Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

10;

Đứng dưới mái hiên lộp bộp tiếng mưa rơi. Đăng Dương đưa mắt trông theo những hạt mưa cứ rơi lã chã ngoài sân, anh đưa tay hứng lấy vài giọt mưa không đều rồi bật lên một tiếng thở dài ảo não. Mưa buổi chiều hạ chẳng rả rích hay lất phất lành lạnh như cơn mưa mùa đông. Ngược lại, mưa mùa hạ thất thường, đến đến đi đi chẳng hề báo trước, vội vàng mà lặng lẽ. Và hôm nay cũng vậy, sau một buổi nắng hạ rêm đầu, cơn mưa bất chợt ầm ào đổ xuống, kéo theo làn gió ù ù thổi tung hết đám bụi bên đường, đem lá cây rải rác tận lên thềm.

Mấy hôm nay, trên tỉnh tiếp tục phát động các hoạt động công tác Cách Mạng, Dương bù đầu với công việc tuyên giáo, còn chẳng thiết tha gì đến việc nghỉ ngơi hay ăn uống. Người làng Thị Hoè, ai cũng xót ruột cho chú chiến sĩ cứ ngày đêm miệt mài cống hiến cho lớp học tuyên giáo mà gầy rộc cả người. Nhưng họ nào có biết rằng, thật ra chú chiến sĩ Đăng Dương dạo này mất ăn mất ngủ đến hốc hác là vì anh thư ký Uỷ ban xã, Minh Hiếu.

Từ cái ngày xảy ra sự việc nụ hôn quá phận cùng chiếc tát thẳng thừng, Minh Hiếu triệt để tránh mặt Đăng Dương hết sức có thể. Điều này khiến lòng anh đã nặng, giờ lại càng trĩu. Mà Hiếu tài lắm. Mọi việc đều công tư phân minh một cách rạch ròi, lúc cần làm việc thì tương tác, còn không, Đăng Dương cũng sẽ chỉ là một luồng không khí thoảng qua. Vậy nên, ngoại trừ Đăng Dương ra thì chẳng ai nhận ra được sự khác thường trong thái độ của Hiếu.

Mây đen che lấp mặt trời, lớp học tuyên giáo đã tan từ lâu. Ấy thế mà, Đăng Dương vẫn đứng ở mái hiên, xuyên qua màn mưa trắng xoá, trông ra sân Uỷ ban xã phía đối diện như mong chờ một bóng hình quen thuộc bước ra. Nhìn xuống chiếc đồng hồ hiệu Wyler cũ trên tay, Đăng Dương thườn thượt não nề suy nghĩ.

"Đã 5 giờ rồi cơ à?"

Đội tạm chiếc cặp táp nâu da bò đã hơi sờn cũ lên đầu, Dương dứt khoát rảo bước nhanh đến cổng ủy ban tìm người. Nhưng tưởng chừng mới đi được nửa đường, Đăng Dương thấy nước mưa rơi trên vai áo chợt ngừng. Bên tai có một giọng nói mềm mỏng, lảnh lót cất lên.

"Anh chiến sĩ đi đâu mà dầm mưa thế này vậy?"

"À, cô Thoan đấy à? Cô vẫn chưa về sao?"

Hồng Thoan bẽn lẽn mỉm cười, hơi nghiêng chiếc ô trên tay che cho Dương, mặc cho vai áo mình cũng đã ướt một mảng. Thoan vén lọn tóc qua sau tai, mỉm cười để lộ ra hai hàm răng trắng muốt, gò má đã phơn phớt một mảng hồng.

"Dạ. Tôi để quên quyển sổ nên quay lại lấy. Vừa hay thấy anh chiến sĩ chuẩn bị đội mưa chạy ra. Nếu anh không ngại thì...anh định đi đâu, tôi đưa anh qua"

Nghe lời Hồng Thoan đề nghị, Dương không mấy bất ngờ. Đăng Dương cũng biết Hồng Thoan có ý với mình từ lâu. Chỉ cần nhìn qua ánh mắt si mê, chăm chú nhìn anh diễn giảng về Cách Mạng trên lớp, cùng với những cử chỉ ân cần quan tâm là anh đã sớm đoán rồi. Ngặt nỗi, Dương đã luôn có người trong lòng, vả lại vì không muốn làm Hồng Thoan xấu hổ nên anh đành phải làm ngơ như không biết tình cảm cô dành cho anh.

Dù đứng cùng Thoan dưới ô nhưng ánh mắt Dương vẫn láo liên ngóng về cổng Uỷ ban im lìm, lòng nóng như lửa đốt. Đăng Dương cầm vào cán ô của Hồng Thoan, hơi đẩy lại về phía cô mà lịch sự lắc đầu từ chối.

"Như vậy thì phiền cô Thoan lắm. Tôi đi đến ngay Uỷ ban xã thôi. Cô Thoan nên về đi kẻo tối"

Hồng Thoan với đôi mắt bồ câu trong veo, đắm đuối nhìn vào đôi bàn tay của Dương trên cán ô, nghe câu được câu mất rồi thẹn thùng ấp úng.

"Không có phiền đâu. Tôi-"

Lời nói của Thoan còn đang dang dở, bỗng nơi cánh cổng trước sân Uỷ ban đánh lên cái két, trước hiên nhà là Minh Hiếu với khuôn mặt đăm đăm đang nhìn về hai thân ảnh trai gái đứng dưới mưa, nom tình tình tứ tứ rất mờ ám. Đăng Dương chột dạ rút tay về, nhanh chóng cúi đầu chào Hồng Thoan toan chạy ngay đến.

Đăng Dương chạy thẳng vào màn mưa, không màng đến cả thân ướt nhẹp. Thấy Dương đội mưa băng đến, Minh Hiếu quay người nhìn sang Quang Anh bên cạnh, cu cậu đang khoác cái áo mưa màu ô liu, dắt theo con xe thống nhất quen thuộc.

"Quang Anh cho anh mượn xe về nhé"

Chẳng đợi cho Quang Anh đồng ý, Hiếu đã leo lên xe, đạp vút qua, không quay đầu nhìn Dương lấy một cái. Một lần nữa, Đăng Dương bị bỏ lại. Thậm chí, Hiếu còn không để cho Dương một ánh mắt. Anh vừa chột dạ vừa uất ức. Còn chưa kịp làm gì mà đã lại để người vuột mất khỏi tay rồi. Đăng Dương ném cho Quang Anh ánh mắt sầm sầm rồi cũng dầm mưa bỏ về. Bấy giờ, trước sân ủy ban, Quang Anh đứng im như phỗng, trong lòng không ngừng thắc mắc. Xe đã bị mượn mất thì thôi đi. Giờ lại còn bị Đăng Dương lườm nữa. Quang Anh hậm hực, một thân mặc áo mưa cuốc bộ về nhà.

Đúng là quýt làm, cam chịu.

***

Khuya. Trăng ngoài kia lên cao, quá khung cửa sổ. Gió đập từng hồi kẽo kẹt vang vọng trong không gian, xộc lên mùi đất ngai ngái, âm ẩm sau một ngày mưa. Minh Hiếu ngồi dưới ngọn đèn lập lòe, vuốt lấy mi mắt nặng trịch. Gió cứ thổi qua khiến cho ánh đèn lung lay rơi lên từng trang giấy chằng chịt con chữ. Minh Hiếu đấm lên đôi vai nhức mỏi, mệt đến vậy rồi mà cậu chẳng thể ngủ được. Nghĩ đến cảnh tượng buổi chiều trước cổng ủy ban, Hiếu không muốn để tâm mà sao lòng cứ bực tức. Tức người mà cũng tức cả mình. Càng nghĩ mông lung, Hiếu càng thấy mệt mỏi. Dù có cố nghĩ man sang những chuyện khác nhưng chỉ phút chốc tất cả những gì liên quan đến Dương lại liên tục trải ra trước mắt. Không chịu nổi nỗi dày vò trong tâm trí thêm một phút giây nào nữa, Minh Hiếu đóng tập tài liệu. Leo lên giường ôm lấy Tũn vào lòng.

Vừa vòng tay qua người Tũn, Minh Hiếu hơi giật mình sờ vội lên trán con mình. Hơi nóng hầm hập lập tức truyền đến lòng bàn tay Hiếu. Nhanh tay lật giở lớp chăn mỏng, Hiếu thấy cả người Tũn đổ đầy mồ hôi. Tũn bị sốt rồi. Hiếu không muốn đánh động đến mẹ, nên khe khẽ ra ngoài chum, múc đổ đầy chậu nước mang vào. Cậu vội nhúng khăn lau người cho cho con, đôi tay từng li từng tí cẩn thận sợ làm con thức.

Cả một khoảng đêm dài, trăng vẫn sáng vàng vọt. Tũn không có biểu hiện nào là hạ sốt, thậm chí còn lên cơn co giật. Hiếu run rẩy, hốt hoảng ôm lấy con, đánh động gọi bà Phúc dậy trong đêm khuya thanh vắng.

"Mẹ, mẹ ơi, Tũn sốt rồi. Mẹ giúp con soạn ít đồ cho Tũn với"

Bà Phúc giật mình tỉnh dậy, búi vội mái đầu muối tiêu, vơ lấy chiếc gậy, lọc cọc bước qua phòng Hiếu chuẩn bị ít đồ cần thiết. Bà đưa chiếc túi cho Hiếu, giọng điệu có hơi vội vã nhìn Hiếu lật đật dắt chiếc xe của Quang Anh.

"Lên trạm xá xa lắm. Một mình con chở Tũn sao được"

Nhìn dáng vẻ bà Phúc chân thấp chân cao chống xuống từng bậc tam cấp, Hiếu không nỡ để mẹ mình theo đi trong đêm. Cậu nén lại hoảng loạn, nhẹ giọng trấn an.

"Mẹ yên tâm. Để con địu Tũn đi"

Vừa nói, Hiếu vừa xốc Tũn lên vai, quấn quanh bằng tấm vải cho thật chắc. Bà Phúc thấy vẫn không yên tâm, vội chống nhanh từng bước theo chân Minh Hiếu.

"Sao mà được? Rồi ngã cả hai bố con thì sao?"

Trong cơn bối rối, mọi lời của bà Phúc cứ tai nọ xọ tai kia, Hiếu chỉ biết hớt hải dắt chiếc xe ra cổng để nhanh chóng chở con lên trạm xá. Minh Hiếu chẳng để ý trời trăng cứ thế lao ra rồi đâm sầm vào người ai đó. Chiếc xe đạp đã cà tàng giờ lại còn ngã đổ, Hiếu luống cuống, cả người lạnh toát, khóe mắt ngấn nước nhận ra là Đăng Dương.

Minh Hiếu không còn tinh thần hay tâm trí để thắc mắc tại sao Đăng Dương lại đứng trước cổng nhà cậu vào giờ này.

Nhìn Minh Hiếu đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch quấn theo Tũn đang gục đầu mê man đằng sau lưng. Đăng Dương chẳng nói nhiều, tự nắm bắt tình hình, dựng chiếc xe dậy, thoăn thoắt trong phút mốt đã ngồi vững.

"Anh Hiếu bế Tũn ngồi sau đi. Để Dương chở hai bố con lên trạm xá"

Minh Hiếu khẽ gật đầu, bế thốc lại Tũn về phía trước. Ngồi phía sau, một tay ôm con, một tay bám chắc vào eo Đăng Dương. Chiếc xe cũ mèm, tróc vẩy dốc sức lao đi, xé toạc màn đêm u tịch.

***

Ngồi ngoài hành lang trạm xá, Hiếu bồn chồn hết đứng rồi lại ngồi. Lúc sau mới yên vị, gục mặt xuống hai lòng bàn tay lạnh ngắt. Nhìn Hiếu, Dương xót ruột xót gan, đặt tay lên lưng nhè nhẹ vỗ, truyền đến làn hơi ấm giúp cậu yên lòng. Tiếng bác sĩ tất bật chạy ra chạy vào khiến cho Hiếu càng thêm hoảng sợ. Lâu lắm rồi, Tũn mới ốm một trận như vậy. Hiếu dằn vặt tự trách vì bản thân ở với con cả đêm mà chẳng để ý. Những dòng suy nghĩ như xé nát tâm can Minh Hiếu. Đôi vai gầy dưới lớp áo mỏng cũng run lên từng hồi. Làm bố mà vô tâm đáng trách.

Bên cạnh tiếng thạch sùng tặc lưỡi thê lương, Đăng Dương còn nghe thấy tiếng Minh Hiếu sụt sịt, rấm rứt. Giọt nước mắt lách tách qua từng kẽ ngón tay, rơi xuống nền đất lạnh. Đáy lòng Đăng Dương nhói lên. Đau lòng quá.

"Anh Hiếu đừng khóc mà. Rồi con sẽ ổn thôi"

Ngập ngừng vươn người ôm lấy Minh Hiếu, giờ này, Dương chẳng màng Minh Hiếu giận mình, trong đầu anh chỉ còn khát khao muốn che chở cho Hiếu mà thôi. Vang lên những tiếng nấc uất nghẹn nơi trạm xá, không dám làm Dương đau, Minh Hiếu chỉ dám bấu chặt vai áo Dương thấm đẫm nước mắt. Minh Hiếu như bị chèn ép trong chính chiếc hộp cảm xúc của mình, vừa muốn bám lấy mà vừa muốn đẩy Dương ra. Đầu óc Hiếu mụ mị muốn mặc kệ và vứt bỏ luôn người đang cầm chìa khóa. Bên tai không còn nghe được gì ngoài tiếng khóc nghẹn của bản thân, Minh Hiếu khóc vì thương con, khóc vì sự u uất bao năm qua.

Đăng Dương nâng tay ôm lấy gương mặt sưng đỏ của Hiếu. Khẽ niết nhẹ nơi khóe mắt ửng hồng, Đăng Dương chẳng thể nói gì khác, chỉ có thể thốt ra năm từ "Đừng khóc, em xin lỗi" đầy xót xa.

Trong ánh đèn hiu hắt, lây phây hạt mưa bay nghiêng theo chiều gió. Từng tiếng khóc vụn vỡ rơi, tròng trành trôi vào khoảng không lửng lơ, vô định chẳng thể nào xuôi thoát. Đăng Dương biết mình sai rồi. Không cần biết lý do gì, chỉ cần là Minh Hiếu khóc, Dương tự thấy mình sai rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com