Cuộc đời, có mấy ai được hoàn hảo? Bạn từng nghe thế nào là tinh thần AQ chưa nào? Hãy cứ sống lạc quan lên nhé, hãy quên did những cái xấu của bản thân mình, vì còn nhiều người tồi tệ hơn bạn rất nhiều. Nhưng cũng đừng vì thế mà chủ quan quá mức! Nếu bạn luôn ngừng lại ở chế độ AQ và cho là mình tài giỏi hơn tất cả, cũng không nên! Truyện này viết những mẩu chuyện giản đơn về tuổi học trò, tuổi trưởng thành thôi, không đao to búa lớn gì cả. P/S: Viết tùy hứng, không có thời gian ra chap cụ thể.
Tên truyện: Sau khi lưu lạc trên đảo hoang và được nàng tiên cá nhặt về (vì tên truyện dài quá Wattpad không cho để nên mình rút gọn lại nha)Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Yêu sâu sắc, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Điền văn, Hư cấu.Nhân vật chính: Vân Khê, Thương Nguyệt.Bản Edit thuộc về _Eirlys.…
Tác giả : DanMeiThể loại : Khốn nạn phúc hắc độc chiếm công x hiền lành thụ , có SM , HECác cp : Bạch Tử An x Vương Lập Tân Triệu Hạ , Triệu Ảnh Quân, Triệu Ảnh Đông x Đồng Gia Ý Vương Á Thuần x Cố Tư Vũ Văn án:Cậu là gay và cậu thích hắnHắn trước đây cũng đã từng rất thích cậu...nhưng vì cớ gì bây giờ cậu lại thành thứ đồ không đáng trân trọng rồi " Đúng, nhận rồi, chiếc đồng hồ đó là hàng hiếm mà, cậu ta cũng giống như mẹ mình là một con điếm giả bộ ngây thơ trong trắng lúc đầu thôi, đưa qua đẩy lại vài lần thì liền nhận....ha ha chơi chán sẽ cho các cậu nếm thử mùi vị đâm vào mông cậu ta còn thích hơn là chơi gái còn trinh đấy "…
Tên khác : Sống lại yêu An Tử ThiênTác giả: Chi HoãnNguồn: Diễn đàn Lê Quý ĐônThể loại: Hiện Đại, Trùng sinh, Đô thị tình duyên, Thanh mai trúc mã, HE, SủngTình trạng : HoànĐộ dài: 60 chương❀ Giới thiệu ❀Bảy tuổiBạch Thấm: Anh Tử Thiên, mọi người đều nói anh có chứng tự bế, chứng tự bế là cái gì?An Tử Thiên: ... ...Mười tám tuổiBạch Thấm: An Tử Thiên, anh là tên biến thái cố chấp cuồng, liệu có phải tôi chết anh cũng không chịu buông tha cho tôi?An Tử Thiên: ... ...Cả đờiAn Tử Thiên: Anh yêu em. Đây là một câu chuyện về một người đàn ông bị chứng tự bế lại có tính cố chấp muốn nuôi dưỡng vợ từ bé, và cô vợ này sau khi được sống lại một lần thì cũng tự nguyện để anh ta nuôi dưỡng. ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆…
Năm Tháng Không Từ Bỏ - Không Buông Tha Năm Tháng (不饶岁月) Tác giả: Vô Tâm Đàm Tiếu (无心谈笑)Editor: ShmilySmile17Nhất Thanh Nhất Thế Nhất Song NhânNhất Nhân Phối Nhất NgọcNhất Sanh Cận Nhất Mai.[周枕月 - 穆雪衣]Chu Chẩm Nguyệt - Mục Tuyết Y Zhou Zhen Yue - Mu Xueyi 🌙❄️Link cập nhật chương nhanh nhất:https://truyen4u.com/tac-gia/ShmilySmile17…
TRUYỆN DO BEMY VIẾT.🚫 TUYỆT ĐỐI : Không chuyển Ver, không Edit. COPY GHI ĐÚNG TÁC GIẢ.______Thể loại : Hiện đại, hắc bang, sủng, ngược, sắc, 18+, HE ...‼️ NHÂN VẬT TRUYỆN KHÔNG AI HOÀN HẢO, NỮ CHÍNH KHÔNG MAY RƠI VÀO TÌNH CẢNH KHIẾN BẢN THÂN KHÔNG CÒN SẠCH SẼ. CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC.‼️ AI MONG CẦU NAM 9 VÀ NỮ 9 ĐỀU TRONG SẠCH VUI LÒNG KHÔNG NHẢY HỐ. ĐỪNG ĐỌC TỚI RỒI CHỬI MÌNH..______Nam chính : Vương Khiêm Nữ chính : Hàn Hy Mộc______" Chúng ta yêu nhau, nhưng có lẽ nên dành cho nhau một khoảng riêng. Bởi quá đau lòng, nên không thể ở bên nhau "" Giờ phút cả hai chạm vào nhau, hai cơ thể quấn lấy nhau như nam châm trái cực. Hy Mộc chôn đầu vào ngực Vương Khiêm, cô không khóc, chỉ thấy tim như bị cào xé không thể đau đớn hơn. Anh không đau lòng, chỉ thấy có cô như có lại sức sống, lòng nhẹ nhõm sau những ngày tháng cùng cực. "" Vương Khiêm để lại lời nhắn cuối, trong thâm tâm bằng cả nổi đau lòng: "An Nhi, là ta không tốt. Ta yêu con và sẽ mãi như vậy. Mong con đừng khóc, cũng đừng vì điều gì mà đau buồn. Nơi đây sẽ là nơi ta nhớ con, sẽ chỉ nơi này thôi. Thương con bé ngoan của ta." "______…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…