04
ngày thứ 26 bắt đầu rất chậm.
không có dấu hiệu rõ ràng nào cho thấy thời gian đã trôi sang một ngày khác, chỉ là ánh sáng nhạt hơn len qua khe cửa, và mùi ẩm còn sót lại trong phòng tắm chưa kịp tan đi. wonbin tỉnh trước. anh ngồi dậy rất khẽ khàng, như thể sợ làm ảnh hưởng đến không khí xung quanh. cơ thể anh đau âm ỉ, không phải ở một điểm cụ thể nào, mà là cảm giác mỏi mệt lan rộng, thứ mệt mỏi của người đã quen đặt nhiều sự dồn nén lên mình quá lâu.
anh nhìn xuống cánh tay của mình.
da vẫn còn đỏ ửng lên. vài chỗ thì rát nhẹ. dấu vết trông rất thật.
wonbin khẽ rút tay lại, áp vào ngực, như để kiểm tra xem mình còn ở đây hay không.
anton vẫn đang ngủ trên ghế sofa. cậu ngủ không sâu, một tay buông thõng xuống sàn, hơi thở chậm nhưng không đều. trông cậu không giống người đang canh gác, nhưng wonbin biết, chỉ cần anh cử động mạnh hơn một chút, anton sẽ tỉnh ngay.
ý nghĩ đó vừa khiến anh an tâm, vừa khiến ngực anh nặng trĩu.
wonbin đứng lên, đi về phía cửa sổ, rồi dừng lại trước khi chạm vào rèm. anh nhớ rất rõ cảm giác tối qua, khi chỉ một câu nói vu vơ bên ngoài cũng đủ khiến anh sụp xuống. thế nên anh không mở rèm. anh lùi lại, ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường, giữ khoảng cách an toàn với mọi thứ có thể dẫn anh quay về phản xạ cũ.
anton tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao hơn.
cậu không nói gì ngay lập tức. chỉ nhìn thấy wonbin đang ngồi dưới sàn, lưng dựa tường, tay đặt trên đầu gối. tư thế quá thẳng, quá đúng, như một bức tượng được đặt vào vị trí quen thuộc.
anton ngồi dậy, cử động cố ý tạo ra tiếng động nhỏ, để wonbin biết mình đã tỉnh.
wonbin quay đầu lại.
"anh làm em thức à?” anh hỏi ngay.
anton lắc đầu. “không.”
cậu đứng dậy, kéo rèm một nửa, chỉ đủ để ánh sáng vào mà không chiếu thẳng. rồi cậu quay lại, ngồi xuống đối diện anh.
“anh không cần ngồi thế,” anton nói.
wonbin nhìn cậu. một thoáng do dự lướt qua mặt anh.
“vậy… ngồi như thế nào thì mới được?”
câu hỏi ấy rất nhỏ, nhưng anton nghe rõ. cậu không trả lời ngay.
“anh thử tự chọn đi,” cậu nói. “không có đáp án đúng.”
wonbin mất rất lâu.
rồi anh chậm rãi duỗi một chân ra, đổi trọng tâm, lưng tựa hẳn vào tường. động tác vụng về, thiếu tự tin, như người mới học cách chiếm không gian cho bản thân.
anton không khen.
không chỉnh.
chỉ nhìn.
và chính việc không bị phản ứng ấy khiến wonbin thở ra một hơi rất nhẹ.
buổi sáng trôi qua trong im lặng. anton nấu ăn. wonbin ngồi ở bàn, tay đặt lên mặt gỗ, thỉnh thoảng lại siết chặt rồi thả ra, như đang tự nhắc mình rằng mình được phép ở đó. khi anton đặt bát xuống, wonbin nhìn vào mép bát, kiểm tra xem có vết bẩn hay không, rồi mới dám cầm thìa.
anton thấy hết.
nhưng cậu không nói gì.
đến khi wonbin ăn xong, anh đứng dậy rất nhanh.
“để anh rửa.”
anton nhìn anh một lúc.
“anh có muốn rửa không?” cậu hỏi.
wonbin khựng lại.
câu hỏi đó không quen. anh mất vài giây để phân biệt nó với một mệnh lệnh trá hình.
“…không,” anh nói nhỏ, bên trong chứa thoáng qua sự ấp úng. “nhưng có lẽ anh nên—”
“không có nên gì cả,” anton cắt ngang, không gắt. “chỉ có muốn hay là không.”
wonbin im lặng rất lâu.
rồi anh ngồi xuống lại.
anton tự rửa bát.
tiếng nước chảy đều đều. wonbin lắng nghe rất kỹ. không có tiếng bàn chải cọ mạnh. không có mùi xà phòng gắt. chỉ là nước, đúng như anton đã nói.
buổi chiều, họ không làm gì cả.
anton đọc sách. wonbin ngồi gần đó, ban đầu cách một khoảng, rồi chậm rãi, rất chậm, dịch lại gần hơn. không chạm. chỉ gần.
một lúc sau, wonbin lên tiếng.
“anton.”
“em nghe.”
“nếu… nếu anh không làm gì cả,” anh nói, giọng không chắc chắn, “anh có biến mất không?”
anton đặt sách xuống.
“không,” cậu đáp. “anh vẫn ở đây.”
“nhưng nếu anh không hữu ích?”
anton nhìn anh.
“anh không phải một món đồ vật ngẫu nhiên nào đó,” cậu nói. “không cần phải hữu ích để tồn tại.”
wonbin cúi đầu.
“anh biết là em đang nói thật,” anh nói khẽ. “nhưng trong đầu anh… nó rất ồn ào.”
anton gật đầu.
“em biết.”
cậu không nói rằng rồi nó sẽ ổn. không nói rằng anh sẽ quen. cậu chỉ ngồi đó, để tiếng ồn ấy tồn tại mà không bị sửa chữa.
tối đến, wonbin lại căng ra.
không rõ ràng, không dữ dội, chỉ là một lớp mỏng lo lắng phủ lên từng cử động. anh liên tục nhìn đồng hồ. đếm thời gian. như thể đang chờ một điều gì đó không đến.
anton nhận ra.
cậu tắt đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng mờ.
“anh có muốn em ở đây không?” cậu hỏi.
wonbin gật đầu ngay.
anton ngồi xuống sàn, dựa lưng vào giường, giống tối hôm trước. wonbin ngồi cạnh, lần này gần hơn. vai họ gần chạm, chỉ cách nhau một hơi thở.
đêm trôi qua chậm.
wonbin không ngủ. nhưng anh cũng không đứng dậy.
đó đã là một thay đổi.
khi tiếng côn trùng bên ngoài thưa dần, wonbin thì thầm, rất nhỏ.
“anton.”
“ừ?”
“nếu họ tgấy anh,” anh nói, “liệu anh có bị kéo trở lại không?”
anton quay sang nhìn anh.
“không,” cậu nói. “em sẽ giữ anh ở lại đây.”
wonbin tuy không hiểu hết câu đó.
nhưng anh đã nhắm mắt lại.
và lần đầu tiên sau rất nhiều đêm, anh để mình không canh chừng.
chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
nhưng nó là sự thật.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com