Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó? Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa...
Tên gốc: 百分之五Tác giả: 叮糖CP: Thẳng nam khẩu thị tâm phi Bác x (không phải) tiểu bạch hoa tâm cơ ChiếnNhìn trúng trai thẳng, cần đến mấy bước mới có thể theo đuổi được vào tay?Cover by 1012Chuyển ngữ đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác.…
Thanh xuân của tôi có cậu. Thanh xuân của cậu cũng có tôi...Mình từng rất ghét một người chỉ đơn giản vì cậu ấy học giỏi hơn mình. Nhưng dần dần mình mới phát hiện thích một người là muốn cùng người đó cố gắng để chạm đến những ước mơ tươi đẹp trong tương lai. Mình cùng cậu ấy trải qua thanh xuân ngọt ngào với những ngày thi cử đầy áp lực, những trận cãi nhau đến nỗi òa khóc, những tiếng cười rộn ràng trong chiều nắng mùa xuân, những buổi học văng vẳng tiếng giảng bài của thầy cô trong tiết hè oi bức, hay cái ôm trên chiếc xe đạp dưới trời thu xanh ngắt tầng mây và cả nụ hôn đầu dưới gió đông se se lạnh. Khả Hân và Nhật Hưng năm ấy đã vẽ lên mối tình trong trẻo nhất, ngọt ngào nhất dưới mái trường chuyên ấy ...P/s: truyện lần đầu mình viết, truyện lấy cảm hứng từ những trải nghiệm ở mái trường chuyên cấp ba của mình, có hơi teenfic, hơi xàm xàm nhưng hãy ủng hộ mình nha.Chân thành cúi đầu cảm ơn 👉👈--------------------------------------------------Dâu Tây Đường Phèn nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".…
Tựa: 粑粑十七岁 - Baba 17 tuổi Tác giả: 九十七郎 - Cửu Thập Thất Lang Thể loại: Hiện đại, thanh thủy, chậm nhiệt, ấm áp hằng ngày, age gap :v Tình trạng Raw: Hoàn - 97 chương + 7 phiên ngoại Tình trạng Edit: Hoàn thành Translate: QT đại nhân, Google-sama Editor: Thiên Thánh Tấn Giang: jjwxc/2215515 Giới thiệu vắn tắt: Tiểu loli rất đáng yêu. Hành văn chậm rãi (Edit cũng chậm rãi), không thích hợp với người thích tình tiết cao trào, máu chó, H văn, đòi đọc một lần nhiều chương v.v. Xin nhắc lại, tiểu loli rất đáng yêu... Đôi lời: Editor vừa edit vừa đọc, editor rất lười và tùy hứng. Không có ai giúp đỡ, cho nên xin nhờ độc giả nhắc nhở lỗi nếu có.…
Tác Giả: Trúc tự thủy cátTựa Gốc: Trò Đùa Lớn DầnTình Trạng chính văn: Hoàn - 102 chươngTình Trạng Bản Edit: HoànEditor: Esley (Trần Gia), cùng những editor khác được ghi tên trên từng chươngNội Dung: Hiện đại, hàiNhân Vật Chính: Diệp Vũ Trung, Tề Thấm KhảiTruyện được đăng tải tại website:http://www.bachgiatrang.com/forum.php…
Tên truyện: Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân .Tác giả: Cảnh Tiểu Lục.Editor: Callmenhinhoi.Thời gian bắt đầu edit: 18/12/2024.Thời gian hoàn thành: 11/02/2025.Tổng số chương: 150 chương - 140 Chính văn, 10 Phiên Ngoại.Nhân vật chính: Tề Tranh, Thẩm Chi Băng.Thị giác tác phẩm: Chủ công.…
*Truyện (bản gốc) có phốt, đề nghị cân nhắc kĩ trước khi đọc!Giới thiệu:Tên gốc: 你微笑时很美 (Khi em mỉm cười rất đẹp).Tác giả: Thanh Mỗi (青浼).Dịch giả: Ree.Trạng thái: Đã hoàn thành.Văn án:[Dao Dao, nếu là cậu, cậu sẽ chọn cách nào để có thể yêu một game thủ?]Đồng Dao nghĩ nghĩ, sau đó nghiêm túc trả lời--Nếu là tớ, tớ sẽ không yêu game thủ. Đã có lòng kiên trì như vậy, tớ thà đi thi vào đại học Thanh Hoa hay Bắc Kinh còn hơn.**Truyện đã được chuyển thể thành phim. Danh sách dàn diễn viên được cập nhật ở các chương 164 và 174. Đã cập nhật teaser phim ở chương mới nhất. Chú thích: Nội dung có liên quan đến trò chơi Liên Minh Huyền Thoại và những thuật ngữ thường dùng trong game.Nhắc nhở: Trong truyện có chửi thề nói tục (ví dụ như đm douma vl vc các thể loại), có rất rất nhiều từ ngữ mạng, đề nghị cân nhắc trước khi đọc. Xin cảm ơn!…