. Cậu giống như một chú mèo nhỏ, sợ hãi trốn ở một góc ai cũng không dám đến gần. Hắn biết, cậu luôn thiếu cảm giác an toàn. Hai năm nay, mỗi khi chuẩn bị đi ngủ đều là hắn gọi điện tới trấn an cậu.
-Tôi biết_Yoongi
Thấm thoát, trời đã sáng. Sau khi tiễn Kim HoJin đi, Min YoonGi tự mình vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho Park Jimin. Chân phải vừa mới bước vào, tiếng hét lớn của nữ giúp việc liền truyền tới.
-Thiếu gia... Thiếu gia... Không thấy Park thiếu gia đâu nữa_Giúp việc
CHUYỂN CẢNH
-Ba nuôi, con đến rồi_HoJin
Kim HoJin mỉm cười, từ trong túi áo lấy ra một chiếc khăn tay lau đi lớp bụi dính trên ngôi mộ. Lớp bụi ấy dày rồi, là hắn đáng trách, khoảng thời gian này cũng không thu xếp được để đến đây trò chuyện cùng ông.
Ngôi mộ kia trở nên sạch sẽ, Kim HoJin nhận lấy bó hoa từ trong tay người trợ lý, cẩn thận đặt xuống.
-Ba nuôi, lời hứa năm xưa con vẫn không làm được. Cậu ấy, đến hiện tại vẫn chịu tổn thương_HoJin
Ba chữ ‘Park WooSeok’ dưới tấm ảnh đập thẳng vào mắt Kim HoJin, dấy lên cảm giác tội lỗi trong lòng hắn.
Trước khi ông qua đời hắn từng hứa sẽ chăm sóc cậu, bảo vệ cậu chu toàn, chỉ là đến bây giờ một lời hứa cỏn con ấy hắn vẫn không có cách nào hoàn thành.
-Ba nuôi, người ở trên cao kia chắc hẳn đang rất oán trách_HoJin
Kim HoJin cúi đầu, thấp giọng nói. Năm xưa, nếu không phải Park WooSeok chịu nhận nuôi hắn, thì bây giờ làm sao có Kim HoJin đường đường chính chính đứng ở đây.
Hắn không những không chăm sóc cậu con trai cưng của Park WooSeok, còn vẫn chưa chứng minh được cái chết uẩn khuất của ông, vẫn chưa đưa hung thủ thật sự rất ngoài ánh sáng.
-Ba nuôi, xin lỗi_HoJin
[... ]
Min gia.
Min Yoongi sững sờ, chỉ trong chốc lát hàn khí liền vây lấy người anh, khiến cơ thể to lớn kia trở nên lạnh buốt. Anh đã cẩn thận như vậy, nhưng cuối cùng vẫn để Park Jimin chạy ra ngoài.
Thần trí của cậu hiện tại hỗn loạn cực kỳ, nếu đột nhiên xuất hiện một lúc hai nhân cách, chỉ sợ... sẽ rất nguy hiểm.
Min Yoongi triệu tập tất cả giúp việc trong nhà đi tìm cậu, bản thân cũng chẳng hề rảnh rỗi. Anh chạy ra đường lớn, không ngừng hét lớn tên cậu.
-PARK JIMIN_Yoongi
-MINIE_Yoongi
Nơi đáy mắt kia hoàn toàn không giấu nổi dáng vẻ lo lắng. Min Yoongi anh từ trước đến nay chưa từng biết sợ, nhưng kể từ khi có sự xuất hiện của cậu, mọi thứ trong cuộc sống của anh đều biến đổi rồi.
-Xin hỏi cô có thấy cậu trai trong hình hay không? Trên mặt cậu ấy hiện tại có một vết sẹo rất lớn_Yoongi
-Xin lỗi, tôi không thấy_Người đi đường
Min Yoongi thở dài, cực kỳ bất lực. Anh hỏi qua chục người đều là câu trả lời như thế này. Cậu có lẽ chưa đi quá xa. Park Jimin, em rất cuộc đang ở đâu?
-PARK JIMIN_Yoongi
-MINIE_Yoongi
Min Yoongi một lần nữa hét lớn. Ôm lấy hi vọng có thể tìm thấy cậu. Có một khắc anh từng nghĩ, nếu như lúc đầu anh không lựa chọn kết hôn, vậy thì Minie của anh sẽ không phải chịu tổn thương nữa, đúng không?
Kim HoJin nói không sai, anh chỉ biết khiến cậu đau khổ, chứ chưa từng đem tới bất kỳ hạnh phúc nào cả.
Phía đằng xa, Park Jimin nấp sau một cái cây rất lớn, nhìn theo bóng lưng của Min YoonGi.
Hai tay cậu siết chặt, sắc mặt có chút biến đổi, đôi đồng tử xinh đẹp kia hằn rõ lửa giận.
Park Jimin đột nhiên lao đến, đẩy mạnh Min YoonGi xuống lòng đường, miệng hét lên đầy cay độc.
-Min Yoongi, anh chết, chết đi_Jimin
Min YoonGi chưa kịp định thần, chợt có một chiếc xe ô tô lao tới, không kịp phanh lại, đâm trực diện vào người anh.
Anh nằm trước đầu xe, toàn thân nhuốm máu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com