PN3
"Em chuẩn bị giúp anh rồi nè, hồi sáng... Cũng tắm sạch lắm luôn."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
(Sốt ruột thiệt, hôm qua Lịch thần lại vẫn chỉ đưa Hàn Thời về nhà lại đi, hai người họ rốt cuộc bị gì vậy?)
(Sốt ruột +1, coi chương trình thực tế thấy hai người xà nẹo ngọt quá trời, thế quái nào ngoài đời cứ sao sao?)
(Nhưng mà ngọt thiệt đó! Trong chương trình Hàn Thời cố gắng đến vậy, vận chuyển gạch cả ngày trời để kiếm tiền mua pháo cho Lịch thần.)
(Mà tiện đây cho hỏi, có ai biết tại sao Hàn công tử cứ muốn liều mạng đi mua pháo không vậy? Tay cũng bị thương luôn.)
(Chung nghi vấn, không lẽ là tín vật định tình của hai người họ hồi trước hả?)
(Chắc là vậy ha? Hôm đó hai người hôn nhau xong trạng thái của Hàn công tử rõ ràng là không bình thường, cứ như người bị chuốc rượu ấy, tối đó còn hưng phấn chạy ra đầu thôn đốt hết đống pháo đó luôn.)
(Hình như còn vô tình hù giật mình hơn phân nửa đám gia súc trong thôn, hôm sau gà trong thôn cũng không đẻ trứng nổi luôn.)
(Còn nữa nè! Hàn Thời của chúng ta hôm sau đã cho trợ lý đi bồi thường cho thôn dân, mà đám antifan xấu bụng cứ cắn mãi chuyện này không nhả, một mực chui vào Weibo của cục cưng Hàn trách mắng cậu bắt cậu phải đi xin lỗi đám gà mái, làm tới mức ai cũng biết.)
(Ha ha ha ha ha ha ha Hàn Thời thế quái nào cứ bị mấy chuyện kì quái này gây tai tiếng thế.)
(Yên tâm đi, antifan của cục cưng Hàn đã bị chúng ta chửi tới mức tắt đài rồi, hiện giờ đại quân fan cp súng đạn hung mãnh lắm, Lịch thần còn làm bọn họ ê mặt, phương diện này sức chiến đấu của bọn antifan xài không đủ.)
(Lịch thần làm ê mặt hay lắm! Cuồng Lịch Hàn bao nhiêu năm, tiếc là chính chủ lại không có động tĩnh gì, muốn gặm đường chỉ có thể bấu víu fanfic, gần đây rốt cuộc có hành động thực tế rồi, quá thỏa mãn.)
(Đừng lạc đề! Bởi vậy mới nói hai người bọn họ hiện tại rốt cuộc là làm sao? Tối hôm qua lễ công chiếu Lịch Phong và Hàn Thời không phải còn ngồi chung cạnh nhau hả? Tui cứ tưởng hai người họ hòa rồi! Sốt ruột chết đi được!)
(Sốt ruột chết +1, tui thật sự lo hai người họ sẽ chia tay đó, cơ mà có người nói, paparazzi chụp được Lịch thần đưa Hàn Thời về nhà đã từng bảo tài xế dừng lại bước xuống xe một lúc lâu, ờ...)
(Tư dưng nghĩ bậy rồi.)
(Nghĩ bậy chung nè, nếu thật sự được vậy thì tốt rồi, cơ mà Lịch thần hình như không cởi mở đến vậy ha? Hàn Thời thì còn coi như rất là thích chơi thích giỡn, í í, trên xe kìa...)
"Lại gài hàng tui..." Hàn Thời bị Mục Gia Ngôn lôi đi quay quảng cáo, lúc ngồi chờ, đỏ bừng hai tai nằm bẹp trên ghế trong phòng nghỉ lật xem mấy bình luận, lật một hồi cảm thấy nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn Mục Gia Ngôn, "Gần đây sao lại không thấy antifan của tui đâu hết? Mấy ông mua thủy quân để khống chế dư luận hở?"
Mục Gia Ngôn mấy nay rất hãnh diện, mặt mày tốt vô cùng, "Còn cần thuê người khống chế? Đám đại quân cp của hai cậu gần đây tính tình không tốt, tức không chỗ xả, đổ hết lên đầu antifan, đâu cần tôi mua nữa, cơ mà..."
Mục Gia Ngôn tận tình khuyên bảo, "Hai cậu rốt cuộc đang chơi trò gì vậy? Cả ngày đắp chăn bông nói chuyện trời chuyện đất trong sáng hết chỗ nói! Cậu có biết hiện tại bao nhiêu người sốt ruột không hả? Mấy hôm nay tin tức giải trí chẳng hề nói sang chuyện khác, chỉ cần lướt Weibo, y như rằng từ trên xuống dưới chỉ đang bàn tán coi Lịch Phong khi nào mới thành công ngủ lại được!"
"Nói tui làm chi?!" Hàn Thời buồn bực nói, "Ông đây giữ ảnh lại! Ảnh nói... Nói chuẩn bị không đầy đủ, để hôm khác."
Mục Gia Ngôn mờ mịt, "Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì?"
Tự bản thân Hàn Thời cũng không rõ lắm, cậu ngồi xổm trên ghế ngậm điếu thuốc, cắn tới cắn lui mãi một hồi cả điếu thuốc in đầy dấu răng, ậm ừ lí nhí, "Nếu mà chuẩn bị thật... Cũng là ông đây chuẩn bị chớ? Anh ấy thì chuẩn cái quái gì?"
Ba giây đồng hồ sau Mục Gia Ngôn mới nhận thức được Hàn Thời vừa nói gì, không nhịn được ghét bỏ né né sang bên cạnh, "Cậu có còn muốn giữ lại xíu mặt mũi nào không hả?! Làm 0 là vinh quang lắm sao?!"
Hàn Thời nhớ lại tình cảnh tối hôm qua Lịch Phong ôm hôn cậu trên ghế xe, mặt đỏ lên, "Mắc mớ gì tới ông! Ông đây cam tâm tình nguyện nằm dưới..."
"Vậy thì lo mà túm cho chặt đi! Lịch Phong mấy ngày nay cũng quái quái... Có thật bận rộn đến vậy sao? Lịch trình kín mít, tối qua đưa cậu về, sáng sớm nay lại bay sang Thượng Hải đi làm tuyên truyền điện ảnh." Mục Gia Ngôn nghi hoặc, "Không tới mức đó chớ... Cậu ta lúc này không phải nên ở bên cậu mỗi ngày sao?"
Hàn Thời nhướng mày, "Tại sao ông không nói, sáng sớm nay ảnh còn có công tác ở chỗ khác, mà đêm qua còn phải ráng đưa tui về nhà đây?"
"..." Mục Gia Ngôn chịu thua, "Thôi, không có đường cũng ráng bò ra mặt đất mà kiếm đường để gặm, cậu giỏi quá rồi."
"Đừng chọc tui chửi." Hàn Thời nhíu mày, "Yêu đương là phải cản trở công việc? Ảnh cũng đâu phải tui, việc của ảnh toàn là... toàn là việc quan trọng."
Phần quảng cáo ngày hôm nay còn có diễn đêm, thời gian nghỉ ngơi không ít, Mục Gia Ngôn lười nói nhiều với Hàn Thời, đứng dậy đi ra ngoài trò chuyện với người khác, Hàn Thời đang ngồi phát chán, muốn gửi tin nhắn cho Lịch Phong, lại cảm thấy như vậy có hơi bám dính người ta quá.
Hàn Thời tự ngồi xem kịch bản quảng cáo, túm lấy máy tính bảng lướt lướt Weibo, xem mấy bài post, tự chơi một mình hơn một giờ, điện thoại di động đột nhiên rung lên.
Hàn Thời vội túm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua... Vưu Bân gửi tin cho cậu.
Hàn Thời uể oải mở khóa màn hình.
Vưu Bân: Chị dâu! Em vừa coi chương trình kì rồi của hai người! Tay anh không bị sao chứ? Không để lại sẹo chứ?!
Hàn Thời qua loa: Không sao hết.
Vưu Bân trả lời cấp kì: Anh cẩn nhận chút nha! Hồi trước em từng phẫu thuật! Lúc dưỡng thương không chú ý kĩ! Sẹo để lại rất là rõ luôn!
Hàn Thời vừa thấy Vưu Bân là đã nổi nóng, nhưng còn ngại bất lịch sự, đành lạnh lùng hỏi thăm một câu: Phẫu thuật gì? Cắt túi da hả? (Chỗ này ẻm ám chỉ Vưu Bân phẫu thuật thẩm mĩ hay là cắt bao – quy – đầu nhỉ =))))))Trời ơi tha lỗi đầu óc ko trong sáng nổi =))))))))))))))
Vưu Bân gửi lại một chuỗi mặt rơi lệ: Không phải mà! Viêm ruột thừa!
Miệng rộng lại bật công tắc, Hàn Thời tức giận, tắt điện thoại vứt sang một bên không để ý cậu ta nữa,
Chẳng bao lâu phía quay phim đến mời Hàn Thời qua, Hàn Thời cởi áo lông, rùng mình một cái, mặc quần áo đã được nhân viên công tác chuẩn bị cho mình rồi đi theo người ta.
Quảng cáo phân ra thành vài phần kịch bản, sau này sẽ lên sóng từ từ, toàn bộ nội dung ghi hình không ít, cảnh ban ngày đã cần đến bảy tám phông, lúc nghỉ ngơi chờ đổi phông, mấy cô trợ lý nữ cách không gần không xa nhìn Hàn Thời, líu ríu, nhỏ giọng bàn tán gì đó, nghe kĩ lại, dường như nghe thấy hai từ 'Lịch Phong'.
Trong lòng Hàn Thời nhịn không được thấy có chút vui... Trước đây trong lúc làm việc, hoàn toàn không có ai nhắc tới Lịch Phong trước mặt cậu, mọi người đều biết tình cảm hai người họ không tốt, sợ đụng tới rắc rối, trước giờ rất e dè.
Hiện tại tất cả rõ ràng là không như vậy nữa, đạo diễn thậm chí nửa đùa nửa thật mà trêu ghẹo Hàn Thời, "Tuy là không biết chuyện gì xảy ra, nhưng có giận thì giận, xích mích làm mình làm mẩy một trận coi như xong đi, ai ai cũng chờ xem cậu và Lịch thần làm hòa đây này."
Hàn Thời cố gắng ghìm lại để không cười... Người chung quanh cũng dần dần cảm thấy mình và Lịch Phong xứng đôi rồi sao?
Cảm giác được người ta mong đợi và chúc phúc thật quá đã, ngay cả khi Lịch Phong bận bịu quá không liên lạc cậu cũng có thể quên đi, Hàn Thời chuẩn bị một hồi kết thúc công việc liền gọi sang cho Lịch Phong... Công việc bận tới cỡ nào, vẫn có thể nghe điện thoại chứ? Bản thân mình cũng sẽ không xà nẹo đòi nói chuyện với anh lâu quá.
Đã tới chín giờ tối, một cảnh quay nữa là công việc xong xuôi, nhân viên công tác vội vã chạy tới chạy lui, thời tiết vào cuối thu lúc này đã rất lạnh, Hàn Thời quấn áo lông, đứng tại chỗ nhảy mấy cái, lấy di động ra nhìn thoáng qua, hết cả hồn, Lịch Phong gửi cho cậu tận bảy tám tin nhắn!
Hàn Thời vội mở màn hình, Mục Gia Ngôn bên kia bước mấy bước tới cạnh Hàn Thời, hạ giọng, "Lịch Phong tới."
Hàn Thời, "!"
"Cậu ta muốn vào đây, tôi ngăn lại rồi." Mục Gia Ngôn nghĩ mà thấy hãi, "Cậu ta đây là chê tin tức về hai người còn chưa đủ lớn hả?! Một đống người ở đây ai không phải fan của cậu ta? Đạo diễn còn là fanboy cuồng nhiệt kìa! Lỡ vào đây thật... Đêm nay còn có thể quay xong không?"
"Ảnh ảnh ảnh..." Hàn Thời nhất thời cà lăm, "Ảnh tới? Hôm nay không phải ảnh ở Thượng Hải làm tuyên truyền sao?"
"Tôi làm sao biết?" Mục Gia Ngôn líu lưỡi, "Thật là... Điên rồi sao? Cậu ta có phải không cần ngủ không? Chưa nói tới, cậu ta làm sao biết cậu ở đây?"
Trong đầu Hàn Thời đã đặc quánh thành một cục, "Hôm qua hình như có hỏi tui... Ầy, ông tốt xấu gì cũng phải dẫn ảnh vô phòng nghỉ của tui chớ! Ngoài này lạnh như vậy!"
"Dẫn rồi." Mục Gia Ngôn vươn tay đưa đồ cho Hàn Thời, "Cậu ta nhờ tôi đưa cho cậu."
Hàn Thời nhận lấy —— là một túi nước nóng.
"Ảnh thật là..."
Lòng Hàn Thời vừa ấm vừa phồng lên, nhét túi nước nóng vào trong quần áo, cầm di động xem từng tin nhắn Lịch Phong gửi cho mình.
Hàn Thời mím môi, gửi tin lại cho Lịch Phong.
Hàn Thời: Sao anh lại tới đây?
Mấy giây sau Lịch Phong gửi lại: Nhớ em.
Hàn Thời gồng mình ghìm lại khóe môi đang cong lên, đáp: Hôm qua mới gặp mà.
Lịch Phong: Vẫn cứ nhớ.
Hàn Thời sợ người ta thấy mình cười ngu, ngồi xổm xuống cúi đầu gõ chữ: Em cố quay xong cho nhanh, anh đợi thêm tí nữa thôi, nhanh lắm.
"Đợi không kịp, đừng cười anh."
Hàn Thời cả kinh, đứng phắt dậy quay đầu lại.
Lịch Phong kéo khẩu trang xuống, thản nhiên nói, "Mục Gia Ngôn ngăn không nổi anh."
Mấy phút sau, trường quay đang trật tự hoàn toàn mất khống chế.
Từ đạo diễn phó đạo diễn đến diễn viên nữ rồi đến nhân viên công tác các bộ phận, mọi người chen chen chúc chúc vây xung quanh, không dám tới gần quá lại cầm di dộng lén lén chuyển về chế độ chụp ảnh không tiếng động. Hàn Thời im lặng che mặt... Đầu đề sáng mai hẳn là về mình và Lịch Phong cho coi.
"Em thật sự thật sự cực kì thích phim của ngài, đáng tiếc là mơ ước còn xa quá, vẫn chưa đủ trình được hợp tác với ngài." Đạo diễn nói chuyện còn lộn xộn, "Ha ha ha ha được hợp tác với Hàn Thời một lần, coi như là đáng giá, hôm nay ngài đi tuyên truyền cho 《Khói lửa 》ha? Trailer em có xem rồi! Bộ phim này chắc chắn sẽ nổi cồn!"
Lịch Phong lễ phép gật đầu, anh xem xét thời gian, "Có hơi trễ rồi, tôi tới đón em ấy, không biết phía các anh..."
'Em ấy' đây là chỉ ai thì không cần nói cũng biết, đạo diễn cấp tốc hiểu ngay, gật đầu cái rụp, "Ok! Lập tức! Lập tức quay xong ngay!"
Nói rồi quay đầu rống các bộ phận vào chỗ.
Có cái tượng đài Lịch Phong này ở đây giám sát, cảnh quay cuối cùng chóng vánh hoàn thành, Lịch Phong khoác thêm áo lông cho Hàn Thời, dẫn người lên xe.
"Em... Em diễn ổn không?" Hàn Thời hôm nay bị Lịch Phong làm cho vừa sợ vừa hãi, đầu óc có hơi mờ mịt, ngồi ở ghế phó lái nói lảm nhảm, "Cái quảng cáo khi nãy ấy..."
Diễn được không... Lịch Phong tạm thời vứt lý trí sang một góc, kéo tình cảm lên max cây để đánh giá, "Cũng tốt."
Hàn Thời yên tâm, cười một cái lại bắt đầu nói sảng, "Em diễn đúng là đâu có tới nỗi tệ vậy ha? Trình độ cỡ này nếu đi casting bên đoàn phim của anh... Có qua được không?"
Lịch Phong im lặng chừng nửa phút mới nói, "Chịu quy tắc ngầm, là qua được."
Hàn Thời ngớ người ra, mặt lập tức đỏ bừng.
"Ngầm... Thì cứ ngầm đi chứ." Hàn Thời hơi nghiêng chân, đưa tay lần mò trong túi quần cả buổi, cầm một cái bọc nhỏ chỉnh tề vuông vức ra, cố nén ngại ngùng, "Em chuẩn bị giúp anh rồi nè, hồi sáng... Cũng tắm sạch lắm luôn."
Vừa đúng lúc dừng đèn đỏ, Lịch Phong nghiêng đầu nhìn Hàn Thời, đầu óc nóng lên, xém nữa đã lột xác thành cầm thú ngay trên xe.
"Anh...: Đèn xanh, Lịch Phong nhắm mắt lại tiếp tục lái xe, "Anh nói chuẩn bị không phải là cái này."
Hàn Thời nháy mắt rụt lại nắm đồ trong tay, ngại ngùng, "Không... không phải hả?"
"Người cần chuẩn bị là anh, gần đây quá bận rộn, nếu ngủ lại thật, hôm sau không chừng đã phải vội vã rời đi, quá là vô tâm... Cũng không thể chăm sóc em được." Đầy đầu Lịch Phong toàn là hình ảnh Hàn Thời đỏ mặt cầm một bịch áo mưa nói với mình là đã chuẩn bị hẳn hoi, anh hít sâu một hơi, "Cho nên mới cố dồn hết công việc lại, may mắn... Hôm nay rốt cuộc tuyên truyền xong rồi, có thể nghỉ ngơi một thời gian."
Hàn Thời sửng sốt, nhìn đáy mắt Lịch Phong không giấu được vẻ mệt mỏi, trong lòng đột nhiên rất đau.
Nhớ lại mấy hôm nay, Hàn Thời giờ mới nhận ra, Lịch Phong dường như căn bản còn chưa được nghỉ ngơi.
Giọng Hàn Thời khàn đi, "Em lại không để ý..."
"Anh để ý."
"Nhẫn cưới, tuần trăng mật..." Lịch Phong lái xe một tay, tay còn lại nắm lấy tay Hàn Thời, "Anh đền lại hết cho em."
...
Đêm đó, paparazzi túc trực quanh nhà Hàn Thời chờ một đêm, lại chẳng còn chụp được thân ảnh Lịch Phong vòng trở ra ngoài nữa.
—— Ngoại truyện hết ——
Một mẩu ngoại nhỏ
Chuyện hỏi lúc nửa đêm: Nếu trở lại được mười năm trước, cậu muốn làm gì nhất?
Vưu Bân: Này còn phải nghĩ? Mua nhà chứ! Đi mua nhà! Đập nồi bán sắt cũng phải mua nhà! Nhà ở cao cấp! Nhắm mắt mà mua! Phải tích đủ vốn trước khi rước vợ về! Nhớ chưa? Mua nhà!
Lịch Phong: Trong vòng bốn năm tìm được Hàn Thời, tóm em ấy về tay.
Hàn Thời: Một dao thọc thẳng cổ họng tên miệng rộng họ Vưu, đừng hỏi tại sao, không có hắn, đường đời sẽ dễ đi hơn nhiều.
____________________________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com