Bình Yên
Mặc dù Đại Kỳ không cho nhưng Chương nhất định đòi theo tới chỗ hẹn đua xe,nó cứ vùng vằng mãi làm Đại Kỳ rốt cuộc đồng ý.
12h đêm,khi các con phố đã thưa thớt người qua lại,nhiều người đã an giấc nồng thì ở một số con đường lại bắt đầu diễn ra những màn thót tim của trò chơi tốc độ.
Chương hồi hộp ôm chặt lấy Đại Kỳ khi anh phóng vun vút tới chỗ hẹn,bấy lâu nay trong suy nghĩ của nó đua xe là hoạt động của những thành phần bất hảo trong xã hội và cho tới bây giờ nó vẫn giữ suy nghĩ đó tất nhiên ngoại trừ anh Đại Kỳ của nó ra.
Sự thật là khoan nói về tính tình, xuất thân,đa số những hung thần xa lộ đều rất đẹp trai,nếu hiểu theo nghĩa đẹp trai không phải là da trắng,má hồng như diễn viên Hàn Quốc mà là những đường nét khỏe mạnh,những cái hất cằm "over manly",khó mà không chết lịm trong người khi thấy một chàng trai mặc áo da hở ngực một chân chống xuống đất,một chân đạp trên cần số,tay cầm điếu thuốc với những vòng khói bồng bềnh trên mái tóc bay hờ hững trong gió.
Đêm nay có tất cả 5 người tham gia cuộc đua và gấp đôi bạn bè theo cổ vũ,tiếc là nhóm của Đại Kỳ mấy người đều bận làm thêm phục vụ ca đêm trong khách sạn nên không tham gia.
---Quên báo cho mày biết lần đua này phải chở thêm một người đằng sau cho hấp dẫn mà không ngờ mày có dắt theo rồi.
Vẻ bất mãn hiện trên gương mặt Đại Kỳ:
---Không có,tao dắt bạn theo coi cho biết thôi.Thôi vậy lần sau gặp.
---Uổng vậy,lần này tới 15 triệu lận đó.
Chương thấy nét tần ngần trên mặt anh nhưng sau đó Đại Kỳ cương quyết lắc đầu và nắm tay nó quay về xe.
---Em muốn tham gia,Chương ghì anh lại,chân nó như chôn chặt xuống đất.
---Không được.
---Em xin anh,số tiền này có thể giúp chúng ta sống khá lâu.
---Em không biết nguy hiểm thế nào đâu.
Chương bướng bỉnh:
---Vậy một mình anh thì được à?
---Một mình anh thì có gì chỉ mình anh.....
Chương tức giận,môi nó run run một lúc:
---Vậy anh có gì thì em sống nổi sao?
Đại Kỳ sững sờ,một cảm giác ấm áp xen vào sâu thẳm lòng anh.
---Thôi được,nếu em đã nhất định.
Thằng hồi nãy nói thật lớn:
---Đích đến là ngã ba Vũng Tàu,ai tham gia thì vô hàng đi.
Lúc thật sự năm chiếc xe đã dàn hàng ngang thì cảm giác hứng khởi nhất thời của Chương biến mất,nó chỉ thấy bao tử quặn lên từng cơn,Đại Kỳ choàng tay ra sau nắm lấy tay nó siết lại.Chương thấy vững tâm hơn một chút khi chạm vào bàn tay thật ấm của anh.
---Em có tin anh không?
---Em tin...em ti....
Chưa dứt lời thì gã tổ chức đã lấy tay đập vào túi ni lông,một tiếng "bốp" vang lên,năm chiếc xe như năm con thú dữ lồng lên chồm đi.
Chương nhắm mắt,trong đời nó chưa bao giờ sợ hãi như vậy,gió mạnh quá,gió muốn xé mặt nó làm trăm mảnh,nó không thể nào mở mắt,ánh đèn đường loang loáng lúc có lúc không lướt trên mí mắt,nó ôm chặt Đại Kỳ,mùi tóc anh thoảng qua làm nó nhớ lại giờ phút ở nhà anh,ừ nhỉ,cùng lắm là chết thôi chứ gì,chết chung với anh,hì....tự nhiên nó thấy bình tĩnh lạ thường.
Trong năm tên hình như có 3 thằng là cùng phe,tụi nó cứ ép xe của Đại Kỳ,mấy lần anh lảo đảo nhưng sau đó xe anh lại vững vàng phóng đi.
Tới một khúc quanh kia,hai chiếc ép xe Đại Kỳ vào giữa,đầu xe tụi nó áp sát như muốn móc cho anh té xuống,Đại Kỳ nghiến chặt răng:
---Chương,ôm anh thật chặt.
Đại Kỳ bóp tay thắng đủ để bánh trước hổng lên khỏi mặt đất,Chương nghĩ nó sẽ rơi xuống đất mặc dù tay nó đã siết lấy eo Đại Kỳ thật là chặt,trong năm giây,hai chiếc kia vụt qua và móc vào nhau.Xe Đại Kỳ chạm đất và rú lên tiếp tục tốc độ cũ phóng như bay về phía trước.Chương nghĩ nó nghe tiếng xe ngã kéo lê ren rét trên mặt đường.
----Hahahha,dám chơi xấu Đại Kỳ à,anh cười sảng khoái còn Chương vẫn chưa hoàn hồn.
Đọan đường còn lại không có gì trở ngại nữa,lúc cầm 15 triệu trong tay Chương nghĩ nó như mới trải qua một giấc mơ 150km/giờ.
---Chúng ta đi Vũng Tàu chơi luôn nhé.
---Giờ này hả anh.
---Ừ,chúng ta sẽ ngắm mặt trời mọc.
Đại Kỳ ghé dọc đường mua một vài thứ rồi chở nó ra thẳng Vũng Tàu,gió đêm bây giờ mới mát rười rượi.
Bãi biển ban đêm thật đẹp,Đại Kỳ dừng xe trên bãi cát,đeo cái ba lô lên bụng rồi đỡ Chương xuống.
---Ui da,tê chân quá.
Đại Kỳ cười khì khì,anh bế nó xuống rồi khom người:
---Leo lên nào tiểu thư.
Chương leo lên lưng anh,Đại Kỳ cõng nó nhẹ nhàng không tốn chút hơi sức,anh bước chầm chậm trên bãi cát,Chương thấy sóng liếm nhẹ trên bàn chân trần của anh,nó ngã đầu vào vai anh,ánh trăng dịu dàng cùng gió trêu ghẹo trên tóc Đại Kỳ.
---Em yêu anh lắm,Đại Kỳ.
Đại Kỳ không nói gì,anh đặt nó ngồi xuống rồi hôn thật sâu vào môi nó,lưỡi anh lùa vào thật say sưa,nó cảm nhận toàn bộ tình yêu của anh trong nụ hôn ngọt lịm.
---Cho anh nữa nhé.Đại Kỳ thì thầm.
Chương gật đầu,Đại Kỳ ẵm Chương ra đằng sau một tảng đá lớn,anh lấy trong ba lô ra một tấm trải rồi đặt nó xuống.
---Cho anh lần nữa và một ngàn lần nữa nhé.Đại Kỳ vừa hôn vừa ghẹo nó.
Chương không thèm trả lời,nó mặc kệ anh cởi cái khóa quần dài cùa nó và của cả anh,Đại Kỳ không cởi áo vì sợ nó lạnh nhưng anh lại cởi phanh áo của mình,Chương mê mẩn ôm lấy cơ thể cuồn cuộn nồng nàn của anh.
Bất thình lình không chuẩn bị nên Đại Kỳ chỉ dùng nước bọt bôi trơn cho Chương nhưng nó đã không còn gin cộng thêm tâm lý thoải mái nên Đại Kỳ vào thật dễ dàng.
Giữa tự nhiên và trong hoàn cảnh có thể bị ai bắt gặp hình như tăng thêm kích thích cho Đại Kỳ,anh cứ ôm lấy nó và nắc xuống liên miên như hàng ngàn cơn sóng vỗ bờ.Gió đêm mát lạnh mà trán và lưng Đại Kỳ mướt đẫm mồ hôi.Anh hình như bớt "nể nang" hơn vì nghĩ nó đã quen nên mặc sức chứng tỏ bản lĩnh nam nhi thời nay.Chương rên hưng hức vì bị dập tơi tả.
---Đau không em?Thấy Chương rên quá Đại Kỳ ngừng nắc và hỏi nó.
---Dạ không...
---Thì anh cũng hỏi chơi thôi mà.Hahahhha....
Chương nghe hơi thở gấp rút và tiếng dập của anh vào người nó hòa lẫn trong tiếng rì rầm của gió thổi qua rặng phi lao.
Trong phút giây này nó không bao giờ nghĩ rằng đêm nay là đêm yên bình cuối cùng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com