Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#Đông

Đông

Đông, lạnh giá, cô đơn và...đau khổ.

Người ta thường ghét mùa đông lắm, người ta thường bảo rằng mùa đông là quãng thời gian tăm tối nhất trong năm. Họ nói rằng cái lạnh cắt da cắt thịt, những cơn gió buốt giá làm tê liệt mọi cảm giác, khiến tâm hồn con người như thu mình lại, cô đơn hơn bao giờ hết. Mùa đông, đối với họ, là mùa của sự lặng lẽ, của những kỷ niệm buồn, những nỗi nhớ không tên.

Còn Rei... anh lại không cảm thấy như thế.

Rei yêu mùa đông theo cách riêng của mình, một cách lặng lẽ mà ấm áp. Mùa đông không phải là khoảng thời gian của giá rét hay cô độc, mà là khi anh được chìm đắm trong sự yên bình mà không mùa nào khác có thể mang lại. Cái lạnh chỉ khiến anh muốn tìm về những chiếc khăn len mềm mại, những tách trà ấm áp và cuộn mình trong chăn, lắng nghe tiếng gió thổi ngoài ô cửa sổ cùng chú cún nhỏ của mình.

Họ ghét mùa đông vì nó cô đơn, nhưng Rei lại thấy bình yên trong chính sự cô độc đó. Mùa đông là thời gian để trái tim anh tìm về những kỷ niệm đã cũ, để anh mỉm cười với chúng, dù chúng có mang theo chút buồn. Đối với Rei, mùa đông không làm lạnh giá tâm hồn, mà là lúc để anh sưởi ấm nó bằng những gì giản dị nhất: một chiếc áo len cũ, một bản nhạc dịu dàng, và những ký ức không bao giờ phai nhạt.

Nhưng mùa đông cũng khiến một người như anh cảm thấy tủi thân vào một ngày-Giáng Sinh.

Rei mang theo tâm tình mệt nhọc, nặng nề bước đi từng bước trên phố phường nhộn nhịp đầy ắp tiếng cười của khu phố Beika. Cảm giác như một vòng cung vô tận, dù có lê thê mãi cũng chẳng thấy điểm dừng.

Từng hạt tuyết đầu mùa bắt đầu rơi xuống, nhẹ nhàng đáp trên vai anh, như những mảnh ký ức rơi rụng mà anh chẳng thể nào với lại. Bầu trời xám xịt, những dải mây u ám kéo dài vô tận như tâm trạng anh lúc này, một nỗi buồn không lời, không hình hài, chỉ cứ lặng lẽ gặm nhấm từ sâu trong tim.

Không khí Giáng sinh rộn ràng khắp mọi nơi. Những ánh đèn lấp lánh được treo lên khắp con phố, lung linh như những ngôi sao nhỏ xíu đang tỏa sáng giữa màn đêm lạnh giá. Tiếng cười nói, những lời chúc an lành vang lên khắp nơi. Các gia đình tụ họp quanh cây thông Noel, trao cho nhau những món quà được gói ghém cẩn thận, tiếng trẻ con vui đùa vang lên trong những căn nhà ấm áp.

Nhưng giữa tất cả sự ấm cúng và rộn ràng đó, có một bóng dáng nhỏ bé đứng lặng im ở cuối con phố. Cô đơn. Lặng lẽ. Rei, khẽ kéo cao chiếc áo khoác để che đi cái lạnh len lỏi vào từng hơi thở. Xung quanh, những cặp đôi nắm tay nhau, những gia đình quây quần bên nhau, còn anh chỉ có một mình. Cả thế giới dường như hân hoan trong niềm vui, chỉ mình anh lạc lõng giữa biển người.

Chàng trai bước đi chậm rãi, từng bước chân in dấu trên nền tuyết trắng xóa, nhưng lòng anh như bị chôn vùi dưới lớp băng giá của nỗi buồn. Nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi những hạt tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, anh không thể không nhớ về những mùa Giáng Sinh đã qua. Những buổi tối quây quần bên cây thông, tiếng cười rộn rã, những ánh đèn lấp lánh hòa quyện với nhau thành một bản hòa ca ngọt ngào.

Mỗi bông tuyết rơi như một mảnh ghép của ký ức, khiến anh chợt ngộ ra rằng thời gian đã trôi qua nhanh đến thế nào. Anh nhớ đến những lần cùng lũ bạn thân tạo hình người tuyết, hay những trận ném tuyết ầm ĩ, rồi cùng nhau uống cacao nóng bên lửa ấm. Những khoảnh khắc ấy dường như còn vương vấn trong từng hơi thở, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn của một quá khứ đã xa.

Trái tim anh thắt lại khi nghĩ đến việc Giáng sinh năm nay sẽ không còn những người bạn bên cạnh. Họ đã rời xa, mỗi một người đã đi về một nơi rất xa, xa đến mức có lẽ phải rất lâu sau mới có thể gặp lại nhau. Cảm giác lạc lõng vây quanh anh như cái lạnh mùa đông, không chỉ đến từ gió, mà còn từ chính nỗi cô đơn trong lòng.

Khi tuyết rơi dày hơn, mọi thứ dần trở nên mờ ảo. Anh nhận ra rằng, trong bức tranh Giáng sinh đầy màu sắc, anh chỉ còn là một mảnh ghép lạc lõng, không thể tìm thấy chỗ đứng cho mình. Những kỷ niệm ngọt ngào giờ trở thành nỗi đau đớn, như những bông tuyết lạnh lẽo, chạm vào trái tim anh mà không để lại chút ấm áp nào. Giữa không gian yên tĩnh của mùa đông, chỉ còn lại âm thanh của chính nỗi lòng, vang vọng giữa những con phố trống trải.

Rồi, bỗng dưng, Rei nhận ra một điều lạ. Đôi vai của anh dường như nhẹ bẫng, cái lạnh của những bông tuyết rơi trên đỉnh đầu mình cũng đột ngột dừng lại. Rei thoáng dừng chân, khẽ chớp mắt, tự hỏi: Tuyết... đã ngừng rơi?

Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt ngỡ ngàng khi nhận ra rằng những bông tuyết vẫn đang lơ lửng giữa không trung, nhưng kỳ lạ thay, không còn rơi xuống người anh nữa. Lòng anh thoáng chốc dao động, đôi mắt dần hạ xuống, hướng về phía bóng dáng nhẹ nhàng đứng phía sau.

Azusa, chẳng biết từ khi nào đã lặng lẽ xuất hiện, tay cầm một chiếc ô màu tối. Dưới tấm ô, tuyết không còn chạm vào anh nữa. Ánh mắt cô dịu dàng, không một lời hỏi han hay giải thích. Cô không vội vã, không hối thúc, chỉ đứng đó, chiếc ô nhỏ nghiêng về phía anh, như thể cô đã ở đây từ lâu, đợi chờ anh nhận ra sự hiện diện của mình.

Và dù tuyết vẫn rơi dày đặc, cái lạnh thấu xương dường như tan biến. Cảm giác cô đơn bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một sự ấm áp từ sự hiện diện của cô.

-Cô Azusa?

Rei cất lên giọng nói khàn khàn của mình. Anh không biết vì sao cô gái này lại ở đây, nhưng dường như là phép màu, cô ấy luôn xuất hiện những lúc anh cần nhất.

-Thật là...

Azusa lẩm bẩm, đưa chiếc ô cho Rei rồi thò tay vào chiếc túi to đùng mà mình đang đeo.

-Anh Amuro, anh cúi xuống một chút.

Azusa hướng cặp mắt to tròn về phía Rei, hai tay vẫn giữ nguyên trong túi. Rei là một người rất nhạy bén và thông minh nhưng giờ phút này lại không thể lí giải được cô gái nhỏ này đang muốn làm gì. Anh đổi tay cầm ô, ngoan ngoãn cúi người xuống.

Bất chợt, anh cảm thấy có gì đó mềm mại chạm nhẹ vào cổ mình. Một làn hơi ấm bất ngờ quấn quanh khiến anh giật mình. Anh cúi xuống nhìn, đôi tay nhỏ nhắn của cô gái đang cẩn thận quàng một chiếc khăn len lên cổ anh, động tác chậm rãi nhưng vô cùng dịu dàng. Chiếc khăn màu xám nhạt, đơn giản nhưng ấm áp, như một lời an ủi thầm lặng giữa đêm tuyết giá.

Azusa không nói gì, chỉ lặng lẽ cười nhẹ. Đôi mắt sáng trong nhìn anh đầy quan tâm, như muốn truyền thêm hơi ấm cho anh qua lớp vải mềm mại ấy. Bàn tay cô thoáng run lên vì cái lạnh, nhưng động tác vẫn rất cẩn thận, tỉ mỉ quấn chiếc khăn thật vừa vặn quanh cổ anh, như thể việc này đã trở nên quen thuộc với cô từ lâu.

Chàng trai không nói nên lời, chỉ đứng yên, trái tim bất giác đập nhanh hơn khi cảm nhận được sự ấm áp từ chiếc khăn và từ cô. Cái lạnh đột ngột như bị xua tan, và anh chỉ còn nghe thấy nhịp đập của trái tim mình cùng hơi thở nhẹ nhàng của cô gái bên cạnh.

-Cô Azusa?

Rei cảm thấy hơi ngạc nhiên.

-Anh thật là, chưa thấy một ai hai mươi chín tuổi như anh cả. Hết đi làm nhiệm vụ bị thương, thức đêm chơi điện thoại và giờ thì mùa đông không chịu mặc đủ ấm? Anh suốt ngày khiến tôi lo cho anh chết đi được.

Azusa chống hông, ánh mắt ánh lên vài tia giận dữ nhìn Rei.

-Thôi bỏ đi, đi thôi nào.

-Đi đâu chứ?

-Hình như anh quên mất điều gì rồi ha?

Rei hơi ngước mắt lên, từng mảnh ghép dần được ghép lại với nhau. Trong ánh sáng mờ ảo của mùa đông, anh nhớ lại một đêm mùa thu, khi mặt trăng treo cao giữa bầu trời, sáng rực rỡ như một viên ngọc lấp lánh. Đêm ấy, họ đã cùng ngồi bên nhau trên một bãi cỏ rộng, chỉ có hai người dưới vòm trời đầy sao, ánh trăng phủ lên mặt đất một lớp ánh sáng dịu dàng. Gió thổi nhẹ qua, mang theo mùi hương của cây cỏ, và sự yên bình ấy bao bọc lấy họ, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.

-Anh Amuro à, xin lỗi vì tôi lại khiến anh nhớ đến một kỉ niệm buồn của anh. Từ nay các ngày lễ tôi sẽ là người ăn mừng cùng anh nhé.

Tiếng nói trong trẻo của cô gái vang lên trong tiềm thức, như một âm thanh du dương khiến người ta phát nghiện.

-Cô...thật sự làm thật sao?

Rei dương ánh mắt kinh ngạc về phía Azusa.

-Fufufu, đương nhiên. Trừ ngày đầu xuân năm mới ra.

Azusa nở nụ cười khà khà tạo ra nền khói trắng giữa trời đêm.

-Đi, đi nào. Về nhà anh chúng ta cùng ăn mừng Giáng Sinh, tôi mua sẵn đồ rồi.

Azusa cười híp mắt, tay chỉ chỉ vào túi đồ mà mình đang cầm.

Ánh mắt Rei thay đổi, cả nhiệt độ cơ thể anh cũng vậy. Anh nhẹ nhàng cầm lấy túi đồ từ tay Azusa, nở nụ cười dịu dàng với cô bạn nhỏ này.

-Nếu vậy chúng ta cùng đi nào.

-Đi thôi.

Hai người bắt đầu bước đi bên nhau, đôi chân nhẹ nhàng lướt trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Tuyết vẫn rơi, nhưng dưới chiếc ô nhỏ, cả hai như được tách biệt khỏi thế giới băng giá xung quanh. Con đường dài dẫn về nhà, ngập tràn trong sắc trắng của tuyết, nhưng lại như một dải lụa mềm mại, thắp sáng bởi những ngọn đèn đường ấm áp.

Cô gái bước đi cạnh anh, hơi nghiêng người về phía anh để tránh cái lạnh. Chiếc ô nghiêng nhẹ, đủ để che cả hai khỏi màn tuyết dày đang đổ xuống. Tiếng dẫm lên tuyết kêu lạo xạo dưới mỗi bước chân họ, nhưng lạ thay, không gian lại tĩnh lặng và dịu dàng lạ thường. Azusa thì thầm những câu chuyện nhỏ về Giáng Sinh, đôi khi bật cười nhẹ nhàng khi nhớ lại những kỷ niệm ngốc nghếch thời trẻ. Tiếng cười của cô hòa vào đêm đông, lan tỏa như hơi ấm từ trái tim, khiến Rei bất giác thấy lòng mình cũng ấm theo.

Anh lặng lẽ lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô. Azusa với sự vui vẻ, nhiệt huyết ấy như một ngọn lửa nhỏ, lan tỏa hơi ấm đến tất cả những ai xung quanh, làm tan biến cả sự lạnh giá của mùa đông. Anh nhận ra, sự hiện diện của cô không chỉ làm dịu đi cái lạnh của tuyết mà còn làm tan chảy nỗi cô đơn vẫn bám chặt trong lòng anh suốt thời gian qua.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com