Tác giả : Trường Sinh Thiên DiệpNhân vật chính: Tạ Nhất x Thương KhâuThể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, ngọt sủng, thần tiên yêu quái, mỹ thực, lịch sử, nhiều CP, kinh dị, sinh con, HE.Số lượng : 159 chương + 10PN…
Tác giả: Muội giấy khẩu vị nặng (Em gái yếu đuối khẩu vị nặng)Tên gốc: Tốt nhất nữ xứngEditor: Diệp Nhu, Linh Lan, Đinh Đang, Vân Anh, Tử Tịch, Narcissus...Beta: Linh LanNguồn: Nữ Nhi Hồng + magnolia1314*****Văn ánNgữ Kỳ là một nữ phụ độc ác. Công việc cụ thể của cô là lần lượt xuyên qua từng quyển tiểu thuyết để đóng vai nhân vật nữ phụ ác độc có cùng tên. Nghề nữ phụ độc ác chuyên nghiệp cũng cần phải rèn luyện hàng ngày!Có câu thành ngữ "ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên". Đạo đức nghề nghiệp và sự chuyên nghiệp của Ngữ Kỳ đều vô cùng nổi trội, được đề cử là nhân viên xuất sắc đứng đầu ngành. Song song với đó, điểm kỹ năng của cô gần như full, lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Vừa là nữ vương cũng có thể bán manh ngốc nghếch, từ Đại tiểu thư lá ngọc cành vàng đến nữ bảo tiêu xù xì thô kệch, chẳng có vai nào cô không thể nhập vai.Nhiệm vụ quan trọng nhất cô bắt buộc phải hoàn thành ở mỗi lần xuyên qua là: Theo đuổi đến khi tóm gọn nhân vật BOSS phản diện!Thực ra đây là giáo trình dạy bạn làm cách nào theo đuổi được Boss phản diện. Từ khóa: Nhân vật chính: Ngữ Kỳ ┃Phối hợp diễn: Toàn bộ nhân vật nam phụ phản diện ┃Cái khác:..*** Nhấn mạnh rằng mình không phải là người edit mình chỉ post lại để bản thân đọc offline thôi...…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…
VĂN ÁN :Mạc Yên Nhiên không thể nào ngờ rằng, chỉ nhờ giả vờ giả vịt mà đã chiếm được tấm chân tình của Thẩm Sơ Hàn, lẽ nào nàng xuyên không thật sự chỉ vì yêu đương với Hoàng Đế?Có nằm mơ cũng không ngờ Hoàng Đế là người thế này: "Khanh Khanh mau tới đây, để lang quân hôn một cái."Bệ hạ, khí phách cao quý lạnh lùng mười phần đã nói lúc trước đâu rồi?Sau này lại phát hiện Hoàng Hậu nương nương cũng là người thế này: "Di Phi mau tới đây, bản cung muốn nghe ngươi kể mấy câu chuyện cổ tích kia."Nương nương, đoan trang hiền lành, tươi mát thoát tục đã bàn lúc trước đâu rồi?Đừng để ý đến ta, ta muốn lẳng lặng, cũng đừng hỏi ta "lẳng lặng" là ai.*Khanh: cách gọi thân mật giữa vợ chồng.…
Sau khi theo gia đình về nước một năm, Khánh Dương chuyển vào một ngôi trường tư đắt đỏ bậc nhất thành phố. Tại đây, cô gặp lại Hoàng Nam, người từng xảy ra va chạm và xích mích với mình. Cả hai vốn đã ấn tượng về nhau từ lần gặp mặt đầu tiên, nhanh chóng nảy sinh tình cảm, nhưng không vội vàng xác định mối quan hệ hay tiến xa hơn.Trong quá trình mập mờ dây dưa, cả hai cùng nhau trải qua nhiều chuyện, nhờ đó khám phá ra nhiều điểm tương đồng với đối phương. Họ giống nhau về hoàn cảnh trưởng thành, gia thế, tính cách, cho đến lịch sử tình trường. Tình cảm giữa hai người diễn ra một cách tự nhiên và thẳng thắn. Hai bên gia đình môn đăng hộ đối, tương đồng về lối sống và văn hóa, còn là đối tác kinh doanh. Mọi yếu tố bên ngoài đều vô cùng thuận lợi, không gì có thể ngăn cản.Song hành cùng sự phù hợp đến hoàn hảo đó, họ cũng là những người có cái tôi lớn, có ước mơ riêng, đều không muốn vì ai mà thay đổi chính mình. Họ cùng nhau trưởng thành trong tình yêu và cuộc sống, trở thành phiên bản phù hợp nhất với đối phương.***Tóm tắt về bối cảnh: Một bộ teenfic với bối cảnh học đường lấy cảm hứng từ 100 motif siêu cũ và 1000 tình tiết quen thuộc từ những năm 2010, sau đó mang đi viết lại theo một cách khác vào năm 2020, với sự thay đổi về góc nhìn và tuyến nhân vật chính-phụ.***Lưu ý: Teenfic đời đầu hường phấn trên trời, motif cũ xa xôi hơn 10 năm trước, nhân vật phản diện và hoàn hảo, tình tiết ảo tung chảo kèm theo 7749 cái tag khác. Truyện được viết theo chiều hướn…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…