Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Không phải tất cả mọi chuyện, đều có thể lấy danh nghĩa là yêu để qua quýt lờ đi.

Không có một phần tình cảm nào, đáng để bị phủ mờ trong bụi thời gian.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mấy năm trước, từ nhà ra ngõ có một câu chuyện phiếm rất mới lạ.

Một tiểu thái tử con ông trùm giới điện ảnh, thích một đại thần trong giới.

Tiểu thái tử trẻ tuổi ngây ngô, theo đuổi đại thần cứ như theo đuổi một nữ sinh cùng lớp, phong cách khác người, mấy tháng trời liên tiếp len lén đi thăm diễn đại thần, nhưng chẳng biết vì sao, chuyện không đi đến đâu.

Câu chuyện ấy giữa cái giới nhầy nhụa đầy dơ bẩn này có thể nói là trong sạch đẹp đẽ, vì thế truyền đi rất rộng, ngay cả Lịch Phong còn loáng thoáng có nghe trợ lý tán dóc qua.

Đương nhiên, người khác nói, Lịch Phong nghe.

Chờ khi đèn đỏ, Lịch Phong vội vã ấn gọi số điện thoại Mục Gia Ngôn.

Mục Gia Ngôn bên kia nhao nhao ầm ĩ, hiển nhiên là tâm tình hắn đang không tệ, thanh âm cũng to hơn bình thường, cười lớn, "Lịch Phong, cảm ơn cảm ơn... Phần giới thiệu chương trình của hai cậu vừa mới được lên sóng, chính là cái kỳ hai cậu hôn nhau đó! Nổi cồn khủng khiếp! Tán mặt bọn người kia chan chát! Tôi xem còn ai dám nói Hàn Thời bị vạn người ghét, không được ai ưa, ha ha ha ha..."

Lịch Phong nghe vậy chỉ cảm thấy tim như bị khoét đi, anh im lặng chốc lát, thấp giọng, "Tôi hỏi cậu một việc, mấy năm trước..."

Mục Gia Ngôn đang đi xã giao với người ta, tránh tránh né né tìm chỗ yên tĩnh, nghe rõ được lời Lịch Phong nói liền ngây người cả buổi, xấu hổ, "Phải... Là cậu ấy."

Quả nhiên...

Lịch Phong nhíu mày, anh thà rằng không phải.

Mục Gia Ngôn chẳng biết Lịch Phong là làm sao, cười khan mấy tiếng thăm dò hỏi, "Sao tự dưng hỏi chuyện này? Chuyện vặt thôi mà... Hai cậu làm sao à?"

Đèn đỏ tắt, Lịch Phong đeo tai nghe lên, nói hết cho Mục Gia Ngôn.

Mục Gia Ngôn kinh ngạc trố mắt, nhất thời nghẹn họng không thốt nên lời.

"Cậu ấy hiện tại..." Lịch Phong nắm tai nghe, "Có ở nhà không? Ở căn nhà mà tôi biết ấy?"

Mục Gia Ngôn hoàn hồn, vô thức đáp, "Đúng vậy..."

Lịch Phong lập tức định cúp điện thoại, Mục Gia Ngôn bên kia vội la lên, "Ế không đúng! Cậu không phải định đi nói cho Hàn Thời biết đó chứ?!"

Lịch Phong gật đầu, "Phải."

"Đừng!" Mục Gia Ngôn theo bản năng gạt phăng, "Đừng nói! Đừng... đừng có châm ngòi cái thùng thuốc nổ này."

Lịch Phong nhíu mày.

"Chờ chút, cậu trước tiên nghe tôi nói đã." Mục Gia Ngôn ngưng lại, sắp xếp câu từ cho rõ, "Cậu hỏi việc này, lại gấp gáp tìm cậu ấy như vậy, cậu đây là đã... Ít nhất là thích cậu ấy một chút rồi, đúng không?"

Lịch Phong "Ừ" một tiếng.

Không phải một chút... Là đã thích từ khuya rồi.

"Vậy còn muốn gì nữa?!" Mục Gia Ngôn vội nói, "Cậu cũng biết cậu ấy thích cậu nhiều bao nhiêu? Cậu nghe tôi nói... Cậu bây giờ mà đi tìm cậu ấy, vậy đừng nói gì khác hết, cậu mà cứ tới chỉ để ngủ cậu ấy thì cậu ấy cũng chẳng từ chối đâu! Cậu tin tôi đi."

Lịch Phong chau mày, "... Cậu điên rồi?"

"Cậu mới điên đó?!" Mục Gia Ngôn học chung với Lịch Phong mấy năm, tốt nghiệp rồi cũng đã hợp tác mấy năm, đây vẫn là lần đầu tiên nói lời kiểu này với Lịch Phong, Mục Gia Ngôn khó tin mà nói, "Lịch Phong... cậu có phải thật sự coi Hàn Thời là trái hồng mềm không?! Việc này nếu thật phơi bày, cậu cho là cậu ấy biết mình bị người cướp mất trái ngon, chậm trễ lâu như vậy mà sẽ chẳng hề tức giận?!"

"Cậu ấy đáng bị xui xẻo như vậy chứ gì?! Mấy năm nay..." Thanh âm Mục Gia Ngôn khàn lại, thầm mắng một câu, mím môi tiếp tục nói, "Mấy năm nay... Cậu biết cậu ấy mong cậu bao nhiêu sao?"

"Tôi biết, cậu không sai, nhưng cậu ấy cũng đâu có sai... Cậu ấy chẳng nhiều tâm tư thế nổi đâu, từ đầu tới cuối vòng vòng vèo vèo, hết thảy chỉ vì thích cậu."

"Cậu biết hết rồi, cũng chịu thương cậu ấy, là được. Đừng nói ra... Chớ có nói nhiều nữa, được không? Cậu ấy chính là đứa ngốc, cậu ấy chẳng cảm giác được gì đâu."

Lịch Phong im lặng.

"Cậu..." Mục Gia Ngôn nóng ruột đến đỏ cả mắt, không nhịn được nữa quát lên, "Cậu có phải còn tưởng tôi là đang vì bản thân không hả? Tôi cmn là vì muốn tốt cho cậu! Đừng chỉ nhìn cậu ta trước mắt cậu không có nổi tự trọng mà cho rằng cậu ta chẳng biết nổi giận là gì! Tôi biết cả dàn e-kíp của cậu luôn coi thường cậu ấy! Cảm thấy Hàn Thời là đứa ăn hại chỉ biết gây scandal, nhưng ở bên chúng tôi, đó chính là thiếu gia chúng tôi nâng niu mà lớn!"

Con ngươi Lịch Phong tối sầm lại, hai tay siết chặt vô-lăng, vẫn chẳng nói tiếng nào.

"Bắt Vưu Bân ngậm chặt miệng, chuyện này kết thúc ở đây đi." Mục Gia Ngôn thở ra một hơi dài, thấp giọng nói, "Cậu thích cậu ấy, chấp nhận cậu ấy, vậy còn không muốn nắm chắc một chút? Cậu có ngu không hả? Nghe tôi đây, lòng còn áy náy, vậy sau này đối tốt với cậu ấy hơn chút nữa, chỉ cần cậu... Đối xử tốt với cậu ấy một chút, cậu ấy liền thấy đủ, Hàn Thời ấy mà, chính là một đứa ngốc chính hiệu..."

Lịch Phong im lặng một hồi, cúp điện thoại.

Lịch Phong một đường chạy thẳng tới khu nhà Hàn Thời thường ở nhất kia, bị bảo vệ cản lại, Lịch Phong quay cửa sổ xe xuống lộ mặt để được cho vào.

Lịch Phong dừng xe dưới lầu nhà Hàn Thời.

Căn nhà này là anh mua, năm đó công bố với bên ngoài là nhà tân hôn của hai bọn họ, nhưng đây là lần đầu tiên anh tới.

Hàn Thời lại đã dọn tới ở ba năm.

Lịch Phong dựa người vào thân xe, lẳng lặng nhìn ngọn đèn trên lầu, không biết đã qua bao lâu.

Mục Gia Ngôn nói không sai, Hàn Thời quá thích mình, gặp mình gần như là muốn gì cho nấy, bây giờ mình gõ cửa... Chẳng cần nói gì nữa, hết thảy đều có thể diễn ra theo chính những gì mình ao ước.

Hàn Thời sẽ không tức giận vì quá khứ, sẽ không oán trách mình phát hiện muộn màng. Mình thì có thể đối xử thật tốt với Hàn Thời, âm thầm bù đắp lại những tổn thương của cậu vì mình mà ra.

Hàn Thời không biết gì cả, tính tình không tốt của cậu cũng sẽ mãi mãi chẳng bao giờ bày ra với mình, chính mình thậm chí có thể dùng thái độ bố thí, hơi tỏ ra dịu dàng một chút, là nhử được một mặt ngọt ngào nhất, mềm mỏng nhất của Hàn Thời lộ ra không sót chút nào.

Anh sắp sửa bắt đầu từ con số không với Hàn Thời, không tì vết, không gợn sóng, anh và Hàn Thời sẽ trở thành người thương thật sự của nhau, từ nay về sau hạnh phúc lại mỹ mãn sống tại nơi này.

Lịch Phong hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gõ cửa.

Không bao lâu sau, Hàn Thời kinh ngạc nhanh chóng mở cửa ra, đầu tóc cậu có hơi bù xù, trên cổ còn giắt tai nghe, mặc một thân quần áo đơn giản ở nhà, khác xa với hình tượng thông thường, Hàn Thời thấp thỏm vội vã chải chải lại đầu mình, lắp bắp, "Anh... Sao anh lại tới đây?"

Lịch Phong bình tĩnh nhìn Hàn Thời.

Hàn Thời mất tự nhiên ngớ ra, bị Lịch Phong nhìn một hồi hai gò má từ từ đỏ lên.

Dường như... Cũng không cần phải nói gì nữa.

Câu chuyện về vương tử và vương tử, rốt cuộc viên mãn vẽ lên dấu chấm tròn.

...

...

Nhưng tiếc là, có người nào đó cuối cùng vẫn chọn lấy hình thức hard.

"Hàn Thời." Lịch Phong dằn lại suy nghĩ về những năm tháng mịt mờ quá khứ, hít sâu một hơi, thành thật từng câu từng chữ, "Sáu năm trước, em đến đoàn phim thăm anh hai tháng, đối xử tốt với anh nhiều mặt... Đều bị anh tưởng lầm thành người khác."

Nụ cười trên mặt Hàn Thời cứng lại.

"Tấm lòng của em bị anh cho rằng là tình anh em, liền đáp lại tình nghĩa cho người khác. Anh thậm chí từng nghe nói đến vài lời đồn đãi, nhưng từ đầu chí cuối chưa từng nghĩ đến đó là em." Lịch Phong cắn chặt răng, anh ngước mắt nhìn Hàn Thời, cố gắng khống chế để giọng nói mình còn bình tĩnh, "Tấm lòng của em, anh đã cô phụ hết thảy."

Không phải tất cả mọi chuyện, đều có thể lấy danh nghĩa là yêu để qua quýt lờ đi.

Không có một phần tình cảm nào, đáng để bị phủ mờ trong bụi thời gian.

Thời gian sáu năm, vô số ngày đêm, hai từ Lịch Phong này, mười sáu nét bút này, từng lần, từng lần một, khắc vào lòng Hàn Thời, vào trong mơ, trong laptop ngày trẻ, trong mơ ước khi thổi bánh sinh nhật, trong mật khẩu điện thoại di động cũ xưa.

Thời gian sáu năm, quanh đi quẩn lại, tất cả đều là anh.

Sao có thể cứ thế mà trôi qua?

"Không thể tìm được em sớm hơn một chút, toàn bộ là lỗi ở anh." Lịch Phong ôm sự mạo hiểm lớn nhất, ôm dự định gian nan nhất, thanh âm khàn đi, "Hàn Thời... Có thể cho anh một cơ hội, một lần nữa, bắt đầu theo đuổi em được không?"

__________HẾT__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tinhcam