Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

01.

cuộc hôn nhân chóng vánh vừa bước sang tháng thứ bảy.

bỏ dở việc học đại học vì mang thai ngoài ý muốn.
năm mười chín tuổi, Felix gần như dồn hết thời gian để chăm sóc cho sinh linh bé nhỏ vừa chào đời.

người chồng bận rộn hầu như chẳng thấy mặt bao giờ, luôn lấy cớ xử lí công việc để giữ khoảng cách với cậu. dù không nói ra nhưng Felix biết gã muốn trốn tránh. chính bản thân Felix cũng không mong chờ gì nhiều từ cuộc hôn nhân áp đặt này, nhưng tình cảm cậu dành cho gã là thật, cậu chưa từng muốn dùng đứa trẻ để trói buộc gã.

dù vậy, hai gia đình thân thiết nhiều năm, chuyện đã lỡ xảy ra, cậu chỉ đành cho họ biết một nửa sự thật. hai người kết hôn - hai gia đình vui vẻ, ngày càng gắn bó, chỉ có người trong cuộc dần tan nát bởi sự trốn tránh và chịu đựng.

vì trống vắng alpha trong thời gian mang thai, Felix có phần bài bài xích với việc người lạ tiếp xúc với em bé, luôn không có cảm giác an toàn. đó là lí do tại sao nhiều lần được ba mẹ khuyên thuê thêm bảo mẫu, cậu vẫn chỉ muốn tự mình chăm sóc con.

em bé đã tô thêm sắc màu cho cuộc đời cậu, một nhóc tì hay nhăn nhó nhưng rất đáng yêu, tròn vo và trắng mềm như cục bột.

dù vậy, em bé cũng thường xuyên quấy nhiễu, không phải là cậu bế thì nhất định không chịu ngoan ngoãn. đến mức felix từng khóc nhiều hơn cả con mình, cậu lạc lõng, trống vắng giữa nơi gọi là nhà. cậu sợ con đau, cậu sợ gia đình lo lắng, càng sợ lời trách móc của chồng mình.

cái khổ ngày hôm nay cũng vì Felix quá dễ dãi, chẳng biết trách ai, cũng không dám than vãn.

may mắn khi cậu vẫn được an ủi phần nào nỗi uất ức vì gia đình chồng vẫn luôn là người quan tâm, chu đáo trong việc giúp cậu chăm sóc em bé. thật lòng yêu thương cậu và đứa trẻ vốn là niềm vui bất ngờ từ bởi con trai luôn dửng dưng với việc lập gia đình.

em bé bây giờ đang tập lẫy nên hay mò mẫm đủ thứ. Felix càng phải để ý xung quanh, tránh các vật dụng khiến bé con bị đau. cậu tìm mua nhiều bọc sốp, các miếng dán ổ điện, phích cắm, càng an toàn càng tốt. quanh quẩn ở nhà trông con nhỏ, Felix cũng coi việc decor phòng, mua đồ dùng, đồ chơi dễ thương cho em bé là niềm vui nhỏ.

Felix vực dậy bản thân, tự nhủ phải cố gắng, cầu mong rằng khi em bé lớn hơn, người kia về nhà thường xuyên hơn, cậu sẽ cảm nhận được bầu không khí gia đình, sẽ có người chia sẻ việc nuôi dạy con, rồi sau đó quay trở lại học đại học.

nhưng khi người chồng bận rộn của cậu - Hyunjin quay về sau chuyến công tác tại Nga, điều đầu tiên gã làm lại là gọi Felix ra ngoài, chỉ tay vào những thứ bừa bộn trong nhà. hơi men và áp lực công việc khiến gã hành xử nóng giận, khó kiểm soát.

gã không hề biết rằng em bé ốm, Felix phải chạy vạy từ bệnh viện về nhà, lại chẳng yên tâm giao con cho người khác chăm sóc nên thời gian ngủ còn chẳng có bao nhiêu.

em bé ổn hơn mới tranh thủ chợp mắt một chút. bị đánh thức, Felix chưa kịp vui mừng vì gã về, lại nhận một gáo nước lạnh. hóa ra đây là sự bất ngờ mà cậu chờ mong, là lời trách móc, gương mặt hiện rõ sự thất vọng.

"em đang làm cái gì vậy? nhà cửa còn để thế này thì chăm con thế nào, sun đâu?" gã giữ chặt vai cậu, giống như một sự răn đe. Hyunjin mất kiên nhẫn
lớn tiếng ngay khi Felix uể oải dụi mắt vì thiếu ngủ.

câu nói của gã ngay lập tức khiến đại não cậu như có tia điện chạy qua.

gã về không báo trước, đến nhà câu đầu tiên liền phải trách Felix trước. vẫn luôn là Felix sai, sai vì quá lo lắng cho con của cả hai, sai vì quá mệt nên không thể dọn dẹp vào ngày gã về.

Felix nắm chặt lấy tà áo, như muốn vò nát. mặt cậu cúi gằm, hướng xuống đôi chân tái đi vì lạnh.

gã trách cậu không "hoàn thành tốt trách nhiệm" lại chẳng bao giờ nhìn lại bản thân mình đối xử với vợ con ra sao.

cứ cho là gã bận đi, gã mệt mỏi, gã không hài lòng với việc phải kết hôn với cậu, không quen với việc đột nhiên cuộc sống bị xáo trộn bởi cậu và em bé, nhưng thật sự khó đến vậy sao, một đứa nhóc như cậu còn cố gắng được, còn gã cứ mãi trốn tránh.

trong lúc Hyunjin vi vu trời tây, cậu lại mê man trong cơn buồn ngủ vì con nhỏ quấy nhiễu, trong lúc gã bàn tiệc thịnh soạn thì cậu có lúc còn không có thời gian ăn được một bữa tử tế.

gã là người tài giỏi, là người có quyền, người luôn được tìm kiếm trong mọi cuộc họp, mọi chuyến công tác quan trọng, điều này đúng. nhưng gã cũng là trụ cột gia đình, là người ảnh hưởng đến tâm lí, đến cuộc sống hôn nhân của cậu, cả việc chăm và nuôi dạy con.

bao nhiêu thứ dồn nén, uất ức, tủi thân hôm nay Felix phải đem ra nói cho bằng hết.

"vậy còn anh thì sao, anh ở nhà được mấy lúc? em gọi anh nghe được mấy cuộc?"

cậu tự biết, người nuôi tình cảm là cậu. người ôm mơ mộng cũng là cậu, nhưng rõ ràng là gã muốn cậu trước và giờ em bé ra đời rồi, đâu thể chỉ coi đây là mối quan hệ giấy tờ.

"lúc em ốm nghén, biết anh bận em chỉ có thể lén lút giấu từng chiếc áo của anh để dỗ dành con bằng chút pheromone còn xót lại"

"từ lúc Sun sinh, anh bế con được mấy lần?"

Felix gạt tay Hyunjin khỏi vai mình, khác xa với sự yếu thế thường ngày, hôm nay cậu quyết phải giải quyết sự uất ức bấy lâu.

"anh cứ viện cớ công việc mà trốn tránh hết lần này đến lần khác"

"anh tưởng em không làm gì được đúng không?"

Felix nói, tay trái với lấy chiếc cốc trên bàn, ném về phía gã.

chiếc cốc thủy tinh lướt qua gò má gã, rơi xuống vỡ vụn trên sàn, Hyunjin nhăn mày, vừa định mở miệng liền bị tiếng quát của Felix chặn ngang.

"em thừa biết anh định nói gì"

"anh gửi tiền rồi, lúc nào cũng một câu đấy"

"em không thiếu tiền"

"cái ba con em cần là anh, lúc mà con ốm, con quấy, kể cả khi con ngoan ngoãn, chứ em không cần tiền của anh"

Felix nói lớn đến mức chất giọng trầm vốn có cũng phải lên cao vài nốt.

cậu nói bằng toàn bộ những gì uất ức nhất trong lòng, từng câu từng chữ đều nhấn mạnh sự phó mặc của đối phương. gã đem cái cáu giận công việc về nhà, trong mắt gã lúc ấy chỉ có ngọn lửa nóng giận mà buông lời trách móc.

mắt Felix đỏ lên, những tia máu đục ngầu. cậu túm lấy cổ áo gã.

"anh không thương em cũng được, ghét em cũng chẳng sao, nhưng còn sun thì sao? anh bỏ mặc cả con của anh à?"

"mấy hôm nay con ốm, nhìn con khó chịu vì cơn sốt, em đau thế nào anh có hiểu được không mà vừa về đến đã trách móc đủ thứ?"

mỗi lời Felix nói ra là từng mảnh vụn vỡ của trái tim, cậu không khóc bởi lúc này cảm thấy rơi nước mắt vì một kẻ như gã không đáng, ngày ấy cậu thích gã là thật, nhưng hôn nhân của họ không phải vì tình yêu.

Felix đã mong chờ điều gì ở gã?

cậu chỉ mong Hyunjin về nhà nhiều hơn, thi thoảng cùng cậu chăm con, cậu bồng con gã pha sữa, dỗ nhóc con uống sữa mau mau, hay cùng đưa con đi dạo, không cần nắm tay chỉ cần cùng nhau.

sau cùng, những gì cậu nhận được là sự lạnh nhạt đền cùng cực.

Felix buông cổ áo gã, lùi về sau. cổ họng đau rát, ngón tay đỏ lên, khí thế hùng hồn cũng chẳng được mấy hồi.

"em sai, luôn là người sai, em hại anh vướng víu vì mối quan hệ này"

"anh chưa từng yêu em cũng chưa từng mong muốn sự ra đời của đứa nhỏ, em biết vì trách nghiệm nên mới có ngày hôm nay"

"nhưng anh cũng biết em thích anh đến mức nào, yêu thương con của chúng ta đến nhường nào"

chuông điện thoại vang lên, Felix với vội lấy chiếc áo trên sofa.

"con ốm, anh đến thăm thì đến, không thì thôi"

"em và sun cũng không cần"

"còn bây giờ anh trách em thế nào cũng được, em vẫn là người chăm sóc con từ khi lọt lòng"

"chứ không phải anh"

Felix lấy chiếc nhẫn trong túi áo, kéo tay Hyunjin về phía mình, đặt chiếc nhẫn lên lòng bàn tay gã.

"em trả nhẫn cưới cho anh. em không đủ can đảm để nói với bố mẹ về việc ly hôn hay không, nhưng em mệt rồi"

"em không phiền anh, anh đi với ai cũng được"

"từ giờ không cần chuyển tiền nữa, em chưa bao giờ thiếu mấy đồng của anh"

Hyunjin cứ như chết lặng sau những lời Felix nói.

điều khiến gã gần như chẳng bao giờ ngờ đến là khi Felix ném chiếc cốc thủy tinh về phía gã, khi cậu túm lấy cổ áo gã thì trước mắt Hyunjin không phải Felix, mà là một con người khác hoàn toàn với sự dịu dàng, nhẫn nhịn những năm nay gã biết.

Hyunjin nhìn lên tấm ảnh nhóc con bụ bẫm treo trên tường, như lời mẹ gã nói, đứa bé cứ như đúc một khuôn với gã.

Hyunjin vô tâm, gã là một người cha không có trách nhiệm, gã giống như một kẻ điên quên đi chính những thứ đáng lẽ phải thân thuộc nhất, gã chẳng nhớ nổi lần cuối cùng gã bế con là khi nào.

đến khi ngẫm lại lời Felix nói, nhìn đôi mắt sưng, quầng thâm và mái tóc rối không kịp chải, xách theo bình nước ra đến cửa, trời dù lạnh cũng chỉ quan tâm đến việc mang theo áo bông cho con, bản thân thì mặc độc chiếc áo khoác gió lững thức bước qua gã, đối phương vừa định rời đi Hyunjin mới gắng nặn ra một câu.

"Felix..."

"để anh đưa em đi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com