Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Sóng Gió

  Sáng sớm, Đại Kỳ tìm một phòng trọ để hai đứa nghỉ ngơi và ở chơi thêm một,hai ngày.Đang loay hoay xếp đồ trong ba lô ra thì Chương nghe điện thoại của Đại Kỳ có chuông tin nhắn,nó thấy anh đọc với vẻ mặt rất đăm chiêu rồi quay qua nói với nó:

---Em nghỉ ngơi chút nha,anh có chút chuyện ra ngoài,sẵn anh mua cho cục cưng chút gì để ăn.

Nói xong,Đại Kỳ hôn lên trán nó rồi vội vàng ra ngoài.Chương tự nhiên có cảm giác hơi hụt hẫng,mấy ngày nay lúc nào cũng bên cạnh anh,nó thật sự không muốn rời xa anh phút giây nào.

Đại Kỳ đi khoảng nửa tiếng,Chương thấy trống trải và buồn bã,nó ra khỏi phòng và thả bộ dọc theo bãi biển.

Đi lững thững khoảng một cây số,Chương ngạc nhiên khi thấy xe của Đại Kỳ đậu trên bãi cát,nó ngó lên triền đồi thì thấy Đại Kỳ đang đứng trò chuyện với ai đó,Chương hiếu kỳ leo lên xem thử,nó cố gắng bước nhẹ nhàng vì không muốn làm phiền anh và người mà anh đang trò chuyện.

Chưa tới gần lắm mà nó đã nghe tiếng một đứa con trai nức nở:

---Anh bỏ em thật sao anh?
---Anh......anh......không muốn gặp em thế này nữa,anh đã có bạn trai rồi.Tiếng Đại Kỳ ấp úng.

Chương thấy một đứa con trai xanh xao và gầy gò, cặp mắt đẫm nước:

---Nhưng em,em thật sự yêu anh lắm,anh từng hứa sẽ chăm sóc em mãi mãi mà.
---Anh......

Chương thấy trời đất quay cuồng,nó suýt lăn xuống triền dốc,trong một phút cả thế gian,cả khung trời mơ ước như bọt xà phòng theo gió thổi xuống biển cả mênh mông bên dưới.Nó lặng lẽ lấy tay tự bịt miệng lại để ngăn tiếng nấc rồi rời khỏi ngọn đồi.

Khi một người chạy trên bờ biển mất hết phương hướng thì trên đồi cuộc đối thoại vẫn tiếp tục:

---Anh có hứa với anh trai em sẽ lo cho em nhưng em không biết tự trân trọng mình,nếu em vẫn tiếp tục dính vào hàng trắng.....
---Em hứa...em hứa sẽ bỏ.......em yêu anh........

Đại Kỳ nói dịu dàng:

---Tình yêu không miễn cưỡng được em à,trong tim anh chỉ có một mình Chương.

-------******-------

Chương hối hả chạy về nhà trọ,nó cần phải biến mất khỏi nơi này trước khi Đại Kỳ quay lại.

---Chương!Phải em đó không?

Chương quay lại,nó thấy anh Vũ đang chạy về phía nó:

---May thật,đúng là Đại Kỳ lần nào ra đây chơi cũng chọn nhà trọ này.
---Sao anh lại ở đây?

Anh Vũ mỉm cười:

---Anh tìm hai đứa không được sao,thôi,mình vào rồi trong rồi nói tiếp nha.

Chương vào phòng trọ cùng anh Vũ,nó chưa kịp ngồi xuống thì anh Vũ tự nhiên chồm tới đè hai cánh tay nó vào tường:

---Tại sao hả Chương,rõ ràng anh tới với em trước mà.
---Buông em ra!

Anh Vũ không nói thêm,anh hôn và cố gắng cuốn lấy lưỡi nó mặc dù nó ngậm chặt miệng lại.

---Trời,anh Vũ,anh làm gì vậy!
---Anh có chỗ nào không bằng thằng Kỳ chứ?
---Đại Kỳ là anh em của anh,sao anh làm vậy.

Anh Vũ hơi sững người trong phút giây nhưng sau đó anh lại đè nó xuống giường và lấy tay cởi áo của nó:

---Nhưng anh yêu em lắm,anh yêu em từ lúc em vừa bước vào nhà,từ đêm đầu tiên em với anh.......

Chương cố gắng vùng vẫy nhưng nó làm sao có thể chống cự nổi sức mạnh của chàng trai đầy nam tính,nó cũng không dám làm anh bị thương.

Anh Vũ hôn như mưa lên cổ và ngực nó,anh ôm siết nó bằng tất cả sự cuồng nhiệt,dương vật anh cứng như sắt ép chặt lên người nó,anh hối hả lấy tay nắm lấy quần nó kéo xuống,Chương định vùng ra nhưng hình ảnh Đại Kỳ trên ngọn đồi làm nó thấy đầu óc choáng váng và mềm nhũn,nó phó mặc cơ thể trong vòng tay nhục dục của anh Vũ.

Chương thấy cảm giác đau nhói do cặc anh Vũ đâm sâu vào người,mới tối hôm qua nó còn đắm chìm trong hạnh phúc,trong vòng tay như lửa của Đại Kỳ bên bờ biển đầy trăng....

Anh Vũ nắc quá nhanh,mạnh và dồn dập,Chương nẳm ngửa đầu qua một bên,cổ nó hằn đỏ những dấu môi của anh trong cơn nứng điên dại.

Chợt mắt nó sáng lòa khi cánh cửa mở ra,Đại Kỳ xuất hiện trong ánh sáng mặt trời chói chang:

---Vũ,anh làm trò gì vậy.

Đại Kỳ bước tới xô Vũ ra,anh ta vẫn vừa nắc vừa chống cự lại.

---Tao mới là người đến trước,không tin mày hỏi Chương đi.

Đại Kỳ quay qua Chương,mặt anh đỏ lên nhìn vừa dễ sợ vừa có cái gì đó đáng thương:

---Chương,em yêu anh hay Vũ.
---Em.....

Chương thấy trong khoảnh khắc nó muốn ngồi bật dậy ôm anh vào lòng nhưng nó kìm lại.

Vốn dĩ Chương là con nhà giàu nhỏ lớn,trong nó vẫn cuồn cuộn dòng máu kiêu hãnh,tuy đau đớn cùng cực nhưng nó vẫn trả lời:

---Anh không chỉ có một mình em,vậy tại sao bắt em.......
---Em nói gì vậy Chương?
---Em đã nghe hết những gì anh nói trên đồi.....
---Em hiểu lầm rồi.

Chương thét lên;

---Em không muốn nghe gì hết,anh đi đi,anh Vũ nói đúng,anh ấy tới với em trước anh.

Đại Kỳ sững sờ,anh lảo đảo bước ra cửa.

"Đã đến lúc anh nói câu giã từ
Giờ đây tim em đau nhói
Giọt lệ sắp tuôn
Mà em vẫn gắng cười."

Tiếng ga rú lên rồi mất hút,Chương ôm lấy ngực,nó thấy khó thở muốn chết cho xong,anh Vũ đã bắn hết tinh dịch vào người nó mấy phút sau đó,anh nhìn nó chăm chăm rồi chạy ra khỏi phòng.

Chương co mình trên giường,nó ước gì có thể khóc một trận cho đã nhưng mà chẳng có giọt nước mắt nào tuôn ra cả.

"Em không sao quên đi bao phút giây
Thật nhẹ nhàng người nắm tay em
Và anh nói rằng
"Thật lòng anh đây không muốn ra đi...
Vì anh rất yêu em

Nhưng em đây ngu ngơ đâu hay biết ra
Từ ngày nào đã khắc tên anh vào sâu đáy lòng
Giờ này ngồi đây than trách con tim
Vì em biết...
Mất anh thật rồi.."

Cùng lúc đó,một chiếc mô tô điên cuồng phóng đi về hướng Sài Gòn,người ngồi trên xe phải chăng không nghĩ tới sinh mạng của mình?  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com