Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 84+85

Edit: Mị Tỷ Như Lan.

***

Tô Tiện nhìn theo hướng đó, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, nàng nói với Ngưng Nhi bên cạnh: "Ngươi mau đó xem sao, đứng để tên kia chạy mất."

Ngưng Nhi gật đầu, "Thần nữ cũng phải cẩn thận đấy ạ."

"Yên tâm, không có chuyện gì đâu." Nghe Tô Tiện nói vậy Nhưng Nhi cũng yên tâm, vội vàng xông ra ngoài. Tô Tiện đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, bóng lưng Ngưng Nhi vừa vượt qua rừng đào hướng đến địa lao.

Đến khi bóng dáng Ngưng Nhi hoàn toàn biến mất, Tô Tiện mới quay lưng vào phòng ngồi xuống.

Ngay lúc ấy, cánh hoa bên ngoài cửa sổ lay động theo làn gió, Tô Tiện ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp một bóng hình phiêu lạc bước tới, bộ y phục màu đen càng to đậm nét tuấn tú trên gương mặt gầy gò nhợt nhạt của hắn. Người đến mi mục như xưa, đến độ nhếch môi của hắn cũng như lần đầu gặp gỡ. Hắn nhanh nhẹn chui vào cửa sổ, cảnh tượng quen thuộc như vô số lần về trước.

Đôi mắt Tô Tiện dán chặt trên người vừa xuất hiện, không dám động đậy, đến chớp mắt cũng không dám.

Nàng mong chờ khoảnh khắc này đã rất lâu, chưa từng dám vọng tưởng tâm nguyện này có thể thành hiện thực.

Ánh nắng xuyên qua song cửa chiếu lên thân người, hắn đứng dưới quầng sáng vàng ấm áp tựa nhân vật trong bức tranh, những cánh hoa đào sau lưng cũng không bằng một ánh mắt vượt qua muôn trùng năm tháng hội tụ tại thời khắc này của hắn. Hoa đào rơi trên người, hắn tiện tay phủi đi, sau đó nhướng mày cười như không nhìn Tô Tiện nói: "Ta đến đón muội đây."

Tô Tiện không nói gì. Nàng đột nhiên bật dậy.

Rất lâu rồi Sở Khinh Tửu chưa gặp Tô Tiện, bây giờ gặp được nàng bất giác lướt mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, nhíu mày: "Mấy người Huyền Nguyệt Giáo này không cho muội ăn cơm đàng hoàng hả, sao mà còn gầy..."

Hắn bỏ lại một câu dang dở vì Tô Tiện đã bổ nhào về phía hắn.

Sở Khinh Tửu bất ngờ, suýt nữa là đứng không vững mà ngã ra sau. Trong lúc hắn chưa phản ứng kịp, một vòng tay đã ôm chặt lấy hắn. Cái ôm này ấm áp mà hơi xa lạ bởi Tô Tiện chưa từng ôm hắn như vậy bao giờ, như bắt được một ngọn cỏ trên đại dương mênh mông, như sợ hắn lại biến mất lần nữa.

Tô Tiện hơi run lên, vùi mặt vào lòng hắn, không nói câu nào. Nhưng lúc này Sở Khinh Tửu vẫn cảm nhận được rõ ràng và chân thực tâm tình của nàng.

Hắn chưa từng nhìn thấy một Tô Tiện chân thực không phòng bị như bây giờ, hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, thanh âm dịu dàng trầm thấp nói: "Ta về rồi."

Cảm thấy Tô Tiện trong lòng khẽ động, hắn lại bổ sung thêm một câu: "Lần này trở về thật rồi."

Tô Tiện ngước mặt lên, trong mắt còn đọng vệt nước mắt. Nàng nhìn vào mắt Sở Khinh Tửu, bật cười nói: "Ta đợi huynh lâu lắm rồi."

Tiếc là mỹ nhân trong lòng nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện.

Sở Khinh Tửu nắm tay Tô Tiện, thấp giọng nói: "Thu Đường còn đang giữ chân người Huyền Nguyệt Giáo, chúng ta nhanh đi thôi."

Ánh mắt Tô Tiện sáng lên, bấy giờ mới biết căn nguyên mọi chuyện. Người tên Thu Đường kia mới đến đã biết được vị trí tòa tiểu lâu nàng đang ở như rất quen thuộc vậy, mà người quen thuộc nơi này chẳng phải chỉ có Sở Khinh Tửu sống ở đây mấy năm sao?

Là Sở Khinh Tửu nói với Thu Đường, bảo hắn tới cứu nàng. Hoặc có thể nói, Sở Khinh Tửu vốn chẳng trông mong Thu Đường có thể cứu nàng ra ngoài, bởi hắn ban đầu hắn đã tính sẵn kế hoặc, để Thu Đường dẫn dụ người Huyền Nguyệt Giáo.

"Thu Đường có gặp nguy hiểm gì không?" Tô Tiện hỏi.

Sở Khinh Tửu nói: "Tên đó đánh nhau không được nhưng chạy nhanh lắm, bọn người kia không cản nổi hắn đâu."

Nếu đã vậy Tô Tiện cũng yên tâm hơn rồi, nàng gật đầu, đi theo Sở Khinh Tửu ra ngoài tiểu lâu. Hai người nắm tay nhau mà đi. Thủ vệ ngoài tiểu lâu ít hơn trước nhiều, một số đã chạy sang địa lao rồi. Thời gian qua, phù thuật và trận thuật của Sở Khinh Tửu càng thông thạo, dường như hắn đã bố trí sẵn trận pháp ngoài tiểu lâu, chẳng thấy hắn có bất cứ hàng động gì mà trực tiếp kéo Tô Tiện xông ra ngoài. Tô Tiện cảm thấy thân hình nhẹ hẫng, cảnh sắc trước mặt chợt biến đổi, bọn họ đang xuyên qua rừng đào, bỏ xa đám người đằng sau.

"Thuật che mắt thôi." Thấy Tô Tiện hiếu kỳ, Sở Khinh Tửu cười nói, sau đó quay đầu nhìn những người trong Huyền Nguyệt Giáo phất phất tay, lớn tiếng nói: "Thần nữ của các ngươi ta đưa đi đây, ta sẽ chăm sóc nàng thật tốt, các ngươi yên tâm nhé!"

Tô Tiện: "..." Nàng cảm thấy bọn họ nghe được càng không yên tâm.

Nói xong, Sở Khinh Tửu quay đầu mỉm cười thật tươi với nàng, "Đi thôi nào."

"Ừm." Tô Tiện cũng mỉm cười. Cảnh tượng hỗn loạn dần lui lại phía sau. Tô Tiện nắm chặt tay Sở Khinh Tửu, hai người cùng nhau tiến về trước. Trên đường vẫn có kẻ cản trở nhưng không đông lắm, phần lớn là những người đang trên đường tới địa lao. Đây xem như là lần thứ hai Sở Khinh Tửu đưa Tô Tiện trốn khỏi Huyền Nguyệt Giáo nên cũng quen đường, hành động nhanh gọn hơn trước. Hai người rời khỏi Huyền Nguyệt Giáo không mất quá nhiều thời gian. Sau khi rời khỏi phạm vi Huyền Nguyệt Giáo, Sở Khinh Tửu vẫn chưa dừng lại, hắn dẫn nàng đến khu rừng phía ngoài giáo rồi quay đầu quan sát một chút, nói: "Chúng ta ở đây đợi Thu Đường."

Tô Tiện gật đầu, có vẻ hai người đã thương lượng xong địa điểm tụ họp. Có một điều Tô Tiện vẫn chưa hiểu, trước đó mãi để ý Sở Khinh Tửu, bây giờ đã xác định hắn mạnh khỏe đứng trước mặt mình nàng mới nhớ đến những chuyện khác, hỏi: "Thu Đường là người Tứ Phương Thành?"

"Phải, hắn là thiếu chủ Tứ Phương Thành."

Tô Tiện ngạc nhiên, mặc dù đã nghĩ ra Thu Đường là người Tứ Phương Thành nhưng không ngờ hắn có thân phận như vậy.

"Những ngày qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Sở Khinh Tửu lắc đầu nói: "Cũng không có chuyện gì lớn. Một tháng trước ta mới tỉnh lại cũng không biết đã xảy ra chuyện gì." Hắn dừng lại một lát rồi tiếp lời, "Chuyện muội đột nhập phân đường Quỷ Môn ở Lâm Thành đoạt ngọc bội dì Nguyệt đã kể với ta rồi."

Tô Tiện không trả lời, nàng đang nghĩ tới lời nói trước đó của hắn.

Hắn mới tỉnh lại từ một tháng trước thôi. Tuy nàng không biết Tứ Phương Thành cụ thể nằm ở chỗ nào nhưng từ Huyền Nguyệt Giáo ở phía tây nam đến đó có lẽ phải cách một đoạn xa. Nếu nói vậy, Sở Khinh Tửu vừa tỉnh lại, biết tin của nàng liền vội vàng lên đường.

Nhất thời nàng không biết nên nói gì, chỉ có thể nắm chặt tay Sở Khinh Tửu.

Sở Khinh Tửu lắc lắc tay, cười cười nói: "Sợ ta chạy mất à?"

Tô Tiện lắc đầu, tránh để Sở Khinh Tửu nhìn ra tâm tình của mình bèn lên tiếng hỏi: "Sao thiếu chủ Tứ Phương Thành lại xuất hiện ở đây với huynh?"

"Tên đó nằng nặc đòi theo ta đi đó, nói là muốn ra ngoài rèn luyện, có cản cũng cản không được, ta chỉ đành để hắn theo giúp thôi."

"Mọi người đã tính sẵn kế hoạch cứu ta rồi đấy à?" Tô Tiện hỏi tiếp.

Sở Khinh Tửu lắc đầu: "Tên Thu Đường này đầu óc có vấn đề đâu nghĩ nhiều như thế. Ta bảo hắn phải dùng mưu kế nhưng tên đấy nói một mình hắn có thể xử cả Huyền Nguyệt Giáo, cần mưu kế cái gì."

Tô Tiện: "..."

Sở Khinh Tửu nói: "Nên ta nói để chúng ta tỉ thí xem ai cứu được muội ra trước."

Tô Tiện đã hiểu: "Thế là huynh nói địa hình Huyền Nguyệt Giáo cho hắn biết, để hắn tới cứu ta."

"Hắn huênh hoang quá mức chắc chắn sẽ phá hư chuyện, không thể nào thành công dẫn muội đi đâu." Tô Tiện tiếp lời hắn, "Huynh biết hắn sẽ làm loạn nên mới nhân lúc đó xuất hiện cứu ta, đây mới là kế hoạch của huynh."

"Các ngươi..." Sở Khinh Tửu chưa kịp trả lời, nhánh cây bên cạnh khẽ động đậy, một người chật vật cầm cây quạt thủng một lỗ ở giữa nhảy ra, chỉ Sở Khinh Tửu nói: "Thì ra ngươi tính kế ta!"

Sở Khinh Tửu mỉm cười với Thu Đường vừa tới. "Cắt đuôi bọn truy binh chưa?"

"Tất nhiên là rồi." Thu Đường rất tự tin với thân thủ của bản thân.

Sở Khinh Tửu quay sang nói với Tô Tiện: "Chúng ta đi thôi."

Tô Tiện gật đầu, nhưng chợt nghĩ tới gì đó lại hỏi: "Chúng ta đi đâu?"

"Tứ Phương Thành."

Là thiếu chủ của Tứ Phương Thành nhưng Thu Đường chẳng gấp gáp muốn quay về.

Suốt chặng đường Thu Đường toàn du sơn ngoạn thủy, cố ý kéo dài hành trình của bọn họ, cuối cùng ba người đi hết nửa tháng trời mà chỉ bằng lộ trình của năm ngày. Tô Tiện và Sở Khinh Tửu cũng không gấp, tính cách Sở Khinh Tửu rất nhàn hạ, nghĩ gì làm nấy, cũng không có gì gấp gáp phải quay về. Còn Tô Tiện vì có Sở Khinh Tửu bên cạnh nên cảm thấy chuyến hành trình này cứ đi mãi như vậy cũng là chuyện tốt đẹp.

Ngày thứ năm, khi hoàng hôn buông xuống, ba người đang dừng chân ở một khách điếm trong trấn. Sắc trời ngày càng tối, Tô Tiện vừa cởi áo ngoài chuẩn bị xem sách một chút rồi đi nghỉ nhưng tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Tô Tiện mặc lại áo đi ra mở cửa, là Sở Khinh Tửu đang đứng trước cửa cười tít mắt với nàng.

Tô Tiện cũng mỉm cười, hỏi: "Sao đấy?"

"Theo ta!" Sở Khinh Tửu nắm tay Tô Tiện kéo nàng chạy ra ngoài. Tô Tiện chỉ khoác bừa áo ngoài, đột nhiên bị Sở Khinh Tửu kéo đi suýt nữa bay mất. Nàng vội kéo áo lại, chạy theo Sở Khinh Tửu.

Hai người chạy đến hậu viện khách điếm, Sở Khinh Tửu nắm tay nàng nhảy lên nóc khách điếm.

"Ngắm sao!" Sở Khinh Tửu chỉ tay lên trời.

Tô Tiện ngẩng đầu nhìn lên, phía trên đầu nàng, tinh hà mở rộng, ánh trăng chiếu tội khắp sân, bốn bề mơ hồ như mộng cảnh mê ly. Dưới bầu trời lấp lánh, nàng nhìn sang Sở Khinh Tửu, cảm thấy ánh sao phản chiếu đầy trong đôi mắt hắn. Mọi thứ chân thực xung quanh như biến thành hư ảo, trong mắt nàng chỉ chứa được ánh sao ấy.

Nhưng trong một lúc như thế lại có âm thanh phá hoại phong cảnh vang lên.

"Các ngươi đang làm gì đấy? Cho ta theo với!" Dưới sân, Thu Đường đang ngẩng đầu nhìn hai người.

"Không cho!" Sở Khinh Tửu nhẹ nhàng nói, sau đó nắm tay Tô Tiện nhảy lên nóc lâu cao hơn đến khi khuất tầm mắt Thu Đường.

Tô Tiện trông thấy Thu Đường mới chợt nhớ có một câu mình mãi chưa hỏi: "Tại sao chúng ta phải tới Tứ Phương Thành?"

Nhắc tới chính sự, Sở Khinh Tửu bắt đầu nghiêm túc, hắn nhìn vào mắt nàng nói: "Lúc trước ở dưới Ma môn địa cung, muội có biết tại sao máu của mình có thể mở cánh cửa Ma giới không?"

Tô Tiện gật đầu, nghĩ một lúc lại lắc đầu: "Ta không chắc chắn."

"Ta cũng không thể nhưng Thành chủ Tứ Phương Thành có thể." Sở Khinh Tửu nói, "A Tiện, muội biết Thành chủ Tứ Phương Thành là người như thế nào không?"

- Hết chương 84 -

Chương sau lại có biến!!!

-------oOo-------

Chương 85–

***

Edit: Mị Tỷ Như Lan.

Tô Tiện lắc đầu chờ Sở Khinh Thử nói

Sở Khinh Tửu kéo Tô Tiện lên nóc nhà tìm một chỗ ngồi xuống, chầm chậm lên tiếng: "Dì Nguyệt dẫn ta vào Tứ Phương Thành, là Thành chủ đã ra tay cứu giúp, sau khi tỉnh lại ông ấy nói với ta rất nhiều chuyện, đến lúc đó ta mới biết thân phận của ông, còn có lai lịch của Tứ Phương Thành."

"Trận chiến thần ma hơn hai ngàn năm trước còn ác liệt hơn chúng ta biết."

Trận chiến thần ma ấy từ lâu đã trở thành câu chuyện mà ai ai cũng biết, nhưng trong nhân gian lại có vô số phiên bản khác nhau. Lúc nhỏ, Tô Tiện được nghe câu chuyện này từ Hồng Uyên Giáo chủ Huyền Nghiệt Giáo, sau này gia nhập Không Thiền Phái nàng lại nghe đạo môn kể về câu chuyện này, cũng không quá khác nhau. Nàng được biết quần ma tận diệt ở vực sâu Thất Hải, cũng biết Trường Sinh Đại đế dẫn lôi diệt thần. Nhưng khi đến Ma môn địa cung nàng mới biết trong câu chuyện đó vẫn còn sự tồn tại của một viên Vạn linh ma tâm.

Chúng ma chôn mình trong biển lửa mới dẫn đến sự tồn tại của Vạn linh ma tâm nhưng cũng vì Vạn linh ma tâm mà có kiếp nạn diệt thần sau này.

Nhưng Sở Khinh Tửu kể là một đoạn khác của câu chuyện.

Năm đó, trong trận chiến thần ma tuy cuối cùng là Ma giới diệt vong nhưng Thần giới cũng phải trả một cái giá rất đắt, nói cách khác cái giá Thần giới phải trả không ít hơn Ma giới.

Năm xưa người dẫn chúng ma tiến vào Nhân giới là Ma quân Hòa Anh, kẻ mạnh nhất ở Ma giới trong mấy vạn năm qua, để chống lại hắn, ba ngươi ba vị đại thần trên trời phải đích thân ứng chiến. Hồng Mông Nguyên Thủy Thiên Tôn trấn thủ Thần giới, tứ cực đại đế hạ phàm xuất chiến, nhưng kết quả lại là một thảm kịch lạ thường.

Để trấn áp Ma quân Hòa Anh, Thần giới trả một cái giá thật đắt, Bắc Cực Tử Vi Đại đế hao tổn hết thần lực chuyển sinh vào luân hồi, Tây Phương Thái Cực Thiên Hoàng Đại đế trọng thương khó chữa.

Cứ tưởng chuyện này tới đây là kết thúc nhưng không ngờ, khi chúng ma bị thiêu đốt dưới vực sâu Thất Hải đã dùng giọt máu tim cuối cùng của mình tạo nên Vạn linh ma tâm.

Vạn linh ma tâm xâm nhập thần trí chúng thần, Thần giới đã thiệt hại lớn nay còn giết hại lẫn nhau. Cuối cùng, vì ngăn chặn tai họa tiếp diễn, Nam Cực Trường Sinh Đại đế không thể không đưa ra lựa chọn như Tử Vi Đại đế khi xưa, tự đốt thần lực, dẫn thiên lôi giáng thế, đốt thần, diệt ma, độ vạn linh.

Từ cổ chí kim, vạn linh tuân theo đạo, chúng thần chưởng quản nhân quả thế gian, phân định tuần hoàn, nhưng Thần giới gây ra đại họa, Nhân giới cũng vì vậy mà chìm vào tai ương. Từ đó, Nhân giới vạn vật ngày đêm luân phiên chuyển đổi, trải qua trăm năm tu bổ mới dần dần khôi phục.

Kể xong câu chuyện này, Sở Khinh Tửu nói: "Thành chủ Tứ Phương Thành chính là một trong Ngũ cực chiến thần - Đại địa chiến thần Tây Phương Thái Cực Thiên Hoàng Đại đế."

Tô Tiện im lặng hồi lâu, nàng chẳng thể ngờ Thành chủ Tứ Phương Thành là chiến thần Thiên giới.

Tô Tiện lên tiếng: "Sau trận chiến đó ông ấy ở lại Nhân giới sáng lập Tứ Phương Thành? Nhưng ông ấy là chiến thần vì sao không về Thần giới?"

"Bởi vì ông ấy không thể trở về." Sở Khinh Tửu nói, "Hơn hai ngàn năm trước, chúng tiên bị Vạn linh ma tâm xâm nhập thần trí, Thành chủ Tứ Phương Thành cũng là một trong số đó."

"Vậy ông ấy..."

Sở Khinh Tửu biết Tô Tiện muốn hỏi gì, hắn lắc đầu nói: "Ông ấy đã vượt qua được kiếp nạn diệt thần(*) khi ấy, thậm chí còn phát hiện một nơi như Tứ Phương Thành, một nơi hội tụ linh khí trời đất có thể giúp ông ấy chống lại sự ăn mòn tâm trí của tâm ma, bởi vậy tuy hiện tại thần trí thanh tỉnh nhưng ông ấy không thể rời khỏi Tứ Phương Thành."

Không ngờ Tứ Phương Thành cũng có liên quan đến câu chuyện hơn hai ngàn năm trước.

Tô Tiện đã có suy đoán trong lòng nhưng không biết phải nói thế nào. Nàng biết sự tồn tại của mình ít nhiều có liên quan đến Vạn linh ma tâm nhưng mà...

"Muội đang lo lắng cái gì?" Sở Khinh Tửu hỏi.

Tô Tiện hơi do dự, cuối cùng vẫn kể lại với Sở Khinh Tửu chuyện về Vạn linh ma tâm đã nhìn thấy dưới Ma môn địa cung, nàng cho rằng không có chuyện gì phải giấu giếm Sở Khinh Tửu cả. "Dưới địa cung nói Vạn linh ma tâm có thể mở cửa Ma giới, lần đó ta mở được cánh cửa Ma giới có khi..."

"Muội nghĩ mình có liên quan đến Vạn linh ma tâm?" Sở Khinh Tửu khựng lại, đổi cách nói khác, "Hay muội chính là Vạn linh ma tâm?"

Tô Tiện gật đầu.

Thấy Tô Tiện gật đầu, Sở Khinh Tửu đan tay hai người vào nhau rồi nhấc lên, lắc lắc nói: "Thành chủ Tứ Phương Thành nói vạn linh ma tâm là vật chí tà, những người đụng chạm vào nó đều sẽ nhiễm tà khí. Xem ta nắm tay muội nè có nhiễm tà khí nào đâu?"

Tô Tiện nghiêng mặt nhìn Sở Khinh Tửu.

Hai người không ai lên tiếng, trong mắt Sở Khinh Tửu ẩn chứa ý cười, ánh sao chiếu sáng gương mặt hắn, lông mi dài rũ xuống che khuất khóe mắt. Ma xui quỷ khiến thế nào, Tô Tiện chồm qua khẽ hôn lên môi hắn.

Cánh môi Sở Khinh Tửu lạnh băng nhưng lại mềm mại, Tô Tiện chạm nhẹ một cái rồi lui lại, ngước mặt quan sát thật kỹ gương mặt hắn.

Sở Khinh Tửu chớp chớp mắt, nói: "Tiêu đời rồi."

"Làm sao?" Tô Tiện hỏi.

Sở Khinh Tửu chạm nhẹ lên môi mình, ra chiều suy tư nói: "Có khi nào muội thật sự là vạn linh ma tâm gì đó không, chứ ta chưa gặp ai tà môn hơn muội cả." Nhưng vừa nói xong hắn lại bị chính câu nói của mình làm đỏ mặt, khẽ ho mấy tiếng, không nói tiếp được nữa.

Tô Tiện bật cười nhìn Sở Khinh Tửu chọc người ta ngược lại tự mình đỏ mặt rồi.

Lúc bấy giờ Tô Tiện cảm thấy, thật ra nàng là ai, có lai lịch ra sao không còn quan trọng đến thế nữa.

Hai người ngồi trên nóc nhà ngắm sao đến nửa đêm, lúc vào khách điếm chuẩn bị ai về phòng nấy nghỉ ngơi thì đụng ngay Thu Đường.

Hình như Thu Đường đang muốn ra ngoài, Sở Khinh Tửu ngó hắn một lát nói: "Nửa đêm nửa hôm ngươi tính đi đâu đó?"

"Đi tìm các ngươi chứ đi đâu." Thu Đường đáp. Hắn dòm xung quanh xác định trong khách điếm không còn ai mới kéo hai người Sở Khinh Tửu vào phòng mình. Hắn đẩy hai người đến bên bàn ngồi xuống, còn mình kéo ghế ngồi đối diện, chống cằm nghiêm trang nói: "Có phải các ngươi rất có danh tiếng?"

Tô Tiện: "..."

Vị đại thiếu gia tới từ Tứ Phương Thành này lại có thể nói ra những lời khiến người khác không đời nào tưởng tượng nổi.

Tô Tiện không trả lời, ngược lại Sở Khinh Tửu là một người rất thích tám chuyện, hắn gật đầu nói: "Tất nhiên, A Tiện là quán quân Huyền Thiên Thí, mọi người đều biết tên nàng. Bây giờ khắp thiên hạ còn biết nàng là Thần nữ Huyền Nguyệt Giáo, chắc chỉ có vài người không biết thôi."

Thu Đường kinh ngạc, bắt đầu thấy ngưỡng mộ và kính phục Tô Tiện: "Thì ra cô ấy lợi hại thế." Hắn quay sang Sở Khinh Tửu, "Vậy ngươi thì sao?"

"Ta cũng..." Sở Khinh Tửu nghiêm túc suy nghĩ, kiên định trả lời, "rất nổi tiếng."

Sở Khinh Tửu không tính là nói dối, dạo trước Tô Tiện rao bán con rối ở Trường Thiện Trang chính là lấy danh nghĩa Sở Khinh Tửu đấy thôi. Hôm đó người đến chắc chắn không ít, phần lớn còn là người ở khắp các danh môn thế gia. Tuy công tử Sở gia không có tu vi kinh hãi thế tục như Mộ Sơ Lương, không có sự kiện oanh liệt như Tô Tiện nhưng dựa vào khuôn mặt này với tài hoa đầy mình thì đủ để các cô nương trên thế gian ngày đêm nhung nhớ dài dài rồi.

Thu Đường nhíu mày, thấy hoài nghi câu trả lời của Sở Khinh Tửu, "Nhưng thực lực ngươi tầm thường mà."

Sở Khinh Tửu không nhịn được nữa: "Ngươi mới thực lực tầm thường á!"

Thực tế danh tiếng của Sở Khinh Tửu hiện nay không dùng được nữa. Lần đó Tô Tiện vạch trần chân tướng Sở gia ở Trường Thiện Trang nên mọi người đều biết Sở Khinh Tửu thật sự đã chết từ lâu rồi.

Nghĩ đến đây Tô Tiện không khỏi cau mày, chuyện Sở Khinh Tửu sống lại không biết phải giải thích ra sao, vả lại hắn còn là đại thiếu gia Sở gia, không biết sắp tới hắn có muốn quay về Sở gia không.

Sở Khinh Tửu tất nhiên chẳng nghĩ nhiều như thế, hắn hỏi Thu Đường: "Sao đột nhiên ngươi hỏi cái này?"

Thu Đường lắc đầu, không nói nguyên nhân mà hỏi tiếp: "Các ngươi là người tốt phải không?"

Tô Tiện bất chợt cảm thấy khó trả lời trước câu hỏi này của Thu Đường, nàng im lặng không đáp. Sở Khinh Tửu gật đầu một cách chân thành: "Tất nhiên."

Thu Đường sáng tỏ nói: "A Tiện là người của Huyền Nguyệt Giáo nên người của Huyền Nguyệt Giáo cũng là người tốt."

Sở Khinh Tửu: "..."

Thu Đường sờ cằm, nói tiếp: "Mấy hôm nay ta nghe ngóng được, Huyền Nguyệt Giáo và Vô Ưu Cốc với Thiên Cương Minh bất hòa, nên người Vô Ưu Cốc và Thiên Cương Minh đều là mấy kẻ tội ác tày trời đúng không?"

Tô Tiện: "... Không phải."

Thu Đường gặp đả kích: "Không phải á?"

Sở Khinh Tửu không nhịn nổi nữa: "Rốt cuộc ngươi muốn hỏi cái gì?"

Thu Đường thở dài, lắc lắc cây quạt, cuối cùng hỏi vào vấn đề chính: "Minh chủ Thiên Cương Minh là bạn hay là địch?"

Sở Khinh Tửu nói: "Có gì nói thẳng đi."

Thu Đường vô tội nói: "Vừa nãy ta không cẩn thận đánh ngất Minh chủ Thiên Cương Minh rồi."

Sở Khinh Tửu và Tô Tiện: "...!!!"

Thu Đường không hiểu vẻ mặt hai người này như thế kia là có ý gì, hắn tự biện giải cho mình: "Vừa nãy các ngươi có ở đây đâu, một mình ta đụng phải chuyện này đương nhiên không biết phải giải quyết làm sao. Cái tên Minh chủ Thiên Cương Minh kia là thiện hay ác ta còn không biết, chỉ còn cách đánh ngất hắn rồi tính sau..."

"Người đâu?" Tô Tiện ngắt lời Thu Đường.

Lần đầu tiên Thu Đường thấy Tô Tiện nghiêm túc như vậy, hắn do dự một lát rồi nói: "Ở phòng kế bên, còn hôn mê đấy, chắc chưa tỉnh nhanh vậy đâu."

Dù Thu Đường nói nhăng nói cuội một hồi chẳng đâu vào đâu, không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng Tô Tiện và Sở Khinh Tửu vẫn lập tức chạy qua phòng kế bên. Người đang hôn mê, sắc mặt trắng bệch, máu nhuộm đỏ người kia đích thực là Minh chủ đương nhiệm Túc Thất.

Lần cuối cùng Tô Tiện gặp Túc Thất là ở trận chung kết Huyền Thiên Thí, lúc đó Túc Thất còn hẹn gặp nàng ở Cương Phong Tháp chỉ là Tô Tiện không tới, sau đó thì biết tin Túc Thất bị ám sát. Thương thế của Túc Thất rất nghiêm trọng, đến lúc Tô Tiện bị bắt về Huyền Nguyệt Giáo hắn còn chưa tỉnh. Mấy tháng qua cũng không nghe bất cứ tin tức gì của hắn nữa, nhưng tại sao bây giờ hắn lại xuất hiện ở đây? Còn mình đầy vết thương thế này?

Tô Tiện và Sở Khinh Tửu liếc nhìn nhau. Tô Tiện lên tiếng trước: "Chúng ta đợi hắn tỉnh lại rồi tính tiếp." Chỉ là thân phận nàng có phần đặc biệt, Thiên Cương Minh và Huyền Nguyệt Giáo có ân oán xưa nay, bây giờ thân phận bại lộ, lại đối diện với chủ nhân Thiên Cương Minh, không biết có cần phải tránh mặt đi hay không.

(*) Ở đây là "đốt thần", hai đại đế tự đốt thần lực của mình ấy. Nhưng ban đầu t lỡ ghi "diệt thần" rồi, sau đó quen mồm quen tay nên ghi vậy luôn, giờ đâm lao nên phải theo lao thôi (với lại "diệt thần" nghe có vẻ hay hơn chỉ là sai nghĩa mất rồi). Tui đành đính chính ở đây vậy để đừng ai hiểu lầm. Không có diệt ai đâu nhé!

- Hết chương 85 -

-------oOo-------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tienhiep