Chào mn, mn còn nhớ au hem :3 theo yêu cầu của 1 số bạn mình đã quyết định cover lại 1 fic nữa tuy fic này ko lạ nhưng hy vọng mọi người sẽ thích nó! Đọc và cmt lại ý kiến cho au nhé
-fic được cover từ tác phẩm "tôi ghét anh đồ du côn" của tác giả Thuyuuki
- couple : jeti (main), và còn.....1 vài cặp khác mn đón xêm hồi sau sẽ biết ^o^
Chap 1: Gặp mặt thiên sứ….du côn
Tôi tên Jessica Jung Sooyeon với số điểm đỗ vào trường cấp 3 gần như tuyệt đối, liên tiếp giật giải cao trong các kì thi và là người đứng đầu bảng trong các kì kiểm tra nên tôi được mệnh danh là con cưng của trường THPT Soshi
Bố mẹ tôi đều là những nhà giáo ưu tú có tiếng, sinh ra trong 1 gia đình gia giáo như vậy nên tôi luôn tỏ ra mình là 1 đứa ngoan ngoãn… bên ngoài (chứ bên trong thì chưa biết đâu được), tôi thấm nhuần tư tưởng đạo đức giáo dục mà bố đề ra đó là:
* Học là con đường duy nhất dẫn đến 1 tương lai sáng lạn (mà tương lai sáng lạn nghĩa là nhiều tiền suy ra học vì tiền khà…khà..) =.=”
* Không được để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến việc học nhất là chuyện tình cảm - cấm tiệt
* Phải tránh xa những việc tầm xào ba láp, những vụ đánh nhau đặc biệt là ko được giao du với lũ côn đồ.
Lúc còn nhỏ tôi thường hay thắc mắc ko hiểu sao bố tôi lại nhấn mạnh việc ko được giao du với lũ côn đồ nhưng về sau nghe mẹ kể lại tôi đã hiểu được phần nào.
Chuyện là năm ấy bố tôi là sinh viên đại học đang đạp xe về nhà thì tự nhiên bị 3 thằng du côn lôi vào bụi rậm đánh cho 1 trận vs lí do rất củ chuối đó là: trông mặt ngu nên ngứa tay đánh, kết quả là bố tôi bị gãy mất 1 cái răng cửa, ốm liệt giường mấy tuần và mất luôn cơ hội giành khóa kiến tập ở Anh, (về sau khi lấy mẹ tôi bố tôi đã đi trồng răng lại) .=))))
Nghe kể đến đây lại liên tưởng đến khuôn mặt bố lúc mất cái răng cửa là tôi ko thể nhịn được phá lên cười,kết quả là lãnh luôn 3 cái roi vào mông đau thấu trời can tội cười trên nỗi đau khổ của…bố. Vì thế từ lúc phải chịu trận đòn quắn mông ấy trong đầu tôi đã lập trình săn một câu: "ghét cay ghét đắng lũ du côn" >.<
Nhưng.....
......
< ghét của nào trời trao của ấy> các cụ nói cấm có sai, minh chứng là lúc này đây 1 đứa ghét cay ghét đắng bọn du côn như tôi lại đang bị bao vây bởi 5 thằng lưu manh, ôi trời còn gì đau đớn hơn nữa, xem cái mặt chúng kìa, ko còn từ gì để diễn tả được ngoài 2 từ " khả ố", chúng thi nhau buông những lời châm chọc, cợt nhả…
Chỉ tại mải chạy theo con chó con mà ra nông nỗi thế này đây, chó ơi là chó mày hại tao rồi…haizzz, tôi đang lúng túng ko làm thế nào để thoát được 5 con bẹcgiê này thì 1 giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên:
- Dừng lại….
Cả 5 thằng lưu manh đều tản ra, 1 cô gái bước đến hùng dũng như 1 dũng sĩ diệt rồng, khuôn mặt ko chút biểu cảm. Nhưng tôi có hoa mắt ko, ko phải là dũng sĩ mà là thiên sứ, quả thật là đẹp, quá xinh gái, suýt chút nữa là tôi đã bật thốt lên rồi.
Bị bao vây trong 1 con ngõ nhỏ lại được 1 nàng thiên sứ cứu giúp, có phải tôi đang lạc vào cõi mơ ko " bố ơi con xin lỗi", ko hiểu sao khuôn mặt tôi đã bật ra 1 nụ cười ko được lập trình sẵn, đến h tôi mới hiểu được sức mạnh của sắc đẹp.
- Trêu gái à, sao ko gọi tao góp vui_ vị thiên sứ lên tiếng, môi khẽ nhếch một nụ cười đểu, 5 thằng bẹcgiê vội vàng cúi đầu đồng thanh hô:
- Đại tỉ (0.0)
Ôi trời, cái gì đang diễn ra trước mắt tôi thế này, thiên sứ lại biến thành du côn thế này. Giấc mơ về bạch mã hoàng tử vỡ tan tành," bố ơi cho con rút lại lời xin lỗi". Tên du côn ấy đi đến gần tôi nhìn chăm chăm vào khuôn mặt ngây thơ như con gà tơ của tôi đôi mắt ánh lên vẻ giễu cợt:
- Trông mặt con nhỏ này ngu quá, thôi cho chúng mày tự xử_ rồi cô ta khẽ nhếch mép, đứng dựa lưng vào tường chậm rút thuốc ra hút.
5 thằng bẹcgiê lại quay sang tôi tiếp tục sự nghiệp dở dang. Đôi mắt bọn chúng hau háu như mèo thấy mỡ. Hừ Jessica Jung Sooyeon tôi 1 thần đồng xuất sắc của trường cấp 3 Soshi có chỉ số IQ cao vút, và khả năng xử lí tình huống nhanh nhạy lại để cho 5 thằng mất dạy này lên mặt ư
Ko được tuyệt đối ko được. " Phải sử dụng tài lẻ thôi"…..
TBC.....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com