Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 31

Đã thật lâu rồi y không trải qua loại cảm giác vô lực này, từ sau khi công ty được thành lập, sự nghiệp ngày càng đi lên, dọc đường cũng chưa từng gặp qua việc quan trọng gì không trôi chảy. Xuôi gió xuôi nước cho đến ngày hôm nay, bỗng nhiên Tiến Dũng hiểu ra, hết thảy của hôm nay là dùng thứ y đã mất đi để đổi lấy...

Hồi ức từ rất lâu kia dâng lên cuồn cuộn, huyệt thái dương nhói đến đau, kích thích lỗ mũi cay cay, mắt nóng lên. Tiến Dũng không yếu ớt như vậy, nhưng không đến mức sức mạnh vô địch, y chỉ là theo thói quen, thói quen cô quạnh một thời gian dài cho đến nay, thói quen thẳng sống lưng vào bất cứ lúc nào ——

Tiếp đó, bên cạnh y có một bàn tay vươn ra rồi nhẹ nhàng khoác lên bả vai.

Theo bản năng, Tiến Dũng run rẩy lên.

Cách một lớp áo quần, y thậm chí không cảm giác được bàn tay kia là ấm hay lạnh, là mềm hay cứng, nhưng ít ra khiến y hiểu rõ, vào giờ phút này, y không hề cô độc.

Dường như Đình Trọng nhích tới gần thêm một chút, mùi nước hoa từ người hắn truyền tới, xen lẫn giữa mùi nước khử trùng lạnh như băng, hợp lại như là độ ấm trong ảo giác.

Tiến Dũng ngồi yên lặng trên ghế, sau một lúc lâu đứng dậy, nói: "Cậu giúp tôi trông chừng một lúc, tôi đi lên tầng trên hút một điếu."

Y vội vội vàng vàng rời đi, giống như chạy trốn vậy, Đình Trọng nhìn bóng lưng y rời khỏi, không khỏi cảm thấy thảm hại.

—— Ảo giác đi, làm sao có thể?!

Cười cười tự giễu, Đình Trọng tựa về phía sau, lưng ghế bằng kim loại cách một lớp áo quần vẫn truyền tới một trận lạnh lẽo.

Hắn nhớ lại thân thể ấm áp yểu điệu kia của Xuxi, nhớ lại tiếng kêu nũng nịu kia, nhớ lại con mắt màu xanh như bảo thạch kia của nó, nhớ lại bộ lông xinh đẹp kia...

Nửa tháng ngắn ngủi, nó đã mang đến quá nhiều kỷ niệm cho hắn, tai hoạ tới trở tay không kịp, thế cho nên tất cả những thứ tốt đẹp đều càng khắc cốt ghi tâm, mà việc đã đến nước này, hắn lại không thể làm gì.

Hít một hơi thật sâu, Đình Trọng phiền não nắm lấy tóc, ánh mắt loé lên, liên tục nhìn về phía cửa phòng giải phẫu.

Cầu nguyện là chuyện vô dụng nhất, nhưng hắn chỉ có thể làm được như vậy thôi.

Còn lại, chỉ đành phải phó mặc cho số phận.

Tiến Dũng ở bên ngoài hút thuốc nửa tiếng đồng hồ, khi trở về trên người vẫn còn mang theo mùi vị rất rõ ràng. Vì vậy Đình Trọng ghét bỏ liếc nhìn y, móc ra một cái chìa khoá từ trong túi đưa cho y: "Anh về trước đi, vứt hết những thứ Xuxi đã dùng qua, đổi một bộ mới."

"Vậy còn cậu?"

"Chu kỳ tử vong của dịch mèo rất ngắn, nhưng cũng không phải chết bất đắc kỳ tử, bản tính của mèo Ragdoll chậm chạp dịu ngoan, tuy phát hiện chậm một chút, nhưng đưa vào bệnh viện chữa trị coi như kịp thời, cũng chưa chắc..." Hắn dừng một chút, giọng nói mềm lại: "Tôi ở đây coi chừng nó."

Lúc nghe được câu này, Tiến Dũng chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn, dường như bị cái gì đó làm cho xúc động.

Không ngẫm nghĩ gì thêm nữa, y nhẹ nhàng nói một tiếng 'được'.

Đầu tiên Tiến Dũng đi cửa hàng dành cho vật nuôi, mua một đống sản phẩm thay thế rồi còn mua vài dụng cụ chuyên biệt để khử trùng, lại nói Trọng Đại tìm cho y một hai người làm việc theo giờ, tạm thời trông nom việc trong nhà cùng tổng vệ sinh toàn bộ một lượt. Chờ đến ngày kia khi tất cả đã xong xuôi, y bảo người ta làm ít đồ ăn đặt trong hộp giữ nhiệt, lái xe đưa qua cho Đình Trọng.

Lúc này Xuxi đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, nằm trên thảm điện truyền dịch. Sau khi Tiến Dũng vào cửa thấy Đình Trọng đang ngồi ở bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt lớp lông mềm mại trên đầu nó, động tác ôn nhu khó có thể tin được.

Hắn thấy Tiến Dũng vào cửa, giơ ngón tay lên đặt ở giữa môi ra dấu, ý bảo ra ngoài nói chuyện.

"Tình huống thế nào rồi?"

"Mới vừa ngủ, tốt hơn so với dự đoán, nhưng vẫn còn chưa hoàn toàn thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm... Bác sĩ bảo phải xem mấy ngày nữa, ý chí của Xuxi rất mạnh, nó muốn sống sót."

Tiến Dũng liền thở phào nhẹ nhõm: "Có hy vọng là tốt rồi..." Y lấy lại bình tĩnh, mở hộp giữ nhiệt ở trong ngực ra, nói Đình Trọng đi rửa tay trước.

Người kia thấy thức ăn nhìn vừa ngon vừa thơm ở bên trong, nhíu mày hỏi: "Anh làm à?"

"Tôi tìm người làm việc theo giờ làm, mùi vị cũng không tệ lắm." Tiến Dũng sắp thức ăn ở trên bàn, lại đem một chiếc đũa ghép lại ngay ngắn đặt ở trên: "Cậu đói bụng không? Mau tới ăn một chút, ăn xong rồi về nghỉ ngơi, đến lượt tôi trông coi."

Đình Trọng ngồi xuống, gắp một miếng đồ ăn đưa vào miệng: "Ngày mai anh không phải đi làm à?"

"Chỉ là vài báo cáo hoá đơn, tôi để cho Đại đi xử lý, một lát nữa chỉnh lý xong rồi đưa đến bệnh viện cũng được... Trái lại là cậu, gần đây có nhận đơn hàng nào mới hay không, đủ thời gian chứ?"

"Có hai cái vẫn còn đang bàn, sao vậy?"

Hai bàn tay Tiến Dũng chụm lại, đệm ở dưới cằm: "Tôi sẽ làm việc ở bệnh viện, phòng kia sẽ không có ai trông coi, cậu là thiết kế sư chính, rất quen thuộc với quy trình kỹ thuật... Tôi muốn mời cậu giúp tôi trông coi và kiểm tra, tiền lương cứ tính như trước."

Đình Trọng thoáng sửng sốt, muốn nói cái này đã không còn ở trong phạm vi nghề nghiệp của tôi, nhưng lại luyến tiếc Xuxi đang bị bệnh nên liền gật đầu đồng ý.

Thấy hắn gật đầu, tảng đá vẫn luôn đè ở trong lòng của Tiến Dũng cuối cùng cũng được nhấc đi, y nhếch nhếch khoé miệng, lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay: "Cảm ơn cậu."

Đình Trọng có chút không được tự nhiên cúi đầu xuống: "Tôi không phải là vì anh."

"Tôi biết."

"... Tôi đi trông coi nhà giúp anh, anh chăm sóc Xuxi thật tốt."

Tiến Dũng nhắm mắt lại: "Tôi sẽ không để cho nó chết."

Đình Trọng chẳng nói lời nào ăn hết cơm, rửa hộp cơm sạch sẽ mang về nhà, để Tiến Dũng ở lại gác đêm.

Một lát sau, thân thể nhỏ bé của Xuxi đang nằm trên thảm điện, yếu ớt kêu lên, ngay cả cặp mắt xanh kia dường như cũng ảm đạm hơn nhiều.

Tiến Dũng đau lòng đến đứt ruột, ngồi bên cạnh nó, nhìn thân thể chỉ lớn cỡ cánh tay, cảm thấy khó chịu không nói nên lời.

Y vẫn luôn không tin vào số mệnh, lúc này cũng bất đắc dĩ mới tin, y hy vọng Xuxi của y nhanh nhanh khoẻ, tốt nhất là giống như trước đây, có thể chạy có thể nhảy, có thể ăn có thể ngủ...

Ngày hôm sau lúc Trọng Đại đưa báo cáo tới, mắt Tiến Dũng đều đỏ, uể oải giống như mấy ngày rồi không ngủ, làm hắn sợ hết hồn.

"Anh Dũng... anh có muốn nghỉ một lát trước không? Em nghĩ... mèo cũng đã ngủ rồi."

Tiến Dũng xua tay, giữa kẽ tay còn kẹp một điếu thuốc, cả đêm y không rời một tấc, thuốc cũng không dám châm, cứ thỉnh thoảnh hút vào hai cái như vậy một đêm, đầu lọc cũng bị biến đổi hình dạng.

"Đem đồ qua."

Khách quan mà nói, Tiến Dũng là một người rất lý trí, y có thể phân rõ giữa tình cảm và cuộc sống —— dù sao con người cũng vẫn phải sống.

Còn sống mới có hy vọng, mới có tương lai.

Hiểu rõ ông chủ nhà mình, Trọng Đại thở dài, lấy một xấp văn kiện từ trong cặp công văn ra, bày ra ở trên bàn.

Buổi trưa lúc Đình Trọng làm cơm đưa tới, khi vào cửa làm Trọng Đại sợ hết hồn, lắp ba lắp bắp gọi một tiếng Ỉn.

"Hiện tại Đình Trọng giúp tôi trông coi nhà, kiểm tra việc lắp đặt thiết bị và vân vân." Tiến Dũng lùa cơm vào trong miệng, ậm ờ nói: "Lát nữa cậu ghi chép sổ sách lại một chút, dựa theo giá cả cấp lúc trước rồi cuối tháng chuyển vô trong thẻ của hắn..."

Trọng Đại gật đầu, đột nhiên nhớ ra gì đó: "À Dũng, chuyện trước đây anh bảo em tìm phòng ở tiểu khu Tuin..."

__________________________
Mình sẽ cố gắng update các chương mới của truyện này đều đều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com