5. Tỉnh mộng
Ba ngày nữa là đến ngày giỗ năm thứ ba của Mẫn Giai Hàn. Năm nào cũng vậy, cứ gần đến ngày giỗ là Kim Thái Hanh lại ra vào thẫn thờ. Hắn có đi làm cũng chỉ được vài tiếng rồi lại trở về nhà, trở về nhà lại đi ra ngoài. Cứ lặp đi lặp lại những hành động này tựa như một kẻ ngốc, không mục đích, không ý nghĩa.
Vào một buổi chiều tà, Kim Thái Hanh bước vào phòng riêng. Hắn ngồi quay lưng về phía cửa, nhìn ra bên ngoài cửa sổ bằng kính trong phòng. Những hàng cây bạch quả đung đưa trong làn gió nhẹ của thời điểm cuối ngày, hoàng hôn buông xuống, màu sắc cam nhạt đang dần lan tỏa trên bầu trời.
Hắn cầm bức ảnh của Mẫn Giai Hàn, rưng rưng nước mắt.
Mẫn Doãn Kỳ lên lầu, vừa lúc trông thấy cảnh này, chỉ biết đứng bên ngoài nhìn bóng lưng đầy cô độc của hắn.
Một lúc sau, hắn lên tiếng:
“Giai Hàn, anh có phải là một thằng hèn hay không? Rõ ràng đã từng hứa sẽ chăm sóc em, bảo vệ em, yêu thương em mãi mãi…vậy mà bây giờ chỉ có thể ngồi ở đây để nhớ về em, một trong ba điều ấy cũng không làm được. Lẽ ra lúc ấy người chết phải là anh mới đúng, anh đã hứa bảo vệ em, là phải để em được sống.”
Nước mắt rơi xuống khung ảnh ngày một nhiều, Kim Thái Hanh ngẩng đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, nghẹn ngào nói:
“Ở nơi đó em sống có vui không? Có ai ức hiếp em không? Anh hối hận, hối hận vì lúc đó không lao xuống dòng nước mà đi cùng với em. Tại sao anh lại ngu ngốc đến như vậy, khi ấy chỉ biết nhìn em bị dòng nước cuốn đi mà không có lấy một hành động nào. Nếu anh đi cùng em, giờ đã có thể thực hiện những lời hứa ấy. Anh vô dụng quá.”
Mẫn Doãn Kỳ tựa lưng vào bức tường bên ngoài cửa, trong lòng đau như có kim châm. Vạt áo trước ngực cậu đã ướt một mảng.
Kim Thái Hanh nức nở nói: “Anh không hiểu ba năm qua mình sống vì điều gì nữa. Tại sao có thể mặt dày mà sống đến bây giờ chứ? Lẽ ra anh phải tự sát, phải tìm cách nào đó để chết, để đi cùng với em. Anh là một kẻ hèn nhát, em mắng chửi anh đi. Có như vậy anh mới cảm thấy nhẹ lòng hơn.”
Mẫn Doãn Kỳ che miệng lại, không muốn những tiếng nức nở của mình tràn ra ngoài.
“Anh Giai Hàn yêu anh, anh cũng yêu anh ấy. Và, em cũng yêu anh. Anh vì anh ấy mà đau lòng đến độ này, tại sao anh không nghĩ cho em? Em cũng biết yêu, cũng biết đau lòng, em cũng như bao nhiêu người khác thôi. Vậy mà anh lại xem em như một tảng đá không hề có cảm xúc gì, anh sẵn sàng chà đạp em. Có lẽ, người chết phải là em mới đúng. Em là kẻ thừa thãi, là kẻ xấu xa, em không đáng sống. Trong mắt em, anh là cảnh đẹp nhìn mãi không chán, nhưng trong mắt anh, em là cái gai dùng mọi cách mà không thể nhổ bỏ được. Thật sự em cũng chán ghét bản thân, chán ghét cuộc sống này lắm chứ. Nhưng em lại không thể chết được. Em sống một cách hèn hạ như vậy cũng chỉ để níu kéo thế giới này, bởi trong thế giới này có anh.”
Hôm nay là ngày giỗ, ngày sinh nhật của Mẫn Giai Hàn. Đồng thời cũng là ngày sinh nhật của Mẫn Doãn Kỳ.
Vẫn có bánh kem, vẫn có nhiều thức ăn ngon, vẫn có Kim Thái Hanh.
Chỉ là những thứ này đều không dành cho cậu.
Cậu yêu hắn, cậu có khuôn mặt giống hệt như Mẫn Giai Hàn, và đặc biệt là cậu là người đang sống. Thế nhưng mọi đãi ngộ tốt đều dành cho người đã chết, còn người sống như cậu thì không xứng đáng để có được.
Mẫn Doãn Kỳ từ ba hôm trước đã cố gắng vỗ béo bản thân, uống thật nhiều thuốc, cho nên hôm nay không còn mệt nữa, có thể chạy đi chạy lại dọn dẹp, bưng thức ăn, lau dọn để chuẩn bị cúng bái Mẫn Giai Hàn.
Năm nào cũng thế, Kim Thái Hanh cầm nhang đứng trước bàn thờ của Mẫn Giai Hàn lại không nói câu nào, chỉ lặng lẽ chảy nước mắt. Sau khi hắn cắm nhang xong rồi, vị quản gia mới tiến đến quỳ trước bàn thờ mà nói vài câu, như là mời Mẫn Giai Hàn về dùng bữa.
Như hai năm trước, sau khi nhang tàn, Kim Thái Hanh gọi tất cả mọi người vào bàn ăn cơm cùng, không phân biệt chủ tớ, đặc biệt là còn dành một chỗ trống bên cạnh để cho Mẫn Giai Hàn ngồi.
Hắn vẫn gắp thức ăn cho cái bát bên cạnh, vẫn rót nước đầy đủ. Hắn chỉ miễn cưỡng dùng bữa, trong lúc ăn tựa hồ như đang kìm nén điều gì.
Ngày giỗ Mẫn Giai Hàn không có nhiều khách, chỉ có bác sĩ Điền Chính Quốc và Phác Trí Mân đến dự mà thôi. Mẫn Doãn Kỳ không dám rời bàn trước, dù cậu không muốn ăn gì, nhưng vẫn cố ngồi đó ăn hết một bát cơm. Cơm rất nóng, thức ăn rất ngon. Nhưng khi vào miệng cậu, lại chẳng có mùi vị gì.
Bác sĩ Điền Chính Quốc ngồi ngay bên cạnh cậu, anh gắp thức ăn vào bát cậu, nhưng lại nhận được ánh mắt từ chối của cậu.
Sau bữa ăn đầy gượng gạo này, mọi người đều giải tán, ai làm việc nấy. Trước khi ra về, bác sĩ Điền Chính Quốc nói với Mẫn Doãn Kỳ rằng anh muốn đưa cậu ra ngoài chơi, nhưng Mẫn Doãn Kỳ bảo cậu còn hơi mệt, muốn nghỉ ngơi.
Điền Chính Quốc vốn nghĩ hôm nay là sinh nhật Mẫn Doãn Kỳ, nên muốn đưa cậu đi mua bánh kem. Chỉ tiếc là cậu từ chối, anh đành trở về vậy.
Xế chiều, Kim Thái Hanh sau khi đã ngủ một giấc không ngon, liền dậy đi xuống nhà ăn cơm.
Ăn xong, hắn sai cậu trai trồng vườn cắt vài nhánh hoa để hắn mang ra mộ của Mẫn Giai Hàn.
Khi hắn ra đến, từ xa đã trông thấy Mẫn Doãn Kỳ. Cậu bày biện trước mộ mấy món bánh khi xưa Mẫn Giai Hàn thích, ba cây nhang đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.
Hắn nhẹ nhàng từng bước đi đến, đứng nép sau tảng đá cao to gần ngôi mộ khoảng mười bước chân.
Mẫn Doãn Kỳ quỳ ở đó, bóng dáng cô liêu giữa một mảng trời hoang vu. Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu lên tấm lưng gầy gò đó, trông buồn man mác.
“Anh, chúc mừng sinh nhật.” Mẫn Doãn Kỳ mở miệng nói câu đầu tiên. “Trước đây khi anh còn sống, em chưa từng nói câu này bao giờ, bây giờ có nói, cũng đã quá muộn rồi phải không? Thật xin lỗi, đã không đối xử tốt với anh ngay từ đầu, em là kẻ xấu xa, anh cứ hận em đi, đừng tha thứ cho em.”
Mẫn Doãn Kỳ hít mũi như muốn ngăn dòng nước mắt lại, cậu nói rất rõ ràng: “Anh yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu anh. Vậy mà anh lại phải ra đi, để anh ấy ở lại một mình đau khổ đến như vậy. Đáng lẽ ra em phải là người ra đi mới đúng, cớ sao lại để em ở lại đây? Bao nhiêu năm qua, báo ứng em chịu có lẽ cũng đã đủ rồi, nhưng em lại không giải thoát được. Giống như đây là án tù chung thân vậy, chỉ trái ngược ở chỗ là em cam tâm tình nguyện.”
Kim Thái Hanh ngẩn người, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng trước mặt, không phản ứng được gì nữa. Đáng lẽ hắn phải đuổi cổ Mẫn Doãn Kỳ đi, nhưng tại sao lại đứng ở đây nghe lén thế này? Chính hắn cũng không hiểu vì sao.
“Em biết tình yêu em dành cho anh ấy chẳng đáng một đồng, ngược lại còn kéo theo bao nhiêu là tức giận cho anh ấy, khiến anh ấy bực tức như vậy, em lại chẳng thể làm được gì, cũng không dám rời đi. Em chỉ là quá ích kỷ, muốn ở bên anh ấy, lại chủ động khiến anh ấy khó chịu. Em biết em hèn hạ, nhưng em không thể buông tay, càng không muốn buông tay. Cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, người em yêu vẫn là anh ấy. Mong anh tha thứ cho em.”
Mẫn Doãn Kỳ nâng tay lên lau nước mắt, rồi mới nói tiếp: “Đôi khi em cảm thấy may mắn, rồi lại cảm thấy xui rủi. May mắn vì có được khuôn mặt giống anh, có thể làm thế thân của anh để khiến anh ấy vui lòng trong chốc lát. Nhưng lại xui rủi ở chỗ, em có khuôn mặt giống anh, lại chẳng thể có được tình yêu của anh ấy như anh. Ngày trước em từng nói muốn đổi tất cả tuổi thọ của mình chỉ để nhận lấy một lần được nghe anh ấy gọi tên của em và nói yêu em, nhưng bây giờ em muốn đổi, được không anh?”
Nghe đến đây, Kim Thái Hanh rất sửng sốt. Hắn chẳng hiểu mình rốt cuộc sửng sốt từ lúc nào, từ đầu cho đến bây giờ, hay là lúc này mới thật sự sửng sốt. Chỉ biết rằng hắn cảm thấy vô cùng bất ngờ, trái tim cũng đập mạnh một nhịp. “Cậu ta muốn thay đổi sao, thay đổi tình yêu đã dành cho mình ư?” Không hiểu sao hắn lại cảm thấy mất mát.
Mẫn Doãn Kỳ lau nước mắt cho thật khô, cố gắng nói cho rõ ràng từng chữ một: “Bây giờ em giống như kẻ nằm mơ suốt bao nhiêu năm qua đột nhiên tỉnh mộng, em đã nhìn thấu tất cả rồi. Em muốn đổi điều ước kia, em muốn mang tất cả tuổi thọ của mình để đổi lấy anh, muốn anh trở về bên anh ấy, thay em yêu thương anh ấy, thay em chăm sóc anh ấy. Bởi chỉ có anh mới mang lại hạnh phúc cho anh ấy, còn em chỉ khiến anh ấy khó chịu. Bao nhiêu năm đau khổ, rốt cuộc em cũng nhận ra, cho dù mình không buông tay, cũng không thể nắm giữ được điều gì. Anh có thể quay về chứ? Hãy về đi, thay thế em…yêu anh ấy.”
Nói xong mấy lời này, Mẫn Doãn Kỳ òa khóc nức nở. Tựa như chính mình đã hai tay dâng hạnh phúc bấy lâu nay cố gắng gom góp được cho người khác, như sắp chuẩn bị mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời. Tuy rằng không nỡ, nhưng cũng không thể làm khác được.
Kim Thái Hanh cảm thấy mình sắp điên rồi. Hắn chẳng hiểu tại sao đôi chân của hắn chỉ một mực ra lệnh cho hắn bước về phía trước, tâm trí chỉ muốn tiến đến ôm lấy thân ảnh đang khóc một cách đầy thống khổ kia. Thế nhưng một phần lý trí còn sót lại đã ngăn cản hắn.
Trong đầu hiện lên bao nhiêu là cảnh tượng đê tiện bỉ ổi vô liêm sỉ của Mẫn Doãn Kỳ, từng lời nói, từng hành động, từng nét mặt…đã đối xử tệ bạc với Mẫn Giai Hàn ra sao. Hắn muốn nhắc cho mình nhớ, con người kia là một kẻ xấu xa đến mức ấy, không đáng cho hắn quan tâm, mà phải thật hận thù.
Ngạc nhiên thay, cho dù cảnh tượng ấy có lặp đi lặp lại hàng ngàn hàng vạn lần, hắn vẫn không tài nào hận Mẫn Doãn Kỳ như xưa nữa. Trong đầu hắn chỉ chạy loạn hình ảnh Mẫn Doãn Kỳ chăm sóc hắn, tình nguyện giao thân thể cho hắn, để mặc hắn đánh đập chửi rủa…cũng đều không nói một lời, ngược lại vẫn yêu hắn như cũ.
Mẫn Doãn Kỳ xấu xa khi nào đã không còn nữa, đã không còn từ rất lâu rồi. Chỉ là thành kiến trong hắn không đổi, cho nên mới như thế mà thôi.
Khi hắn vẫn đang rơi vào vòng xoáy hỗn loạn của những suy nghĩ, thì Mẫn Doãn Kỳ đã ngừng khóc. Cậu vất vả lắm mới đứng lên được, cho dù từ nãy đến giờ quỳ cũng không lâu. Nhìn cậu như cây trúc gầy yếu chật vật đi tới, làn gió nhẹ kia cũng đủ khiến cậu chao đảo, mất thăng bằng.
Kim Thái Hanh chợt nhận ra: Ba năm qua hắn đã hành hạ người này đến độ người không ra người, ma không ra ma. Mẫn Doãn Kỳ hình như…đã yếu lắm rồi. Ngay cả đi cũng không nổi như vậy, thế mà tối hôm đó hắn dường như đã dằn vặt cậu cả một đêm. Khi thức dậy, chẳng những hắn không hề quan tâm hỏi han, ngược lại còn mắng chửi cậu thậm tệ.
Mẫn Doãn Kỳ trong suốt một tháng qua cứ liên tục sốt, hạ được một lúc lại tiếp tục sốt. Cậu nghĩ có lẽ tháng trước dầm mưa, lại liên tục bỏ ăn nên sức đề kháng kém, vậy nên không quan tâm, chỉ uống thuốc hạ sốt mà thôi.
Tuy rằng cơ thể mệt mỏi, cậu vẫn chăm chỉ làm việc, không bao giờ than vãn điều gì. Hôm nay trong lúc bận rửa rau củ giúp dì Lâm, cậu liền phát hiện máu mũi của mình nhỏ thành giọt xuống nước.
“Ối trời đất ơi, cậu chảy máu mũi rồi. Mau nằm xuống, ngửa đầu ra sau.” Dì Lâm vội đỡ cậu nằm xuống ghế.
Mẫn Doãn Kỳ trong lòng đầy lo lắng cho tình trạng chảy máu mũi này của mình, tuy nhiên ngoài mặt vẫn tươi cười đáp: “Dì đừng lo, chắc hôm qua con ra ngoài nắng phơi chăn nên là bị như vậy.”
Dì Lâm là một người phụ nữ ngoài 40, dì có hai con trai nhưng đều đã lập gia đình, không ở cùng với dì, vì vậy dì xem Mẫn Doãn Kỳ như con đẻ vậy. Nhìn thấy cậu như thế, dì không khỏi lo lắng và đau lòng.
“Chiều nay con sang tìm bác sĩ Điền để cậu ấy khám xem sao.”
“Dạ, con sẽ đi mà. Không sao đâu, con ổn.” Mẫn Doãn Kỳ lại cười.
Khi về phòng mình, Mẫn Doãn Kỳ cảm thấy rất khó chịu. Cả người mệt mỏi rã rời, đầu thì đau, chân tay đều nhức nhối. Cậu cố gắng nhắm mắt lại rồi ngủ một giấc cho những khó chịu kia tạm thời lui đi.
Kim Thái Hanh đi làm về, ngang qua tiệm bán pizza, liền nghĩ đến Mẫn Doãn Kỳ. Lúc trước, Mẫn Giai Hàn từng học làm pizza, bởi vì Mẫn Doãn Kỳ mắc chứng nghiện loại bánh này. Có khi cậu dùng pizza làm bữa ăn chính, ăn suốt ba ngày liền không biết ngán. Mẫn Giai Hàn sợ ăn đồ bên ngoài không tốt nên tự học rồi làm cho cậu ăn.
Nhưng sau khi Mẫn Giai Hàn qua đời, Mẫn Doãn Kỳ vào đây ở, suốt ba năm qua chưa từng thấy cậu ăn, hoặc dặn dì Lâm mua bánh pizza về nhà, hoặc tự học cách làm… lấy một lần nào.
Hắn vào trong tiệm, mua hai loại pizza, một loại hải sản, một loại Jambon thập cẩm.
Khi mang về nhà, hắn chỉ nói với dì Lâm rằng có người tặng, nhưng hắn không thích món này nên bảo dì đem xuống dưới ăn đi.
Lúc mọi người giúp việc trong nhà ăn cơm, dì Lâm bưng hai hộp pizza còn nóng ra, nhưng Mẫn Doãn Kỳ không có phản ứng gì. Cậu thậm chí còn không nhìn tới.
Ăn cơm xong, dì Lâm mở hai hộp pizza ra, đưa cho Mẫn Doãn Kỳ một miếng.
“Dạ con không ăn đâu, con no rồi.” Mẫn Doãn Kỳ xua tay từ chối.
Chị dọn dẹp đang hào hứng cầm một miếng pizza hải sản lên, nhìn Mẫn Doãn Kỳ mà ngạc nhiên hỏi: “No cái gì, em mới ăn có nửa bát cơm.”
Dì Lâm cũng nói: “Ban nãy con chỉ lấy có nửa bát, còn không chịu ăn thêm gì khác, no kiểu nào?”
Mẫn Doãn Kỳ chỉ mỉm cười, bảo phải về phòng uống thuốc, cho nên rời đi.
Kim Thái Hanh từ nãy đến giờ vẫn đứng trên lầu nhìn xuống, hắn thấy rõ ràng là Mẫn Doãn Kỳ không hề ăn pizza, thậm chí còn có vẻ rất lãnh đạm. Chẳng lẽ giờ cậu đã thật sự buông bỏ hắn?
Thật ra Mẫn Doãn Kỳ không suy nghĩ gì nhiều, thức ăn Kim Thái Hanh đem về từ trước đến giờ vốn rất nhiều lần, cậu cũng không có tâm tư để ý đến hắn có dụng ý hay là không, bởi hắn luôn không quan tâm đến cậu. Cậu không ăn pizza là vì cậu không muốn ăn và ăn không nổi nữa. Mấy tháng qua cậu cảm thấy mất khẩu vị, không còn thèm muốn ăn uống, thậm chí là không thấy đói.
Khoảng một tuần sau, Kim Thái Hanh đã bắt đầu cảm thấy bứt rứt. Hắn không hiểu tâm tư Mẫn Doãn Kỳ như thế nào, tại sao lại trốn tránh, lạnh nhạt với hắn như vậy. Đôi lúc chạm mặt nhau ở nhà, cậu chỉ đi thẳng vào bên trong hoặc ra ngoài, không nói gì, cũng không có phản ứng gì.
Tựa như một đứa trẻ luôn được nhận kẹo mỗi ngày, hôm nay lại không còn được nhận nữa, hắn cảm thấy rất bức bối khó chịu. Cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với hắn vậy.
Đêm nay, hắn về nhà rất muộn. Hắn không uống rượu, nhưng lại cố tình đổ rượu vào quần áo mình, sau đó bước lên lầu rồi lè nhè gọi vọng xuống:
“Mẫn Doãn Kỳ, Mẫn Doãn Kỳ đâu!”
Mất khoảng 5 phút mới thấy Mẫn Doãn Kỳ ở dưới nhà từ phòng riêng đi ra, bộ dạng giống như là vừa tỉnh ngủ, cứ đi xiên xiên vẹo vẹo, lên đến lầu cũng mất một khoảng thời gian dài.
Kim Thái Hanh giả vờ ngã gục dưới đất, Mẫn Doãn Kỳ thấy thế liền cố gắng đỡ hắn dậy, nhưng hoàn toàn không đỡ nổi.
Hắn cảm thấy rất ngạc nhiên, Mẫn Doãn Kỳ làm sao có thể không đỡ nổi trong khi hắn đã cố tình nương theo cánh tay cậu mà đứng lên kia chứ? Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, hắn vẫn giả vờ say rồi đứng lên, chửi rủa vài câu, sau đó chân đăm đá chân chiêu mà vào phòng.
Mẫn Doãn Kỳ lúng túng đi theo sau, đến khi đóng cửa lại, liền bị hắn kéo lên giường.
Cậu hân hoan vui sướng nhìn khuôn mặt hắn ở khoảng cách gần như vậy. Chỉ có lúc say hắn mới ôm cậu, mới kề sát mặt như vậy. Cậu nghĩ một chút, quyết định sẽ làm cho hắn vui hơn bình thường, bèn mỉm cười, nói:
“Anh nhớ em lắm đúng không? Em là Giai Hàn của anh đây.”
Kim Thái Hanh giật mình. Mẫn Doãn Kỳ cư nhiên lại tự nhận là Giai Hàn? Cậu thật sự không còn muốn hắn gọi tên cậu nữa sao? Vốn dĩ hắn định hôm nay giả vờ say để làm điều ấy, bây giờ cậu nói như vậy, hắn biết làm gì đây?
Có điều đã đến mức này, hắn không thể không làm tiếp. Hắn kéo vạt áo cậu ra, nhưng rồi rất nhanh bị hoảng hốt.
Thân thể của Mẫn Doãn Kỳ gầy đến mức lộ hết cả xương ra, nếu như không còn chút da, thì sẽ hệt như bộ xương di động. Hắn tận lực kìm nén sự bất ngờ này dưới đôi mắt của một kẻ say rượu, lại tiếp tục kéo quần áo cậu.
Thân thể trắng nõn có vài điểm đỏ trải dài, hắn tuy thấy ngạc nhiên, nhưng nghĩ có lẽ hôm nọ đã để lại ấn ký tình dục trên người cậu.
Ngay lúc này, Mẫn Doãn Kỳ đột nhiên cảm thấy rất khó thở. Cậu liên tục ôm ngực, lát sau chịu không nổi nữa đành đẩy Kim Thái Hanh ra, ngồi dậy thở dốc.
Kim Thái Hanh không có chút phản ứng nào, hắn nương theo lực của cậu mà ngã xuống giường, nhưng đôi mắt vẫn chuyên chú quan sát cậu. Cậu vừa đẩy hắn ra? Vì đã thật sự từ bỏ hắn sao?
Đợi khoảng vài phút, cậu mới ổn định nhịp thở trở lại, liền mỉm cười nói: “Xin lỗi, em hơi khó thở một chút. Chúng ta tiếp tục nhé?”
Kim Thái Hanh sực nhớ ra mình đang giả vờ say, liền lờ đờ đè cậu xuống trở lại. Nhưng giả vờ say chỉ là hình thức, lý trí hắn vẫn đủ tỉnh táo để xác nhận mọi việc. Mẫn Doãn Kỳ gầy yếu như vậy, liệu sau khi hoan ái với hắn, cậu còn chịu được không?
Câu trả lời tất nhiên là không, Mẫn Doãn Kỳ cũng tự biết như vậy. Nhưng không sao, chết trong vòng tay của hắn cũng tốt, ít ra không phải chịu cảm giác lạnh lẽo hoặc một mình đi tự sát. Cậu nhắm mắt lại, chờ đợi mọi cảm giác tới.
Nhưng thật lâu cũng không có chuyện gì, khi nhìn lại, đã thấy Kim Thái Hanh ngủ gục trên người mình. Cậu tuy ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đỡ hắn nằm xuống rồi cởi giày, đắp chăn cẩn thận, còn mình thì ra khỏi phòng.
Kim Thái Hanh nhìn cánh cửa vừa khép lại, trong lòng chợt nổi lên một cảm xúc kỳ dị. Hình như là….không nỡ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com