Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

sixty five

jungkook của mấy bận này thường xuyên trốn đi đâu mất tăm cùng yoongi cả ngày, đến tận chiều tối mới về nhà. mặc dù bị taehyung nhắc nhở mỗi tối, rằng nếu em cứ trốn ra ngoài sẽ dễ nhiễm lạnh giữa tiết trời mùa đông, sẽ dễ đi lạc và thậm chí tồi tệ hơn là bị ai đó lừa lọc bắt đi, nhưng thằng bé chẳng bao giờ nghe lời cả, hormone tuổi mới lớn bùng phát những xúc cảm mong muốn, sự thích thú mãnh liệt với thế giới xung quanh ở một không gian rộng hơn, một phương trời tự do của riêng nó, do nó tạo ra và làm những điều ngoài vùng kiểm soát của người lớn, và nó cứ thế - bằng sự ương ngạnh và cứng đầu, luôn cong môi trên nói rằng nó chẳng cần quá nhiều sự bảo bọc như bẵm một đứa bé trong cách chăm sóc của anh nữa - rồi vùng thoát ra khỏi vòng tay âu yếm của anh.

taehyung có đi thăm dò, thấy bé con thân thiết hơn hẳn với yoongi, thằng bé mà ngày xưa nó lúc nào cũng ngán ngẩm khó ưa. anh chỉ nghĩ rằng có thể nó đang cố gắng thay đổi tính cách của mình để hoà đồng hơn với người khác, có thể nó cũng như anh, đang vá lại những sai lầm của quá khứ để thực hiện ước mong có thể đi tới một cuộc sống tích cực. nhưng những điều thật sự đang diễn ra ngay trước mắt anh khiến anh ngỡ ngàng.

"bé yêu, dạo này em có vẻ thích chơi với yoongi nhỉ ?" taehyung ngồi trên ghế, cạnh giường, nâng tay đứa nhỏ rồi tỉ mẩn cắt móng tay cho nó, lớp tuyết và đất bẩn bám vào kẽ hở giữa móng và thịt ngón tay khiến anh cảm thấy lòng mình vướng bận, quan trọng hơn, nó là những gì còn sót lại sau trận vui đùa của nó với yoongi dưới sân chơi toà chung cư.

bé con nằm sấp trên giường, tay phải lật những trang sách, tay trái được anh mân mê và cắt móng từng nhịp nhẹ nhàng, thỉnh thoảng nó sẽ rú mấy âm nhột nhạo khó nghe vì cảm giác 'sợ bị cắt vào thịt' ập đến trong đầu. taehyung biết, có điều gì đó kì lạ đang diễn ra trong suy nghĩ khác thường của nó, thằng bé đang gắng thoát khỏi vòng tay anh, nhưng vẫn mặc kệ những âu yếm và cử chỉ yêu thương chẳng phải của ba và con dành cho nhau. và dường như, 'mặc kệ' ở đây chẳng phải là thoải mái tiếp nhận những yêu thương bất thường như xưa nữa.

thấy đứa trẻ không trả lời mình, chỉ ngước đôi mắt trong veo lên nhìn. đôi mắt sáng, ngây ngô khiến anh xao động, nhưng ẩn dưới đáy mắt lại là cái nhìn ngần ngại và cảnh giác. khi nó vô thức đưa những bẩn bụi trên móng tay của một vụ nô đùa hợp với lứa tuổi vào miệng và cắn, anh giận dữ hất tay nó ra.

"bé con, em không cảm thấy những thứ đó bẩn thỉu sao ?"

jungkook ngạc nhiên vì anh chẳng mấy khi lớn tiếng với nó như này, đứa trẻ nhìn móng tay nhỏ cặn lại những thứ mà anh cho rằng là bẩn thỉu. nó đu đưa bàn chân ở phía sau, cái cằm như đang nhô ra, nhăn lại một cách sinh động. nó cau mày ngồi dậy, giật lấy cổ áo anh, kéo anh bổ nhào về phía giường, áp sát cơ thể kẹp nó giữa anh và lớp đệm.

"bẩn thỉu như những điều chúng tôi làm với nhau dưới sân kia phải không ?" nó bỗng nhiên gào thé lên làm anh giật mình "ông đã gần ba mươi rồi, vẫn còn mơ tưởng về tình yêu với tôi sao? ông điên rồi, ông sẽ không thể yêu tôi đâu, cũng sẽ chẳng thể tách tôi với yoongi ra, tôi thích cậu ấy hơn thích một ông chú già như ông. chúng tôi chỉ hôn nhau thôi, chẳng làm những điều như ông đã làm với tôi cả" giọng nói chói tai của nó ngày càng lạc đi vì cổ họng bắt đầu chịu sự tràn xuống của nước mắt và mũi. nó vừa khóc vừa nói, khuôn miệng mếu máo một cách táo tợn và nước mắt cứ như đang cố đổ xuống ướt sạch tấm nệm.

sự hư hỏng khó nghe lời, đi cùng sự phản bội một cách trắng trợn và lố bịch của thằng bé mà anh lúc nào cũng dồn mọi yêu thương và trân trọng của mình đặt vào, ngay lúc này đây đối với anh như một vật kim loại nhọn hoắt, chực chờ một giây ngắn ngủi để châm toạc mớ tâm lý hỗn độn. sự giận dữ và ghen ghét nổi bùng lên làm anh cảm giác như đang bị vướng một mớ bầy nhầy trong họng. gân cổ và trán anh nổi lên, hơi thở dồn dập, những mạch máu từ giác mạc đỏ lừ như một con thú dữ bị chọc. taehyung chưa bao giờ cảm thấy mình mất kiểm soát đến độ như này, bao nhiêu yêu thương chỉ dành cho đứa trẻ dấu yêu, bao nhiêu mê đắm chỉ dành cho nó, cố gắng dành cho nó những điều tốt nhất có thể. vậy mà nó cứ vậy bỏ đi, vứt yêu thương anh đã dành cho nó sang một góc để chạy tới một thằng oắt con nửa vời chắc gì đã hiểu chuyện yêu đương bằng anh đây. những ngón tay bất giác động đậy giơ lên cao, nhắm vào đôi má ướt sũng kia chuẩn bị hằn lên một cái tát.

hình như nó biết mình sắp hứng chịu sự cuồng nộ mà nó đã đoán trúng phóc, hai mắt nó nắm chặt, những ngón tay nhỏ thu lại gò bó, run rẩy trên hàm răng. hai hàng nước mắt chạy theo khoé mắt, xuống tai, thấm vào tóc và nệm. cơ thể yếu ớt díu lại, như thể chim non sợ hãi trước loài thiên địch mà nép vào bé xíu trong cái tổ. hoá ra daddy của nó cũng chỉ như người ba ruột của nó thôi, rồi anh sẽ lại cưỡng hiếp nó để chữa bệnh đồng tính, rồi sẽ bỏ mặc nó chạy ra ngoài giữa đêm và mặc kệ thân phận của nó có xoay chuyển ra sao giữa cuộc đời này. trái tim nó đau đớn giằng xé, chờ đợi mãi một cái tát để nhận ra, rằng khẳng định của mình là đúng. nhưng rốt cuộc, chẳng có cái đau điếng nào. nó không nghe thấy tiếng tát, chỉ nghe thấy tiếng khóc, run rẩy như van xin.

"em ơi, làm ơn đừng rời xa tôi được không ? đừng bỏ tôi lại. xin em, hãy chỉ yêu mình tôi thôi. tôi sẽ cho em mọi thứ em muốn, kẹo ngọt, quần áo, tình yêu và sự cưng nựng, chỉ cần em ở lại với tôi. chúng ta còn phải sang nước ngoài nữa, em không muốn sao ?" taehyung bấu lấy vai nó, rủ rỉ những lời ngọt ngào thắm thiết, mong sao nó có thể suy nghĩ lại. ngay lúc này đây, anh chẳng khác nào tên tội đồ khốn nạn, dụ dỗ đứa bé nhỏ ngây thơ lạc vào cái chốn hạnh phúc diệu kì mà hắn tự đặt tên.

"em muốn gì daddy cũng sẽ cho sao ?" hình như nó lay động rồi, anh có thể thấy hai mắt đứa trẻ bỗng nhiên sáng lên như bắt được những vì sao.

"thứ gì cũng được"

"em muốn daddy không bao giờ đánh em"

"ừm, sẽ không bao giờ"

"sẽ không đẩy em ngã từ trên cầu thang"

"làm sao có thể xảy ra chuyện đó chứ ?"

"daddy lúc nào cũng phải yêu thương em nhé"

"chắc chắn rồi, em muốn bao nhiêu cái hôn, bao nhiêu cái ôm, daddy đều sẽ cho em. và chỉ dành cho em thôi. bé con, em thích kẹo dâu phải không, daddy sẽ mua cho em bất kể là loại kẹo nào mà em thích. còn dạy cho em vẽ thật nhiều, thật nhiều, dẫn em đi chơi khắp nơi nữa. yoongi làm sao bằng daddy được, thằng bé đó làm sao thoả mãn được những điều trên cho em, phải không ?"

khuôn miệng xinh xắn hé một nụ cười. hai má bầu bĩnh ửng hồng lên vì những cám dỗ quá mức ngọt ngào. đôi mắt quả hạnh đen láy, nhìn anh tràn đầy ngưỡng mộ và mong chờ, nó vui sướng quàng tay qua cổ anh khiến người anh mất thăng bằng đổ về phía nó, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn và ấm áp.

"daddy ..." nó thầm thì qua tai anh "hôm nọ em học được câu này trên tivi, daddy biết là gì không?"

taehyung vui sướng vì con cừu non đã sập bẫy, tim anh đập rộn lên như sắp nổ tung, sự ngây thơ và thuần khiết ấy vẫn sẽ thuộc về anh, chắc chắn sẽ thuộc về anh. anh mỉm cười nhìn đứa trẻ, ở khoảng cách gần như những tổng thể trên khuôn mặt phải nhoè đi để nhường thay cho những đường nét chi tiết của ngũ quan.

" 'em sẽ là của tôi', phải không?" taehyung chạm lên chóp mũi của nó, thì thầm.

bé con bỗng nhiên cười phá lên, nó đẩy anh ra, chạy vọt ra khỏi phòng ngủ rồi đóng sầm cửa lại. não anh bị trì trệ vài giây vì phản ứng quá khích của nó, sau đó anh vội chạy theo nó, mở cửa phòng ngủ rồi giật mình vì đứa trẻ bất thường kia đang co gối ngồi nhỏ thó giữa căn phòng. nó cúi gằm mặt, ôm gối, cố gắng thu người mình lại nhỏ nhất có thể. đôi vai run lẩy bẩy, khóc nức nở một cách mất kiểm soát.

"bé con, có vấn đề gì với em ? lại đây daddy ôm em nào" taehyung cúi người xuống gần nó, dang tay ra chờ đợi đứa trẻ. nhưng nó không phản ứng, chỉ chờ đến khi anh từ từ lại gần và bao bọc nó trong hơi ấm an toàn, đôi vai nhỏ mới hết run rẩy.

"không sao, đã có daddy ở đây rồi. không khóc nữa nhé, daddy sẽ luôn ở bên em, bảo vệ em, nên em không phải sợ gì cả"

bất lực vì dỗ dành mãi đứa trẻ vẫn không rời khỏi cái chốn nhỏ thó của nó, anh đành phải bế bổng nó lên, luồn tay qua phần lưng rồi đỡ lấy hai chân. anh âu yếm rải những nụ hôn vụn trên khuôn mặt đầm đìa nước, đặt nó xuống trước gương phòng tắm rồi lau mặt cho đứa nhỏ.

"bé yêu ..." taehyung gọi nó.

"vâng ?" nó nhìn bản thân trong gương. một đứa nhỏ tí tẹo, chỉ đứng đến vai anh. hai mắt sưng đỏ lên vì khóc, khoé miệng buồn rầu, kéo xuống như mảnh trăng khuyết treo ngược.

"em có cần bác sĩ tâm lí không? "

nó không trả lời, chỉ ngước lên nhìn anh.

"đừng lo, bác sĩ tâm lí sẽ giúp em ổn định tinh thần. và cũng đừng lo vì đã có daddy ở đây rồi" taehyung xoa nắn bàn tay nó, hôn lên dịu dàng "em cứ bất ổn như này làm daddy lo lắng lắm"

"em sẽ khiến daddy buồn nếu còn như này phải không ?" nó hỏi.

"ừm" bàn tay anh áp lên má nó "nên nếu em khoẻ mạnh, daddy sẽ vui"

"em không muốn đến bệnh viện"

"daddy sẽ gọi bác sĩ đến tận nhà, nên em không phải lo đâu"

"vâng" bé con khẽ cười. nó hướng hai tay về phía anh, ra hiệu muốn được bế.

anh chiều lòng bế nó lên, để bầu má nó áp lên ngực mình. đặt nó xuống giường, kéo chăn, vừa định đi thì bàn tay nó đã kéo lấy mép áo anh.

"daddy đi pha sữa cho em. sau đó sẽ ngủ cùng em mà" taehyung thấy nét bất an hiện rõ ràng trên khuôn mặt nó, anh trấn an nó bằng một nụ cười.

đến lúc này, nó mới yên tâm bỏ tay ra.

đang khuấy đều cốc sữa nóng, taehyung bỗng nhận được cuộc gọi từ mẹ. anh gạt nút xanh, sau khi nghe mẹ nói, hai mắt anh bỗng nhiên trợn to.

"con sẽ tới ngay".

---

từ tác giả : xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ quá đáng này của mình T~T đáng ra bình thường mình sẽ ra chap mới tầm 2 tuần một chap, nhưng cuối năm bận quá nhiều thứ, mình còn cuối cấp nữa nên cũng thi thố ôn tập đủ các kiểu. xin lỗi các bạn độc giả nhiều lắm 🙇‍♀️, có lẽ từ giờ đến cuối lớp 12 mình sẽ ra chap rất thất thường. dù sao vẫn thật vui vì tiến độ chậm rề rề như vậy vẫn được các bạn ủng hộ. mùa đông rồi các bạn nhớ giữ ấm đừng để bị ốm nhé 💜

cảm ơn các cậu vì đã đọc đến dòng này !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com